Chương 1065: Lấy chút bảo vật để đổi nha!
Chương 1065: Lấy chút bảo vật để đổi nha!
"Phệ...
Phệ Thiên Ma Văn?""Làm sao...
Làm sao có thể?""Hắn lại nuôi nhiều Phệ Thiên Ma Văn như vậy, thế gian này lại có người có thể nuôi Phệ Thiên Ma Văn sao?""Vật này ở Cận Tiên Giới đều vô cùng hiếm thấy, làm sao lại xuất hiện ở giới này?"
Vô số tiên nhân kinh hãi biến sắc, làm sao cũng không ngờ rằng Từ Khuyết lại có một đại sát khí như vậy!
Cường đại như bọn họ, nhìn thấy những Phệ Thiên Ma Văn này, cũng rất khó bình tĩnh lại, da đầu không nhịn được tê dại.
Trăm vạn Phệ Thiên Ma Văn này, đủ để uy hiếp đến tính mạng của họ, đặc biệt là hiện tại họ đang bị vây trong vây giết trận, hơn nữa còn trúng độc Túy Tiên Hương, thực lực giảm xuống kịch liệt!
Ầm!
Đúng lúc này, Từ Khuyết lại nắm giữ trận kỳ, mở ra lỗ hổng của vây giết trận, trực tiếp nhét trăm vạn con Phệ Thiên Ma Văn này vào trong trận pháp!"Không, dừng tay!"
Đông đảo cường giả tiên nhân dồn dập quát lên.
Nếu đám Phệ Thiên Ma Văn này xông tới, họ chắc chắn sẽ chết rất nhiều người.
Thế nhưng, bất luận họ gào thét thế nào, cũng không thể ngăn cản Từ Khuyết.
Trận kỳ... đã cắm vào rồi, há có lý nào dừng lại?
Rầm rầm rầm!
Hơn triệu Phệ Thiên Ma Văn trong nháy mắt chen chúc xâm nhập vào vây giết trận, đồng thời quạt cánh, gây ra tiếng nổ vang rền đinh tai nhức óc.
Mỗi một con Phệ Thiên Ma Văn đều nhe răng nanh sắc bén, điên cuồng muốn lao về phía đám tiên nhân kia.
Không ít nam nữ trẻ tuổi Bán Tiên cảnh đứng ở phía trước, sắc mặt đã tái nhợt, cả người mồ hôi lạnh.
Nếu không bị sợi tơ đạo vận của Từ Khuyết dùng sức kéo lại, phỏng chừng lúc này người của ba đại thư viện ít nhất cũng phải ngã xuống mười mấy người!"Bạch Linh Nhị, ngươi xem như vậy có tính là càng làm càn không?"
Lúc này, Từ Khuyết lại quay đầu nhìn về phía bên Bạch gia, cười híp mắt hỏi.
Bạch Linh Nhị đã sợ đến trợn mắt, loại thủ đoạn này của Từ Khuyết hoàn toàn vượt quá dự liệu của nàng, khiến đầu óc nàng gần như trống rỗng.
Đối mặt câu hỏi của Từ Khuyết, nàng theo bản năng há miệng, vẻ mặt ngây dại nói: "Thả...
Làm càn, ngươi..."
Lời còn chưa dứt, tiên nhân trong vây giết trận đã trực tiếp gào thét: "Thả cái quái gì, ngươi câm miệng cho ta!""À?"
Bạch Linh Nhị bỗng nhiên bị quát tỉnh, vẻ mặt kinh sợ, lúc này mới phản ứng được, Từ Khuyết là đang đùa bỡn nàng!
Nàng vừa trách cứ Từ Khuyết làm càn, Từ Khuyết liền càng làm càn cho họ xem, đến nỗi cuối cùng đám tiên nhân kia ngược lại sẽ trút giận lên Bạch gia và Tiêu Diêu Lâu của họ!"Khá lắm, làm được đẹp đẽ!
Dưới thế cục này, phải như vậy!"
Tông chủ Cực Nhạc Tông lúc này vỗ tay khen hay.
Liễu Tịnh Ngưng dở khóc dở cười, trong lòng cũng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng phát hiện mình vẫn đánh giá thấp lực phá hoại của tên Từ Khuyết này, ngay cả nhiều tiên nhân như vậy cũng không làm gì được hắn, quả thực chính là một yêu nghiệt chung cực mà!
Người của Kính Hoa Thủy Nguyệt Phái và Tứ Tượng Thanh Long Phái cũng âm thầm vui mừng, không theo Bạch gia đứng lên biểu lộ lòng trung thành, xem ra là thật sự đã chọn đúng rồi!
Hơn nữa, dựa theo tác phong ngày xưa của Từ Khuyết, e rằng đây mới chỉ là vừa mới bắt đầu thôi!"Ồ, các ngươi không phải tiên nhân sao?
Sao lại sợ Phệ Thiên Ma Văn chứ, đây chính là sủng vật ta nuôi mà, không thấy rất đáng yêu sao?"
Lúc này, Từ Khuyết hướng về phía mọi người trong vây giết trận hô.
Người của ba đại thư viện nhất thời tức đến méo cả miệng."Sủng vật?
Đáng yêu?""Trên đời này ai mà lại nuôi sủng vật ghê tởm như vậy chứ?
Đáng yêu chỗ nào?""Phốc!"
Liễu Tịnh Ngưng nhất thời không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Bao gồm những người còn lại của Cực Nhạc Tông, trong lòng đều cảm thấy vô cùng hả dạ.
Đám tiên nhân này đã áp bức họ quá lâu, đầu tiên là diệt sơn môn Cực Nhạc Tông, bây giờ còn bắt họ đi huyết tế, ngay trước mặt họ, đã huyết tế hơn bốn mươi đệ tử Cực Nhạc Tông rồi.
Nếu không phải Từ Khuyết xuất hiện, hôm nay đến lượt mấy người bọn họ bị huyết tế rồi.
Thế nhưng hiện tại, đám tiên nhân ngông cuồng tự đại này lại bị Từ Khuyết tức giận đến phát điên, khiến tất cả mọi người Cực Nhạc Tông cảm thấy cực kỳ vui sướng!
Còn những người khác ở đây, trong lòng cũng dồn dập cười khổ: Quả nhiên, tên này muốn bắt đầu rồi!"Từ Khuyết, ngươi chắc chắn sẽ vì những việc làm hôm nay mà hối hận cả đời, ngươi sẽ sống không bằng chết!"
Lúc này, một ông già trong vây giết trận phẫn nộ gầm hét lên, cảm thấy mọi mặt mũi đều mất hết."Ai, thôi thôi, ta cũng chỉ đùa với các ngươi một chút thôi mà, hà tất phải nghiêm túc như vậy chứ?"
Từ Khuyết giả vờ vô vị thở dài, đưa tay từ dưới khố móc ra một bình lớn chất lỏng màu xanh lục, hướng về phía các tiên nhân hô: "Chư vị, chỗ ta đây có một loại thần dược, gọi là Lục Thần Nước Hoa Tạc Thiên Bang, chuyên môn khắc chế Phệ Thiên Ma Văn.
Các ngươi có cảm thấy hứng thú không?"
Nói xong, Từ Khuyết còn mở nắp bình nước hoa, tới gần trận pháp.
Đám Phệ Thiên Ma Văn kia trong nháy mắt như đối mặt thiên địch, điên cuồng lùi lại phía sau, biểu hiện ra vẻ rất sợ hãi!
Các cường giả của ba đại thư viện nhất thời kinh hãi, cực kỳ ngơ ngác."Làm sao có thể?""Lại còn có thứ có thể khiến Phệ Thiên Ma Văn sợ hãi?""Vật này phi phàm mà, nếu như có thể chiếm được, tương lai chúng ta liền có thể đi vào chỗ đó rồi!""Từ Khuyết, còn không mau giao vật ấy ra?
Chúng ta có thể tha cho ngươi khỏi chết!""Không sai, đem nước hoa này cùng với tiên khí giao cho Thanh Đằng Thư Viện ta, chúng ta sẽ không còn động đến Tạc Thiên Bang của ngươi mảy may!""Đông Thắng Thư Viện ta cũng vậy!""Còn có Cửu Hà Thư Viện ta!"
Lúc này, các tiên sinh của ba đại thư viện dồn dập mở miệng, đối với nước hoa này hết sức cảm thấy hứng thú."À?
Không được đâu, nguyên liệu luyện chế nước hoa này rất quý giá.
Vậy thế này đi, trên người các ngươi có tiên khí không?
Có thể lấy ra đổi!"
Từ Khuyết vẻ khó khăn nói, vẻ mặt đó trên mặt hắn khiến người ta cảm thấy dường như dùng tiên khí đổi nước hoa của hắn, hắn còn cảm thấy rất chịu thiệt!
Vẻ mặt của những người ba đại thư viện cũng trong nháy mắt cứng đờ, khóe miệng mạnh mẽ giật giật."Dùng tiên khí đổi nước hoa này?""Đúng là điên rồi sao?""Ai nha, nguy rồi, ta không khống chế được những Phệ Thiên Ma Văn này, chúng nó sắp mất khống chế rồi!"
Lúc này, Từ Khuyết đột nhiên kinh hãi kêu lên, vẻ mặt lo lắng, làm ra tư thế muốn buông tay phóng thích trăm vạn Phệ Thiên Ma Văn này."Dừng tay!"
Người của ba đại thư viện lúc này mới biến sắc mặt, kinh hãi kêu lên.
Hiện tại họ mới coi như biết rõ, Từ Khuyết nói dùng tiên khí đổi nước hoa, căn bản không phải thật sự muốn đổi, mà là đang biến tướng uy hiếp vơ vét họ mà!
Không dùng tiên khí đổi nước hoa?
Vậy đám Phệ Thiên Ma Văn này sẽ xông tới cắn xé họ!
Thế nhưng trong đám người này, những kẻ thật sự nắm giữ tiên khí cũng không có mấy người.
Vì cứu những người còn lại mà giao ra tiên khí, hiển nhiên khiến họ cảm thấy rất không đáng và không cam lòng!"Quên đi, kỳ thực tiên khí ta cũng có rất nhiều, không thiếu mấy món 'cay gà' của các ngươi.
Vậy thế này đi, nếu không ba đại thư viện các ngươi lấy ra bảo vật khác để đổi, Linh Tinh cũng được!"
Lúc này, Từ Khuyết mở miệng lần nữa.
Hắn nói cũng là lời thật, quả thực không thiếu bán phẩm tiên khí.
Thay vì để đám người kia giao ra tiên khí, không bằng vơ vét của họ chút linh dược hoặc Linh Tinh!
Đặc biệt là Linh Tinh này, còn quý giá hơn cả Cực phẩm Linh Thạch.
Vật này để trên người, chẳng khác nào là một khoản tiền dự trữ, tương lai đi tới Cận Tiên Giới mới có thể tiêu xài!
Người của ba đại thư viện vừa nghe không cần tiên khí, ngược lại đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không phải tiên khí, những vật khác họ đúng là có thể cân nhắc lấy ra, trước tiên ngăn chặn đám Phệ Thiên Ma Văn này đã!"Từ Khuyết, Thanh Đằng Thư Viện ta đồng ý lấy một bán phẩm Thanh Đằng, cộng thêm 10 ngàn Linh Tinh, đổi nước hoa của ngươi!"
Cuối cùng, một ông già của Thanh Đằng Thư Viện mở miệng nói.
Lời vừa nói ra, sắc mặt của những người hai đại thư viện còn lại nhất thời khẽ thay đổi.
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn
