Chương 644: Người quen Ngũ Hành Sơn
Chương 644: Người quen Ngũ Hành Sơn
Giữa Đông Hoang và Nam Châu, quả thật có Truyền Tống Trận đi thẳng tới!
Thế nhưng Từ Khuyết làm sao cũng không ngờ, chuyến đi này lại tốn ròng rã hơn một tháng thời gian!
Khoảng cách giữa hai nơi thực sự quá lớn, nếu chỉ dựa vào bản thân phi hành, phỏng chừng không có mười năm nửa đời cũng không thể đến nơi, càng không cần phải nói chỉ dựa vào đi bộ!
Thời gian Từ Khuyết ở Đông Hoang cũng không lâu lắm, tuy rằng đi rất nhiều nơi, nhưng trên Đại Lục Đông Hoang cũng chỉ như muối bỏ bể.
Ngay cả khu vực Táng Tiên Cốc này, đi nửa năm cũng không ra khỏi, trên Đại Lục Đông Hoang vẻn vẹn chỉ là một điểm nhỏ!
Hiện nay dùng hơn một tháng thời gian đi Truyền Tống Trận, Từ Khuyết ngoài sự bất ngờ, ngược lại cũng bắt đầu tiếp nhận kiểu cuộc sống tu tiên mà thời gian không còn là thời gian này!
Đối với tu tiên giả, đừng nói một hai tháng, dù cho là mười năm hai mươi năm, cũng chỉ là trong nháy mắt, vội vã trôi qua.
Dù sao điều họ theo đuổi, không chỉ là mấy trăm năm hoặc mấy ngàn năm tuổi thọ, mà là muốn Vĩnh Hằng, muốn Trường Sinh!"Ai, khi nào mới có thể đạt đến cảnh giới đó, một bước là có thể vượt qua tất cả khu vực!"
Khi bước ra khỏi Truyền Tống Trận, Từ Khuyết cảm khái nói, nhưng trong lòng tràn ngập chờ mong đối với tương lai.
Bây giờ chân thân hắn còn chưa bắt đầu tu luyện, đã nắm giữ đạo vận, tiềm lực vô cùng to lớn!
Nhị Cẩu Tử đối với kiểu cảm khái này của Từ Khuyết rất xem thường, lắc đầu nói: "Năm đó bản Thần Tôn chỉ cần nửa bước, là có thể vượt qua tất cả các vực!
Nếu sau này trở thành Ma Long, một cái hắt xì cũng có thể thổi bay toàn bộ Đông Hoang, khiến sinh linh đồ thán!""Ngươi bớt khoác lác đi sẽ không chết đâu, năm đó khi ta còn chỉ là phàm nhân, chỉ cần động tay một chút, đã có hơn trăm triệu sinh linh biến thành tro bụi rồi!"
Từ Khuyết hờ hững đáp.
Chợt, hắn cũng quan sát bốn phía.
Giờ khắc này, bọn họ đã đến Đại Lục Nam Châu, chỉ có điều Truyền Tống Trận này được thiết lập trong núi hoang.
Vừa bước ra, lập tức có thể nghe thấy tiếng gầm gừ mơ hồ của yêu thú truyền đến từ trong núi, giống như tiếng sấm."Đây không phải tiếng gào thét, chỉ là một số yêu thú khủng bố đang hô hấp mà thôi!"
Nhị Cẩu Tử nghe xong một lúc, sắc mặt ngưng trọng nói."Hô hấp mà có thể sánh với tiếng sét đánh sao?
Mẹ nó, ngươi xác định con yêu thú này không phải bị viêm mũi à?"
Từ Khuyết ngạc nhiên.
Từ khi đến Đông Hoang, hắn vẫn luôn giao thiệp với Nhân tộc, rất ít gặp phải yêu thú hoặc bán yêu.
Không ngờ vừa đến Nam Châu, nửa bóng người cũng không thấy, trước hết lại gặp phải yêu thú."Khà khà, Truyền Tống Trận này thực ra nằm ở biên giới một tuyệt địa của Nam Châu, nguy hiểm trùng trùng!
Nhưng với thực lực Đạo Thân của ngươi, thêm vào uy vũ lực chấn nhiếp của bản Thần Tôn, tất cả đều không đáng sợ!"
Nhị Cẩu Tử nở nụ cười, rất tự tin."Bốp!"
Từ Khuyết bốp một cái vào gáy Nhị Cẩu Tử: "Tỉnh lại đi, ngươi mau mau tỉnh lại đi cho ta, đừng tùy tiện thêm kịch cho mình, mau mau dẫn đường cho ta!"
Nhị Cẩu Tử sửng sốt, khó có thể tin: "Mẹ nó, bản Thần Tôn vừa nãy xem như là bị phàm nhân đánh?
Sao có thể như vậy?""Ngươi mà còn lải nhải, ta trực tiếp để Đạo Thân ra đánh ngươi đấy!"
Từ Khuyết uy hiếp nói."Mẹ nó, thất sách rồi, cứ tưởng ngươi là phàm nhân, bản Thần Tôn liền hạ thấp cảnh giác..."
Nhị Cẩu Tử rất không cam lòng lẩm bẩm vài câu, chợt cũng cất bước đi ra ngoài, bắt đầu điều tra địa hình, tìm kiếm phương hướng!"Tìm thấy rồi, đi về hướng này, là có thể đến lối vào bí cảnh kia!"
Một lát sau, Nhị Cẩu Tử đã xác định phương vị, chỉ vào hướng đông nam nói.
Từ Khuyết cũng không phí lời, trực tiếp gọi Đạo Thân ra, để Đạo Thân điều động tia chớp, mang theo bọn họ phi hành.
Từ Đông Hoang đến đây, Từ Khuyết cố ý chọn tòa Truyền Tống Trận này, chính là để cách bí cảnh gần hơn một chút.
Thế nhưng chuyến đường này, vẫn như trước tiêu hao không ít thời gian.
Đi ròng rã bảy ngày bảy đêm, Từ Khuyết và Nhị Cẩu Tử mới bay ra khỏi núi hoang.
Trên đường cũng gặp phải một số yêu thú phi hành, đều bị Đạo Thân hạ sát trong nháy mắt!
Nửa tháng sau, bọn họ mới rốt cục chạy tới bên ngoài một thung lũng, rơi xuống đất!
Theo lời Nhị Cẩu Tử từng nói, thung lũng này chính là lối vào bí cảnh, mỗi một trăm năm mới mở ra một lần, mỗi lần chỉ mở ra ba năm.
Ba năm vừa đến, tất cả mọi người đều sẽ bị tự động truyền tống ra ngoài, đồng thời sơn cốc cũng sẽ biến mất không còn tăm hơi, toàn bộ khu vực hóa thành bình nguyên mênh mông vô bờ!
Thế nhưng khi Từ Khuyết và Nhị Cẩu Tử đến nơi này, bên ngoài thung lũng lại càng người đông nghìn nghịt.
Tuy nhiên nhìn kỹ lại, những người này cũng không phải tùy ý đứng lộn xộn một đoàn, mà là lấy thế lực của từng người làm trận doanh, phân tán ra!
Bọn họ dựng rất nhiều lều trại, bên ngoài đều cắm cờ xí, ghi rõ tên gọi của từng thế lực.
Nhìn qua, lại có chút giống Hoa Sơn luận kiếm trong tiểu thuyết võ hiệp!
Từ Khuyết nhìn một chút, liền phát hiện không ít thế lực lớn nhỏ đến từ Đông Hoang.
Đương nhiên cũng có vô số khuôn mặt và thế lực xa lạ, hẳn là đến từ Nam Châu, Tây Mạc và Bắc Hải.
Đồng thời bên trong còn có các loại yêu thú và bán yêu, cảnh tượng long trọng, hết sức kinh người!
Đồng thời, ánh mắt của rất nhiều người đều đang nhìn kỹ lối vào thung lũng.
Nơi đó có một khối bia đá lớn như núi, trên bia có vô số đạo văn tự, tỏa ra ánh sáng, đánh dấu tên thế lực và người.
Thứ tự những tên này thay đổi từng khắc, cũng thỉnh thoảng có tên tuổi ảm đạm xuống, rất giống một bảng xếp hạng!"Một cái bí cảnh, lại có thể khiến tất cả thế lực của Tứ Đại Lục đều đến tham gia, có cần thiết phải long trọng đến vậy sao?"
Từ Khuyết kinh ngạc nói.
Nhị Cẩu Tử cười hì hì: "Tiểu tử, ngươi cũng đừng xem thường bí cảnh này, có người nói bí cảnh này là một tòa Thần Sơn Thượng Cổ, nơi tiên nhân cư ngụ, sau đó mới bị bỏ hoang.
Hơn nữa bên trong tổng cộng có chín tầng, càng đi lên, chí bảo càng nhiều, thậm chí có tin đồn rằng, trên đỉnh núi tầng thứ chín, có vô số Tiên Khí và tiên dược!
Chỉ tiếc năm đó bản Thần Tôn phí hết tâm tư, cũng chỉ có thể đến tầng thứ ba thôi!""Đợi ba năm, mới đi tới tầng thứ ba?"
Từ Khuyết nhất thời ngạc nhiên.
Nhị Cẩu Tử đầy vẻ khổ sở nói: "Tiểu tử, chờ ngươi tiến vào rồi sẽ biết, bên trong này rốt cuộc lớn đến mức nào.
Năm đó bản Thần Tôn leo ba tầng núi, tuyệt đối là một sự tồn tại vạn người chưa chắc có được!
Ta dám cam đoan, bây giờ những người này đi vào, có thể trong vòng ba năm leo được hai tầng, đã rất đáng gờm rồi!""Quá yếu rồi!
Nếu tu vi của ta vẫn còn, trực tiếp leo lên đỉnh núi tầng thứ chín, cởi quần xuống đón gió mà tiểu tiện!"
Từ Khuyết bắt đầu khoác lác.
Nhị Cẩu Tử đầy vẻ xem thường cười nói: "Tiểu tử, nếu ngươi có thể tới tầng thứ tư, sau này bản Thần Tôn chính là heo!""Thật hay giả, vậy sau này ngươi chẳng phải chó lợn không bằng sao?"
Từ Khuyết kinh ngạc nói."Mẹ nó!"
Nhị Cẩu Tử nhất thời tức giận mắng.
Tuy nhiên Từ Khuyết cũng không tiếp tục đùa giỡn với Nhị Cẩu Tử nữa, cất bước đi về phía sơn cốc, tiến vào trong đám người.
Hắn cũng không vội vã tiến vào bí cảnh, muốn trước tiên dò hỏi một chút tung tích của Đoạn Cửu Đức.
Theo tin tức cho biết, Đoạn Cửu Đức chính là ở đây tung tin ra ngoài, nói rõ hắn hiện tại rất có khả năng vẫn còn ở đây.
Tuy nhiên đáng tiếc là, Từ Khuyết tùy tiện đi dạo một vòng, cũng không nhìn thấy người quen nào.
Dù sao bí cảnh đã mở ra hơn ba tháng, Liễu Tĩnh Ngưng và những người khác đã sớm đi vào.
Bất đắc dĩ, Từ Khuyết đành phải lùi lại mà cầu việc khác, tìm kiếm trận doanh thế lực của Cực Nhạc Tông!
Thế nhưng tìm hơn nửa ngày, vẫn không thu hoạch được gì.
Dù sao khu vực này quá lớn, mỗi thế lực lớn nhỏ đều đến tham gia, ít nhất cũng có vài ngàn trận doanh thế lực!"Ồ?
Từ thiếu hiệp, đúng là ngươi sao?"
Lúc này, một giọng nói kinh ngạc, đột nhiên truyền đến từ phía sau Từ Khuyết.
Từ Khuyết ngẩn ra, quay đầu nhìn lại, nhất thời há hốc mồm.
Lại nhìn thấy người quen từ Ngũ Hành Sơn!
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn
