Chương 32: Chết cũng uổng phí
Một bóng người bị nện xuyên tường, rơi xuống bụi bặm. Vì không mặc váy nên không phải là Tam Chính Hạ.
Dù thân thể bị chém xoay vòng về phía sau, năng lực tư duy của Lý Trường An không hề hỗn loạn. Mười ngón tay bám chặt mặt đất. Khi Tam Chính Hạ xuyên qua tường đổ, mười ngón tay của Lý Trường An cắm sâu vào đất, mạnh mẽ dừng thân.
Tuy rằng điều này khiến cơ bắp cánh tay chịu tải không nhỏ.
Nếu Tam Chính Hạ không lập tức truy kích, Lý Trường An cũng chấp nhận trượt thêm một chút, nhưng Tam Chính Hạ đã quyết ý đuổi theo bồi thêm nhát đao. Gì thì gì, hắn nhất định phải khống chế lại thân thể. Nếu không thể khống chế trượt đi thì chỉ có chết.“Ngươi rất mạnh đấy.” Lý Trường An liếm vết rách ở khóe miệng, vết thương do Tam Chính Hạ phản kích bằng sống đao gây ra.“Ngươi cũng vậy.” Tam Chính Hạ hai tay cầm đao, vẻ mặt hiện lên sự thận trọng mà khi đối mặt với đối thủ khác nàng không hề có. Trên vai nàng có một vết máu, do Lý Trường An đánh bất ngờ lần đầu gây nên.
Một mảnh đá vụn lớn bằng bàn tay cắm sâu ba cm vào xương vai nàng. Nếu nàng không cố tình tự va vào, mảnh đá này lẽ ra đã đâm trúng tim.
Lý Trường An cong người, hai tay buông thõng. Đôi mắt lạnh lùng không thấy tình cảm của người thường. Trong đôi mắt ấy, Tam Chính Hạ thậm chí không thấy bóng mình, chỉ có duy nhất dục vọng.“Sao ngươi không chịu nói chuyện với ta? Ta chỉ có vài câu muốn hỏi ngươi.” Tam Chính Hạ bất đắc dĩ đưa đao lên trước người, bày ra tư thế phòng thủ.
Lý Trường An ép sát thân xuống. Trong chớp mắt, Tam Chính Hạ dựng tóc gáy. Rõ ràng trông như thể hắn đang thần phục, nhưng nàng biết rõ đó là dáng vẻ của dã thú đi săn.“Nếu ta không chết, ngươi cứ hỏi sau.” Thân hình Lý Trường An lập tức biến mất trước mặt Tam Chính Hạ.
Lúc này, Tam Chính Hạ rốt cuộc xác định một lần nữa rằng, sau khi gặp lại, Lý Trường An đã mạnh hơn. Tốc độ ngày càng nhanh. Nàng chỉ miễn cưỡng theo kịp. Trong tình huống không bị giới hạn không gian, nàng lại bị rơi xuống hạ phong.
Không cần suy nghĩ nhiều, Tam Chính Hạ vung đao liên tục chém vào không khí xung quanh. Tốc độ vung đao tăng lên liên tục. Tối đa mười giây đồng hồ, có thể phủ kín vết đao toàn thân!
Nhưng nàng đã không làm vậy, mà lại cố ý để một lỗ hổng cuối cùng. Lỗ hổng đó nhắm thẳng vào tim nàng.
Gậy ông đập lưng ông.
Cố ý bày ra sơ hở ắt có gian. Nhưng nàng muốn ép Lý Trường An ra tay. Năng lực dị biến của nàng thích hợp phản kích hơn là nghênh địch. Cố thủ rồi từng bước giết chết đối phương mới là phong cách của nàng.
Ngươi muốn giết ta, nhưng con đường giết ta chỉ có một, ngươi ra tay hay không? Làm một kẻ cờ bạc liều mình, hay là hèn nhát nhu nhược!
Một viên đá vụt tới ngực Tam Chính Hạ. Ngay cả khi ra tay, Lý Trường An cũng không hề lộ diện. Hắn di chuyển rất nhanh, lại không theo quy luật. Mắt Tam Chính Hạ không theo kịp tốc độ của hắn.“Ngươi không nhịn được rồi sao?” Một đao chém vỡ đá vụn. Tam Chính Hạ nở nụ cười. Nụ cười của kẻ trên cơ xem thường. Nàng đã gặp quá nhiều kẻ như vậy, tự nhiên có thể học được thần thái.
Dã thú nổi giận sẽ mất lý trí. Dã thú mất lý trí thì không đáng ngại.
Đá vụn như mưa trút xuống Tam Chính Hạ. Tam Chính Hạ không chút hoang mang nhấc đao chém tới. Vẫn là đường cũ. Lúc đối đầu lần đầu Lý Trường An đã dùng rồi. Chiêu này với nàng không những vô dụng mà còn để lại càng nhiều vết đao.
Không đúng, nếu vô dụng, một kẻ liều mạng như hắn sao lại dùng lại?
Chết tiệt! Tam Chính Hạ không còn cố chấp vào việc cố ý để hở trước ngực. Quay người lại, thấy Lý Trường An đã im hơi lặng tiếng đứng sau lưng nàng, một chưởng xuyên qua hàng rào vết đao.“Sao ngươi xuyên qua được vết đao!” Tam Chính Hạ kinh hãi, mượn lực xoay người lập tức chém một đao.
Bởi vì ta nhớ vị trí từng đao của ngươi! Lý Trường An không quan tâm, cú đấm này xuyên qua hàng rào, trực tiếp nện vào mặt Tam Chính Hạ. Rồi vội rút tay tránh đao. Mũi đao chỉ kịp rạch một đường trên da cánh tay Lý Trường An.
Mặt bị thương nặng, Tam Chính Hạ chắc chắn xương mũi đã gãy, ngay cả xương gò má cũng bị nứt. Nàng vẫn lùi một bước, kiên cố bảo vệ hàng rào vết đao không còn an toàn nữa.
Lau vết máu trên mặt, Tam Chính Hạ lạnh lùng nhìn Lý Trường An. “Ngươi nhớ rõ vị trí từng đao của ta?”“Không sai.” Lý Trường An không vội tấn công tiếp. Vừa rồi bứt tốc đã hao không ít thể lực, hắn cần hồi phục. Ước gì đối phương nói nhiều chút để kéo dài thời gian.“Những khe hở nhỏ xíu giữa vết đao ngươi cũng có thể tìm ra. Thiên phú chiến đấu của ngươi là cao nhất ta từng thấy.” Dù là đối thủ, Tam Chính Hạ cũng không tiếc lời khen.
Lý Trường An mỉm cười. “Ngươi thú vị thật đấy, không vội giết người mà còn rảnh khen ta, không giống một người tham gia thí luyện, mà giống võ si tìm kiếm đột phá võ đạo.”“Ngươi nói đúng một nửa.” Tam Chính Hạ thu đao vào vỏ, khí tức từ từ tăng lên. “Ta tới đây không phải để tham gia thí luyện, cũng không phải để tìm kiếm đột phá. Gặp được ngươi là niềm vui bất ngờ. Ngươi khiến ta không kìm được ý nghĩ muốn thay đổi phương thức chiến đấu.” Chết tiệt! Lý Trường An không chút do dự quay người bỏ chạy. Hắn có thể chắc chắn nữ nhân này không chỉ là dị năng giả đơn thuần. Chỉ bằng khí thế tăng vọt lúc này có thể biết dị năng khác của nàng không hề đơn giản.“Đã muộn rồi.” Tam Chính Hạ lắc đầu. Trong chớp mắt, đao rời khỏi vỏ...
Không có gì xảy ra cả.
Cái này? Tam Chính Hạ kinh ngạc cảm nhận dị năng như có như không trong cơ thể. Trong đầu hiện lên hình ảnh chiếc găng tay trên tay Lý Trường An - lần trước hắn không đeo găng!
Với một kẻ liều mạng không nói lý, đồ trang sức vô dụng thậm chí sẽ liên lụy hắn. Vậy chiếc găng tay kia có vấn đề? Dị năng của hắn đại khái là [cường hóa hệ] [toàn diện cường hóa].
Có thể khiến dị năng của ta chậm chạp lại, nhất định có liên quan đến chiếc găng tay kia, đó là ‘vật trời ban’ hắn vậy mà tìm thấy được ‘vật trời ban’ trong sân thí luyện này!
Tam Chính Hạ bắt đầu do dự có nên truy kích không. Năng lực của chiếc găng tay đó không biết kéo dài được bao lâu. Với tình trạng hiện tại đuổi theo có thể sẽ bị phản sát.
Hắn là song dị năng sao? Nếu không phải năng lực của găng tay, mà là dị năng thứ hai của hắn...
Không, nếu thật có dị năng thứ hai, hắn đã sớm dùng rồi!
Thiên phú và bản năng mạnh mẽ như vậy, mà chỉ là một [toàn diện cường hóa] yếu ớt. Cuộc đời ngươi đã định sẵn giới hạn rồi.
Thở dài, Tam Chính Hạ từ bỏ ý định truy sát. Từ khi vào sân thí luyện đến giờ, Lý Trường An là người duy nhất khiến nàng thấy hứng thú. Ngay cả Tra Lý Tư cũng không được. Nàng thương hại kẻ yếu, đặc biệt là những kẻ yếu nỗ lực liều mạng.
Kẻ yếu đáng được tôn trọng, nhất là kẻ đánh cược mạng sống để mong nổi bật. Vận mệnh của bọn họ đã được định đoạt từ lâu, nhưng vẫn mong chờ kỳ tích.“Cuộc đời thật đáng buồn, tất cả thật đáng buồn.” Thu đao, Tam Chính Hạ quay người rời đi. Vừa bước được hai bước, cảm giác hoàn toàn khống chế dị năng đã trở lại.
Chỉ có ba mươi giây?
Quay đầu nhìn hướng Lý Trường An đã rời đi, Tam Chính Hạ mấy lần muốn cất bước, cuối cùng lại thôi.“Đi tỏa sáng rực rỡ rồi chết đi, chết dưới tay ta thật đáng tiếc. Dù là vận mệnh an bài, ít nhất cũng nên tạo ra chút bọt sóng.”
