- “Ầm!”
Lúc này, đại chiến bên trong hình ảnh ký ức vẫn còn tiếp tục
Hiên Viên Kỹ Thương mặc dù rất mạnh, thế nhưng song quyền nan địch tứ thủ
Y lấy một địch mười, nhưng sau khi bọn người Vương Xích thuyết phục không có kết quả, bọn họ cũng bắt đầu xuất thủ
Lúc này bọn họ căn bản không quan tâm chuyện lấy nhiều khi ít, dù sao cũng là hành động ở trong sơn môn nhà mình, chỉ cần thu phục được Hiên Viên Kỹ Thương, trừ đám người bọn họ ra, ngoại nhân tuyệt đối sẽ không biết chân tướng
Âm
Kèm theo một tiếng vang trầm, Vương Xích canh ra một chưởng, Hiên Viên Kỹ Thương như diều đứt dây, trượt dài trên mặt đất, khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi
- Hå
Mấy người Từ Khuyết nhìn một màn này, đột nhiên cả kinh
Máu mà Hiên Viên Kỹ Thương nhổ ra, lại có màu vàng óng
Đoạn Thất Đức rất kinh ngạc, bởi vì y chưa bao giờ thấy qua loại huyết dịch có màu sắc này
Từ Khuyết hơi kinh ngạc, sau khi Bá Thể của hắn thăng cấp lột xác thành Thánh Thể, huyết dịch mới có màu vàng, bây giờ Hiên Viên Kỳ Thương cũng phun ra máu màu vàng, làm Từ Khuyết cảm thấy hơi khó tin
Nếu không phải huyết dịch của Hiên Viên Kỹ Thương không có rực rỡ giống như mình, hắn đã suýt chút nữa tưởng rằng Hiên Viên Kỳ Thương cũng là Thánh Thể
- Đáng tiếc, vật thí nghiệm thành công đầu tiên của lão thân, mặc dù là người yếu nhất, nhưng cứ chết đi như vậy, cũng rất đáng tiếc
đấy
Cùng lúc đó, Huyết Bà trong hình chậc chậc nói ra, nói là tiếc nuối, thế nhưng trên mặt lại đầy vẻ trêu tức
Trong lòng Từ Khuyết đã hiểu rõ, Hiên Viên Kỹ Thương cũng bị cải tạo huyết mạch, cho nên mới có được tiến huyết màu vàng
Nhưng bên trong lời nói của Huyết Bà để lộ ra một tin tức lớn, Hiên Viên Kỹ Thương lại là người yếu nhất bên trong thí nghiệm kia, vậy chi Thiên Ma Đội ẩn giấu bên trong Thiên Cung Viện kia, chẳng phải muốn nghịch thiên
- Cha
Hiên Viên Uyển Dung kêu khóc đứng lên, âm thanh khàn khàn, nước mắt rơi đầy mặt
- Dung Dung ngoan, đừng khóc, mẫu thân con sẽ lập tức tới ngay
Hiên Viên Kỹ Thương té xuống đất, sắc mặt trắng bệch nhìn Hiên Viên Uyển Dung nở nụ cười
Lời y nói lại khiến cho bọn người Vương Xích biến sắc
- Không tốt, phía sau núi có biến
Một tên trưởng lão kinh hô
“Ầm!”
Ngay lập tức, trên trời truyền đến một tiếng vang phá không, một đoàn tử khí cuốn một nữ tử mặt không chút máu, từ trên trời hạ xuống, hạ xuống trước mặt Hiên Viên Kỹ Thương và Hiên Viên Uyển Dung
- Mẫu thân
Hiên Viên Uyển Dung kinh hỉ kêu lên, từ trong kết giới xông ra, chạy về phía nữ tử kia
Đồng thời, sau khi sợi tử khí kia hạ xuống hóa thành một người thanh niên, thần sắc lạnh lùng, toàn thân lộ ra một cỗ bằng hàn
- Làm càn, Lý Tương Trần, ngươi muốn làm gì
Vương Xích nhìn thấy thanh niên, lúc này giận dữ mắng mỏ, tức giận đến mức toàn thân phát run
Đây là đệ tử thân truyền mày tin tưởng nhất, kiêu ngạo nhất, thế nhưng hiện tại lại ra tay giúp ngoại nhân
- Các ngươi đã đi quá xa rồi, nhưng ta là người của Thiên Cung Viện, ta sẽ không phản bội các ngươi, thế nhưng lòng ta mang thương cảm, bọn họ cuối cùng cũng sẽ bị các ngươi giết chết, trước khi chết giúp bọn họ đoàn tụ, có gì không được
Thanh niên Nam tử lạnh lùng đáp
- Ngươi..
Vương Xích tức giận đưa tay chỉ hướng Lý Tương Trần, lại không nói ra được câu tiếp theo
- Được rồi, mấy chuyện rắc rối này ta cũng chẳng muốn quản, phóng nhãn Thiên Cung Viện, duy chỉ có Hiên Viên Kỹ Thương đáng để ta thưởng thức kính nể, chút việc nhỏ này ta nguyện ý giúp, sau này xử phạt như thế nào, ta đều nhận
Mặt mũi Lý Tương Trần đầy vẻ không kiên nhẫn đáp, hoàn toàn không có một chút sợ hãi này
Mọi người ở đây không ai dám mở miệng trách cứ, ai cũng tinh tường, tên đệ tử thân truyền này, thực lực đã thâm bất khả trắc, ngoại trừ viện trưởng, sợ rằng không còn ai có thể thu thập được y
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà viện trưởng Vương Xích cũng rất yêu thương bao che tên đệ tử này, nếu như đổi thành người khác, sợ rằng đã bị Vương Xích đập chết tại chỗ
- Hiên Viên, chuyện ta có thể làm cũng chỉ có thế, ngươi..
Lý Tương Trần cúi đầu nhìn Hiên Viên Kỹ Thương ngã trên mặt đất, lời nói dừng lại, lắc đầu cười khổ
- Ái, thôi thôi
Nói xong, y cười lớn, lại hóa thành một tia tử khí, lướt về phía không trung, biến mất không còn tăm hơi
- Kỳ Thương
Dung Dung
Cùng lúc đó, Quan Sở Sở mặt mũi tái nhợt một tay ôm Hiên Viên Uyển Dung, một bên nhìn Hiên Viên Kỹ Thương, khóc không thành tiếng
Hiên Viên Kỹ Thương ngay cả khí lực bò dậy cũng không có, sinh cơ trên người đang dần trôi qua, thế nhưng mặt chứa ý cười, si ngốc nhìn Quan Sở Sở đang ôm Hiên Viên Uyển Dung
Trong mắt của y tràn đầy ước mơ, tràn ngập sự không cẦm lòng, cũng đầy sự bất đắc dĩ
- Dung Dung, nhanh, đi đến chỗ của cha con
Quan Sở Sở ôm Hiên Viên Uyển Dung, bò đến chỗ Hiên Viên Kỹ Thương
Huyết mạch của nàng bị rút ra vô số, thế nhưng loại giày vò kia không sánh bằng giờ phút này một chút nào
Nàng không ngờ được, Nam nhân nàng yêu nhất đời này, lại sắp đi trước nàng một bước
- Ô ô ô..
cha, người mau đứng lên, người đừng nằm trên đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Âm thanh nức nở của Hiên Viên Uyển Dung đã sắp tắc nghẽn
Bàn ta nhỏ gầy yếu con nớt của nàng dùng sức lung lay Hiên Viên Kỹ Thương, tiếng khóc đau lòng không thôi
- Cha, người đứng lên đi mà, sau này Dung Dung sẽ nghe lời
- Dung Dung sẽ không tiếp tục nghịch ngợm, viện trưởng bá bá đều là người xấu, bọn họ đả thương cha
- Mẫu thân, người nhanh cứu cha
Quảng trường to lớn phía sau núi Thiên Cung Viện, tất cả đều là âm thanh khàn khàn non nớt của Hiên Viên Uyển Dung, tiếng khóc tràn ngập sự ngây thơ chất phác
Hai con người của Hiên Viên Kỹ Thương đã bị nước mắt tràn ngập, y chật vật giơ tay lên, sờ lấy đầu của Hiên Viên Uyển Dung
- Dung Dung, Con phải ngoan, con phải nhớ kỹ, những người này đều là ác nhân, cuối cùng sẽ có một ngày, Con tu luyện có thành tựu, đừng báo thù, cũng đừng giận lây toàn bộ Thiên Cung Viện, con nhất định phải chạy đi, sống khỏe mạnh… khụ khụ..
Nói đến đây, Hiên Viên Kỹ Thương ho khan kịch liệt, tiên huyết trong miệng không ngừng tuôn ra
Trong mắt của y nước mắt doanh trong, một Nam nhân đỉnh thiên lập địa, bây giờ mang theo tràn đầy không nỡ cùng nức nở, nhìn về phía Quan Sở Sở
- Sở Sở, thật xin lỗi, ta… không thể bảo vệ tốt mẹ con nàng
Lời nói vừa dứt, bàn tay đặt ở trên đầu Hiên Viên Uyển Dung chậm rãi trượt xuống
- Kỳ Thương…
Quan Sở Sở âm thầm nỉ non, không có bị hống như trong tưởng tượng
Nước mắt trên mặt nàng trượt xuống, ôm Hiên Viên Uyển Dung vào trong ngực, ôm thật chặt
- Dung Dung, Con phải nhớ kỹ lời cha ngươi, nhưng mà..
nếu như tương lai con thực lực đăng thiên, mẫu thân muốn con hủy diệt Thiên Cung Viện
Nàng ghé vào bên tai Hiên Viên Uyển Dung, nhẹ giọng dặn dò
Nói xong, liền đột nhiên đẩy Hiên Viên Uyển Dung ra, đưa tay đặt ở vị trí đan điền của mình
- Không được
Nàng muốn phá huỷ nhục thân
Huyết Bà thấy cảnh này, lập tức hô to
Mà bọn người Vương Xích cùng lúc đó đã nhao nhao đánh ra phán quyết, ý định ngăn cản
Àm
Nhưng mà, cuối cùng vẫn chậm một bước, Quan Sở Sở lưu lại hậu tủ, lúc tất cả mọi người cho rằng nàng đã khô kiệt Tiên Nguyên, khí huyết thiếu hụt, còn hư nhược hơn cả người bình thường, nàng lại lưu lại một chút bí thuật cuối cùng, đập nát đan điền của mình, khiến nhục thân nổ hội phi yên diệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Mę
!
Hiên Viên Uyển Dung bị đẩy ra ngoài mấy trăm thước thấy cảnh này, triệt để gào thét lên tiếng, yết hầu họ ra tiên huyết
Đồng thời, mấy đạo bóng đen đột nhiên thoát ra, rơi vào bên cạnh Hiên Viên Uyển Dung, một chưởng đặt ở sau lưng nàng, vận chuyển Tiên Nguyên cho nàng, sợ nàng bị tổn thương
Nguyên bản ánh mắt mơ hồ, gần như hôn mê, trước mắt lại dần dần rõ ràng
Đồng thời bên tai cũng truyền tới mấy đạo âm thanh
- Sự tình bại lộ rồi, nhưng Thiên Tuyển Giả còn phải giữ lấy
- Cầm Ký Ức Bảo Châu đến, rút đoạn ký ức này ra đi
Vừa dứt lời, một bàn tay đã bao phủ đỉnh đầu của Hiên Viên Uyển Dung
Tầm mắt vừa khôi phục rõ ràng, lại dần dần trở nên mơ hồ
Gần đến trước lúc hôn mê, nàng còn nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng Huyết Bà gầm thét
- Chết tiệt, huyết mạch không còn
- Lý Tương Trần, xem chuyện tốt mà người làm này
Vương Xích cũng đang gầm thét