Chương 1889: Huynh đệ khác họ
Chương 1889: Huynh đệ khác họ
"Mộ Dung huynh, thế nào?" Lúc này, các tu sĩ xung quanh cũng phát hiện phản ứng khó hiểu của bạn mình, lo lắng hỏi."Không, không có gì..." Mộ Dung Thác vội vàng cúi đầu xuống, không dám để người khác nhìn thấy ánh mắt của mình.
Cả đoàn người thấy vậy, liền tiếp tục đi vào bên trong.
Mấy người này xuất thân danh môn vọng tộc, trên người tự mang một loại khí chất tự phụ, ngoại trừ những tu sĩ có thân phận ngang bằng với họ, những người khác đều không được họ để vào mắt.
Các tu sĩ trong hành lang cũng hiểu rõ đạo lý này, cho nên khi thấy đoàn người này tới, đều nhao nhao tránh ra.
Chỉ có Từ Khuyết vẫn nhìn chằm chằm Mộ Dung Thác, như muốn nhìn thấu đối phương.
(Hệ thống, ngươi vừa rồi chế tạo Huyễn cảnh mảnh vỡ vận mệnh, là nội dung gì vậy?) Từ Khuyết hỏi trong lòng, (Sao ta cảm thấy tên này có điểm gì đó là lạ vậy?) Lần này, hệ thống trầm mặc rất lâu, dường như cảm thấy khó mở lời.
(Hệ thống?) Từ Khuyết nhíu mày, hỏi lại một lần.
Hệ thống u u nói: "...Ngươi sẽ không muốn biết đâu."
Vừa lúc lúc này mấy người đang đi đến khu vực bên cạnh Từ Khuyết, Mộ Dung Thác không nhịn được đánh giá Từ Khuyết thêm vài lần.
Hắn rất xác định, thiếu niên này chính là người mình đã nhìn thấy trong Vận Mệnh Trường Hà.
Mộ Dung Thác vô ý thức thả chậm bước chân, đứng cạnh Từ Khuyết.
Nếu như nói tương lai sẽ xảy ra loại chuyện này, mình vẫn cần phải tìm hiểu trước xem đối phương rốt cuộc là ai.
Hắn cân nhắc lời lẽ, chắp tay nói: "Vị đạo hữu này, ta thấy ngươi khí vũ hiên ngang, không phải người bình thường, xin hỏi tôn tính đại danh?"
Thấy bạn mình hỏi thăm, mấy tên tu sĩ bên cạnh cũng dừng bước, ánh mắt băn khoăn giữa Từ Khuyết và Mộ Dung Thác.
Từ Khuyết cũng có chút kinh ngạc. (Người này chẳng lẽ đã nhận ra điều gì? Vì sao đột nhiên dò xét thực chất của ta?) Nhưng hắn vẫn ung dung chắp tay, nở một nụ cười hoàn mỹ nói: "Tại hạ Tạc Thiên Bang Chí Tôn Bảo, không biết các hạ tôn tính đại danh?"
Trong lúc nói chuyện, hắn tiện tay bày ra một trận pháp cách âm xung quanh, tránh để các tu sĩ khác nghe thấy lai lịch của mình.
Nhị Cẩu Tử đã gây ra ảnh hưởng quá lớn, nhưng bảo mình từ bỏ danh hiệu Tạc Thiên Bang là không thể nào, chỉ có thể nghĩ cách chấn chỉnh lại danh tiếng của Tạc Thiên Bang.
Mộ Dung Thác nhìn nụ cười của đối phương, ánh mắt dần trở nên mê ly.
(Không thể không nói, dáng dấp thật sự là rất đẹp trai a...) (Nếu như nói là cùng một thiếu niên đẹp trai như vậy, hình như cũng không phải khó chấp nhận đến thế nhỉ?) Từ Diệp hơi có chút hiếu kỳ, đuổi theo hỏi: "Mộ Dung huynh, huynh vừa rồi nhìn rõ hình ảnh gì? Có phải có người muốn mai phục chúng ta không?""Không có, không phải ta, không có khả năng!" Mộ Dung Thác đang trầm tư, bỗng nhiên bị hỏi, liền như mèo bị giẫm đuôi, đột nhiên la hoảng lên.
Hắn bỗng nhiên tỉnh táo lại, tâm thần kịch chấn.
(Chết tiệt! Mình đang nghĩ gì vậy?) (Thế mà lại đang chấp nhận hiện thực sao?) (Ta mẹ nó là đàn ông thuần túy mà! Làm sao lại cùng một người đàn ông!)"Tại hạ Mộ Dung Thác!" Hắn chỉnh lại biểu cảm, sắc mặt nghiêm túc nói, "Ta muốn biết, đạo hữu cùng Mộ Dung gia ta có quan hệ gì? Vì sao ta thấy trên người đạo hữu lại có ràng buộc với Mộ Dung gia ta?"
Hắn nhất định phải làm rõ, vì sao lại xuất hiện loại tình huống này.
Trước đó rõ ràng cảm nhận được sát ý, mình lấy ra cũng là hình ảnh có liên quan đến sát ý trong Vận Mệnh Trường Hà, nhưng vì sao xuất hiện lại là hình ảnh mình cùng thiếu niên này ôm hôn?
Mấy tên tu sĩ bên cạnh nghe vậy, nhìn về phía Từ Khuyết với ánh mắt trở nên bất thiện.
Thân là thành viên của gia tộc đỉnh tiêm, mỗi người bọn họ trên người đều sẽ có một loại bí pháp. Nếu có ngoại nhân tập sát bọn họ, thì trên người kẻ tập sát tất nhiên sẽ bị gieo xuống ràng buộc với gia tộc của họ.
Chỉ cần là thành viên của gia tộc đó, liền có thể cảm nhận được loại ràng buộc này.
Mộ Dung Thác đã hỏi ra loại lời này, vậy liền đại biểu người này hơn phân nửa đã từng tập sát qua người của Mộ Dung gia.
Nhưng bọn hắn làm sao cũng không nghĩ tới, Từ Khuyết sẽ cùng Mộ Dung gia sinh ra ràng buộc, thuần túy là bởi vì hệ thống đã tạo ra một mảnh vỡ vận mệnh giả mạo hai người ôm hôn!
Từ Khuyết nghe nói thế, ngược lại ngẩn ra một cái, thầm nghĩ hơn phân nửa là do vấn đề của mảnh vỡ vận mệnh kia.
(Hệ thống rốt cuộc đã làm ra mảnh vỡ vận mệnh gì vậy?) (Vì sao tên này chẳng những không chuyển dời lực chú ý, ngược lại còn trực tiếp để mắt tới mình rồi?)"Khặc, tại hạ xuất thân từ sơn thôn chi địa, không minh bạch lời nói của các hạ rốt cuộc có ý gì." Từ Khuyết ho khan một tiếng, bắt đầu giả ngây giả dại.
Dù sao có hệ thống trong tay, tên này làm sao cũng không thể nhìn thấu cái gì.
Mộ Dung Thác nghe vậy, chau mày: "Hoặc là... Đạo hữu trước đây có từng gặp phải nhân vật kỳ quái nào không? Có lẽ là tiền bối Mộ Dung gia ta cũng không chừng.""À, có chứ, trước đó trên đường gặp phải một lão khất cái, thấy hắn quả thực đáng thương, nên đã thưởng cho hắn một cái bánh bao." Từ Khuyết cố ý nói."Tên ăn mày?" Mộ Dung Thác lập tức rơi vào trầm tư.
Ngược lại là mấy tên tu sĩ khác sắc mặt đại biến.
Trong đó Từ Diệp càng nghiêm nghị quát lớn: "Hỗn trướng! Lại dám nhục mạ Mộ Dung huynh như vậy!"
Vừa rồi Mộ Dung Thác hỏi Từ Khuyết có gặp người kỳ quái không, quay đầu Từ Khuyết liền nói gặp lão khất cái, chẳng phải là nói tiền bối Mộ Dung gia chính là một tên ăn mày?
Mộ Dung gia chính là gia tộc đỉnh tiêm, làm sao lại có tiền bối là tên ăn mày?
Tiếng quát chói tai của Từ Diệp lập tức thu hút sự chú ý của các tu sĩ khác trong hành lang, mọi người nhao nhao nhìn về phía bên này.
Những tu sĩ có thể đến tham gia tuyển chọn, phần lớn gia thế nổi bật, một cái liền nhận ra thân phận của Mộ Dung Thác và đoàn người.
Lúc này thấy Từ Diệp nghiêm nghị quát lớn thiếu niên tu sĩ kia, không ít người trên mặt cũng lộ ra biểu cảm cười trên nỗi đau của người khác."Lần này có trò hay xem rồi, thiếu niên kia thế mà trêu chọc phải người của Từ gia.""Há chỉ có thế, ngươi xem bên cạnh hắn đều là ai, Mộ Dung gia, Nguyệt gia.""Tên này chết chắc rồi, ba nhà này đồng khí liên chi, trêu chọc một nhà chẳng khác nào trêu chọc ba nhà, đáng tiếc một tiểu tử đẹp trai như vậy."
Mọi người lập tức nghị luận ầm ĩ, có chút hứng thú đánh giá Từ Khuyết, muốn xem hắn cuối cùng sẽ có kết cục gì.
Mộ Dung Thác ngược lại là người bình tĩnh nhất trong số đó, chau mày, cẩn thận suy nghĩ.
(Một lão khất cái, Mộ Dung gia hẳn không có loại tiền bối này mới đúng... Chờ chút!) Ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, nhớ tới một người!
Năm đó Mộ Dung gia có một vị tiền bối tu vi tuyệt đỉnh, sau khi tu luyện tới nửa bước Tiên Đế, nói là muốn ra ngoài cảm ngộ đại đạo, liền rời gia tộc đi du lịch.
Nghe nói từng có người gặp qua vị tiền bối này, hình như chính là đang làm ăn mày!
Mộ Dung Thác đột nhiên trong lòng hồi hộp, vị tiền bối này tính tình rất là cổ quái, nếu có người vi phạm sắp xếp của ông ấy, dù là đồng tộc cũng tuyệt không thủ hạ lưu tình!
Nói cách khác, thiếu niên này là tiền bối an bài tới.
Nếu như mình cưỡng ép đi cải biến, vậy tương đương là không vâng lời tiền bối!
(Chẳng trách mình sẽ cảm nhận được sát ý!) Từ Diệp quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Thác: "Mộ Dung huynh, người này nhục nhã gia tộc huynh, huynh xem xử lý thế nào?"
Mộ Dung Thác trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nắm chặt tay Từ Khuyết, trầm giọng nói: "Đạo hữu, ngươi ta mới quen đã thân, không bằng kết làm huynh đệ khác họ thế nào?"
Mọi người: "..."
Từ Khuyết: "..."
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn
