Chương 220: Xú Khí Cũng Có Thể Giết Người
oOo Táng Yêu thành không hổ là thành thị được xây dựng cạnh cấm địa, vô cùng phồn hoa
Vừa đảo mắt nhìn, Lâm Phàm đã thấy võ giả ở khắp nơi, tu vi thấp nhất cũng phải là cảnh giới Hậu Thiên
Thực hiển nhiên đây là một thành thị dùng võ mà vang danh
- Thủy tinh màu xanh ban nãy là gì vậy
Lâm Phàm hỏi
Dạ Hàm nhìn Lâm Phàm, sau đó cười cười: - Đó là tiền trong Táng Yêu thành, không lưu thông bên ngoài
Người lần đầu tiên tới đây đều sẽ phải đi lao động kiếm phí vào thành
- Cô rất quen thuộc nơi này sao
Lâm Phàm càng ngày càng cảm giác nữ nhân này có chút thần bí
- Không có, chỉ là tông môn quen thuộc nơi này, trước khi đến mang theo một chút
À, ngươi nhớ là ngàn vạn lần chớ chọc Yêu gia, đây không phải người nào cũng có thể chọc
Chúng ta chia tay ở đây, hy vọng lần sau gặp lại
Dạ Hàm vẫy tay, nói cáo biệt với Lâm Phàm
Lâm Phàm nhìn thấy Dạ Hàm rời đi, trong lòng càng kỳ quái, nữ nhân này rốt cuộc là nghĩ như thế nào
Nghĩ thêm một lát cũng không ra, hắn vứt luôn chuyện này ra sau đầu, bắt đầu lang thang trong Táng Yêu thành
Thánh Tông
Trên Vô Danh phong
Lâm Phàm đã rời đi mấy tháng, nhưng Vô Danh phong vốn quạnh quẽ không có người lại trở nên cực kỳ náo nhiệt, đệ tử qua lại không ngớt, ai nấy đều tươi cười
- Vật này tốt quá, không ngờ có cả vật này, thật sự là quá tốt.
Một đệ tử đứng trước một quầy hàng, nhìn thứ trước mắt, mừng rỡ reo lên, rồi bỏ tiền ra mua
- Cung tỷ tỷ, băng đường hồ lô bán hết rồi sao
(Băng đường hồ lô: mứt quả ghim thành xâu) Chỉ Kiều đeo cái túi nhỏ sau lưng, ôm Tuyết Vương Sư, trên mép của cả hai còn dính một chút mứt đỏ
- Chỗ Trương sư huynh còn đó, muội đi lấy đi
Cô gái đang bận rộn bán hàng chính là Cung Băng Dạ, và hàng mà nàng bán chính là son phấn cho các nữ đệ tử trên Già Lam phong
- Vâng ạ..
Thái Chỉ Kiều lau miệng nhỏ, lại chạy tới cạnh Trương Nhị Cẩu, kéo kéo tay áo của gã.- Sư huynh, cho muội băng đường hồ lô với
- Đây đây, đều ở đây
Trương Nhị Cẩu cũng đang bận đến hoa mắt ở gian hàng bên cạnh, vội kéo cả cái túi trữ vật chứa ăn vặt ra cho tiểu sư muội
Thái Chỉ Kiều vui vẻ cầm lấy túi, trở về trước gian hàng của mình, lấy ra hai xâu băng đường hồ lô, đặt trước mặt, sau đó lại đặt thêm một tấm bảng tự mình viết lên mặt đất
"Băng đường hồ lô, mại dzo
"
...
Nếu Lâm Phàm trở về lúc này, nhìn thấy một màn trước mắt, tuyệt đối sẽ bị dọa đến ngẩn người
Đây còn là Vô Danh phong của ca sao
Không phải là cái chợ đấy chứ
Ngày đó, Cung Băng Dạ được thái thượng trưởng lão Vô Nhai dẫn tới, hỏi thăm sự tình
Dưới ánh mắt như nhìn thấu tất cả của thái thượng trưởng lão Vô Nhai, Cung Băng Dạ không dám nói dối nửa lời, vội vàng kể chi tiết lại
Vô Nhai trầm mặc một hồi, cuối cùng để Cung Băng Dạ ở lại Vô Danh phong, nhưng không cho phép Cung Băng Dạ dùng danh nghĩa thê thiếp của Lâm Phàm, tất cả phải đợi hắn về mới tính
Mà khi Cung Băng Dạ đi vào Vô Danh phong, nhìn khung cảnh quạnh quẽ nơi đây thì cũng giật mình, rồi mới thương lượng một chút với mọi người
Trương Nhị Cẩu đầu óc linh hoạt, là người đầu tiên đồng ý, sau đó lại dùng uy nghiêm của đại sư huynh để trấn áp mọi người
Tông chủ đi vắng, hết thảy theo lời đại sư huynh mà làm
Sau đó, Cung Băng Dạ dẫn theo Diệt Cùng Kỳ qua lại giữa Thánh Tông và Mặc thành để chuyển hàng
Dù sao Diệt Cùng Kỳ thực lực mạnh nhất, trên một đường này, cũng có thể bảo chứng an toàn
Dần dần, Vô Danh phong ngày càng náo nhiệt, đệ tử tông môn rất năng tới đây mua một ít vật dụng, đương nhiên là giá cả cũng rất tốt
Trương Nhị Cẩu và Thái Chỉ Kiều rất hứng thú với việc này, Vô Danh phong càng lúc càng đông vui, nhất là Thái Chỉ Kiều còn có băng đường hồ lô ăn không hết
...
Táng Yêu thành
Lâm Phàm dừng lại trước một cửa tiệm
Đây là một tiệm thuốc có cái tên đủ khí phách, Thiên Bảo Các
Lâm Phàm nhiều nhất là đan dược, nếu còn không đem đổi chúng thành một ít tiền ở Táng Yêu thành này, thì sợ là ăn cơm nghỉ chân cũng thành vấn đề rồi
- Khách quan, cần mua gì sao
Một gã chưởng quầy đang tra xét giấy tờ, nhìn thấy có người tiến vào, mặt mỉm cười nghênh đón
- Ta muốn bán một ít đan dược
Lâm Phàm nói
- Xin lỗi khách quan, nơi này của chúng ta chỉ bán đan dược, không mua đan dược
Chưởng quầy mất hứng, cúi đầu lại vào sổ sách, phẩy tay áo
Lâm Phàm nhìn quanh một vòng, lại đổi một tiệm khác
- Ta muốn bán một thanh binh khí
- Xin lỗi khách quan, nơi này của chúng ta chỉ bán binh khí, không mua binh khí
...
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Liên tục thử mấy nhà đều cùng một kết quả, Lâm Phàm triệt để nổi giận
Là các ngươi ép ca, bắt ca phải đi đánh cướp một phen đấy nhé
Sau đó, Lâm Phàm tùy ý đi lang thang trong thành, nhìn xem có mục tiêu tốt để xuống tay hay không
- Này, tiểu cô nương, có muốn bầu bạn với tiểu gia không..
Đột nhiên, một tràng tiếng cười tiện tiện truyền vào tai Lâm Phàm
Không cần nhìn là ai, Lâm Phàm cũng có thể xác định, người này tuyệt đối rất là vô sỉ
Quả nhiên, đằng trước có một thanh niên trẻ, mang theo mấy tùy tùng lang thang trong thành, gặp một nữ võ giả xinh đẹp, bèn lên tiếng trêu chọc
Lâm Phàm quan sát một phen
"Nhập Thần sơ giai
"
Không tệ, không tệ, thực lực tương đối thấp, dê béo đến tay rồi
Thế nhưng nhìn rõ ký hiệu trên áo người này, Lâm Phàm lại có chút do dự
Dấu hiệu năm vuốt, Yêu gia trong Táng Yêu thành
Táng Yêu thành không có thế lực khác, chỉ có Yêu gia một nhà độc đại, như vậy cái kia bàn tay khổng lồ ban nãy là từ đâu cũng không cần nghĩ nhiều rồi
Bởi thế, nữ võ giả bị trêu chọc tuy có thực lực mạnh hơn kẻ này rất nhiều, nhưng lại không dám nói gì, mà gã con cháu Yêu gia kia cũng không có hành động gì khác, chỉ nói cho sướng mồm, rồi lại tiếp tục lang thang tìm mục tiêu kế tiếp
Những võ giả xung quanh nhìn thấy dấu hiệu trên quần áo người này thì cũng sợ hãi dạt cả ra
Lâm Phàm đi theo sau người này, cẩn thận đánh giá
Để Lâm Phàm có chút nghi hoặc là người này lại in dấu hiệu năm trảo lên khắp nơi trên quần áo, như là sợ người khác không biết vậy
- Các ngươi chờ ở bên ngoài, bản thiếu gia tiểu tiện cái đã
Yêu Vô Tà phất phất tay với mấy gã tay sai.- Đúng rồi, cách xa một chút, chớ đứng gần như vậy
- Vâng, thiếu gia
Cơ hội tới
Lâm Phàm rất vui vẻ, chờ chính là lúc tách ra này
- Sờ một cái, sờ hai cái, sờ tới cái đầu của thần tiên tỷ tỷ..
Yêu Vô Tà cười hắc hắc, vừa cởi quần vừa hát mấy câu trong Thập Bát Mô, tâm tình vui vẻ vô cùng
Tuy rằng ở Yêu gia, tiểu gia là phế vật, nhưng cũng có làm sao, chỉ cần vui vẻ trong thành là được
Giờ phút này Lâm Phàm ẩn thân tiến vào, nhìn thấy người này đang xoay lưng về phía mình thì càng tiện ra tay
"Bủmmmmm..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"
Vừa lúc đó, mặt Yêu Vô Tà đỏ bừng lên, phóng một cái rắm, âm thanh dài thật dài, lại còn có nhịp điệu lúc trầm lúc bổng, có thể nói là một tài năng kỳ lạ
Lập tức, một luồng xú khí tràn ngập trong cái nhà xí kín mít
- Thoải mái quá..
Yêu Vô Tà lộ vẻ mặt như phê thuốc, thật sự quá thư thái
Mà Lâm Phàm vừa mới định động thủ, nhất thời biến mắt, trong mắt để lộ vẻ không dám tin
- Rắm này có độc..
Lâm Phàm hoảng hốt, chỉ cảm thấy choáng váng, giống như ngửi một hơi rắm, trời đất cũng hóa nứt ra
Dưới trạng thái ẩn thân, Lâm Phàm ôm lấy ngực, như bệnh nhân bị hen suyễn, không thể thở nổi
Còn may hắn có thân thể cảnh giới Tiểu Thiên Vị đại viên mãn, tuy không quá cao, nhưng tuyệt đối không phải một cái rắm có thể làm cho ngất
"Bủmmmm..
"
"Bủmmmm..
Xìiiiiiiiiiii..
"
- Thật thoải mái..
Yêu Vô Tà còn chưa ngừng phóng uế không khí, mặt lộ vẻ lâng lâng
- Không thể tiếp tục ở đây, bằng không thì chết mất
Lâm Phàm bịt chặt lấy mũi, muốn rời khỏi, thế nhưng Yêu Vô Tà lại không cấp cho hắn bất cứ cơ hội nào, thả thêm mấy "quả bom"
Con bà nó, ca không chịu nổi nữa rồi, hoa cả mắt lên rồi
Bên cạnh còn có một gian buồng xí nữa, cách chỗ Yêu Vô Tà bằng một tấm màn che
Bất kể thế nào cũng không thể quang minh chính đại lộ diện, Lâm Phàm gian nan bước sang buồng xí bên cạnh, hiện thân lại, một tay chống tường, không ngừng nôn ọe
- Huynh đệ, có thể ngừng thả rắm được không
Yêu Vô Tà vẫn đang hăng say phóng uế, nghe thấy giọng nói yếu ớt này thì run lên, tại sao lại có người, rõ ràng ban nãy nhìn qua không có ai, chẳng lẽ mình hoa mắt
- Ngươi là ai
Tại sao ngươi lại ở chỗ này
Mặt Yêu Vô Tà như phát mộng, vội hỏi
- Đây là nhà xí công cộng mà còn cần hỏi sao, có thể dừng phóng rắm không
Lâm Phàm vận toàn sức lực còn lại hô lên
Người này rốt cuộc là thứ gì vậy, phóng cái rắm cũng có thể giết người, sao lại khủng bố đến thế chứ
- Cái cuối cùng rồi, cái cuối cùng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Yêu Vô Tà nói bằng giọng run run nằng nặng, giống như đang vận nội công, sử dụng ra tuyệt chiêu cuối cùng
Lâm Phàm vừa nghe thì muốn khóc lên, có một loại dự cảm không lành
Xem ra ông trời trừng phạt mình vì tội không nghiên cứu kỹ mục tiêu rồi
- Khoan, để cho ta ra ngoài trước đã..
Lâm Phàm gian nan lết dần đi, người này tuyệt đối có vấn đề, một cái rắm, có thể làm cho người ta có cảm giác muốn ngất, đây rốt cuộc là người nào a
Nhưng khi Lâm Phàm tới cửa, vừa muốn mở cửa, tất cả đều đã chậm
- Ta..
Ta nhịn không được..
Yêu Vô Tà nói, giọng hổn hển
- Khôngggg...
"Bùmmmmmmmmmm..
"
Một tiếng vang kinh thiên động địa, nhất thời trời sụp đất nứt, sông cạn đá mòn
Mấy gã tùy tùng đợi ở bên ngoài, nghe thấy âm thanh này thì đưa mắt nhìn nhau, chẳng qua cũng đã tập mãi thành thói quen, thiếu gia là như thế, từ nhỏ đã thích đánh rắm, hơn nữa tiếng đánh rắm còn rất lớn
Lần trước bọn họ đứng bên ngoài nhưng hơi gần lúc thiếu gia đánh rắm, vừa ngửi phải một hơi, sắc mặt tái nhợt, nôn mửa ba ngày không dứt, từ đó tự biết mà né xa bom đạn
Lại nói đến Lâm Phàm, trong một sát na kia, hắn rốt cuộc không chịu được nữa, hôn mê bất tỉnh
Thế giới này to lớn, có đủ những cái lạ, nhưng Lâm Phàm chưa từng nghe qua đánh rắm có thể đem người hôn mê
Mà hiện giờ hắn lại tin, bởi vì nói không chừng, hắn chính là người đầu tiên bị hôn mê
- Huynh đệ, huynh đệ, đừng chết..
Các ngươi mau tới đây hỗ trợ..
----- oo0oo-----
☼ Mời đọc thêm: [Cổ Tiên Hiệp] Hoàng Đình - tác giả Thân Vẫn Chỉ Tiêm (Đồng tác giả Kiếm Chủng, Huyền Môn Phong Thần, Nhân Đạo Kỷ Nguyên, Bạch Cốt Đạo Cung)