- Cái gì, hắn chết rồi
Hai con mắt đáng yêu của tố y nữ tử nhất thời trợn to, tràn ngập khiếp sợ
Viêm Dương công chúa cực kỳ bình tĩnh gật đầu: - Ta cũng là vừa vặn mới biết được việc này
Tố y nữ tử nghe vậy, con ngươi không khỏi tối lại, im lặng một lát, hóa thành một tiếng thở dài:
- Ài, hồi tưởng lại, ta nhớ tới năm đó lúc hắn nhìn thấy chúng ta, bộ dáng hướng nội mặt đỏ khả ái
Kỳ thực vào lúc ấy, ta cũng đã biết hắn sẽ gián tiếp trở thành lô đỉnh của Hỏa Hoàng, nhưng đáng tiếc năm đó chúng ta còn nhỏ tuổi, cũng không cách nào ngăn cản, sau đó hắn lại bị giam ở bên dưới cung điện dưới lòng đất bế quan tu luyện, sau một quãng thời gian, chúng ta cũng quên việc này, không nghĩ tới hôm nay nhắc lại, hắn cũng đã chết rồi
- Ta vẫn chưa quên
Con ngươi của Viêm Dương công chúa khép hờ, nhàn nhạt đáp một tiếng
- Cái gì
Tố y nữ tử nhất thời trợn to hai mắt, kinh ngạc nói:
- Vậy..
Vậy ngươi tại sao không ngăn cản
- Bởi vì phụ hoàng muốn tiến thêm một bước, mà Từ Khuyết này lại là người thích hợp nhất lúc đó, nắm giữ Thiên Hỏa linh căn, lại không thân không thích, vì thế phụ hoàng để Huyễn Phi giả mạo ta sáu năm, cũng cùng với tên Từ Khuyết kia sáu năm, cuối cùng chờ hắn đi vào Kim Đan kỳ, mới hút Thiên Hỏa linh căn trong cơ thể hắn đi
Đây đối với một cô nhi lang thang đầu đường vốn sẽ chết đói mà nói, ta cảm thấy cũng coi như là bồi thường
Viêm Dương công chúa nói, âm thanh bình thản không có gì lạ
- Thì ra những năm này là Huyễn Phi giả mạo ngươi ở cùng Từ Khuyết kia, lấy một thân mị công biến ảo của nàng, lừa gạt ở một Kim Đan kỳ xác thực là không khó
Cũng khó trách mấy năm gần đây, ta ở trong cung rất ít thấy nàng lộ diện
Nhưng..
Ta vẫn cảm thấy Từ Khuyết kia thật đáng thương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong con ngươi xinh đẹp của tố y nữ tử tràn ngập không đành lòng
Nhưng Viêm Dương công chúa không hề bị lay động, biểu hiện không phập phồng chút nào, đạm mạc nói: - Mỗi người đều có mệnh riêng, kẻ đáng thương trên thế gian không chỉ mình hắn, huống hồ, hắn chết cũng cũng không phải là không đáng giá
Sau khi Huyễn Phi hút đi Thiên Hỏa linh căn trong cơ thể hắn, lại chuyển cho phụ hoàng, bây giờ phụ hoàng đã bắt đầu nỗ lực xông lên tầng cảnh giới thứ bảy, nếu có thể thành công, đối với Hỏa Nguyên Quốc mà nói, chính là một việc tốt.- Haizz..
Tố y nữ tử khẽ nhắm hai con mắt, hơi thở dài, không nói nữa
Chỉ là mấy hơi thở sau, nàng lại đột nhiên mở mắt ra, kinh ngạc nói: - Chờ đã, ngươi nói tên Từ Khuyết này cùng Từ Khuyết kia có thể là cùng một người hay không
Bằng không ta đi hỏi thăm một chút, nhìn xem có chân dung của Từ Khuyết kia hay không, cũng xem thử đến tột cùng là hạng người gì
Viêm Dương công chúa lắc lắc đầu: - Nhiều người có tên giống nhau cũng không có gì lạ, không cần thiết chuyện bé xé ra to
Vả lại, Từ Khuyết trong hoàng cung đã chết rồi, trước khi chết hết thảy tu vi đều bị rút hết sạch, dù cho còn sống sót, không có linh căn, hắn cũng không thể tu luyện lại từ đầu.- Nói như thế cũng đúng, dù sao thế gian này, cũng không có thuốc để người có thể một lần nữa mọc ra linh căn
Tố y nữ tử bừng tỉnh gật gù
..
..
Lúc này, Từ Khuyết từ trong quán trà nhỏ rời đi, tiếp tục bước lên đường đi tới Hoàng thành
Hắn cũng không biết, người mà mình đã từng thân thiết qua, chỉ là một vị công chúa giả, hơn nữa còn là một phi tử của Hoàng Đế
Dọc theo đường đi, hắn khẽ hát, thỉnh thoảng cũng triển khai thân pháp Tam Thiên Lôi Động, vượt núi băng đèo
Phàm là gặp phải một ít rừng cây lớn, hắn sẽ lập tức dừng lại, bộ hành đi vào săn giết yêu thú, thuận tiện cũng bắt mấy con dã thú phổ thông nướng lên ăn
Liên tiếp mấy ngày sau, kinh nghiệm của Từ Khuyết tăng không ít, thế nhưng điểm Trang Bức thu hoạch được rất ít, dọc đường gặp phải mấy tu sĩ thực lực yếu kém, đều bị thân áo bào đen cùng Huyền Trọng Xích này của hắn làm kinh sợ một hồi, mang đến cho hắn mấy chục điểm Trang Bức
Dù sao thịt muỗi dù nhỏ cũng là thịt, Từ Khuyết không hề ghét bỏ
Cho đến hôm đó, Từ Khuyết tới chân núi của một toà núi lớn, trước mắt xuất hiện một thôn trang, hắn lập tức sáng mắt lên, bước nhanh đi tới
Nơi nào có người, hắn liền có cơ hội Trang Bức
Chỉ là sau khi đến gần cửa thôn, Từ Khuyết đột nhiên phát hiện bên trong thôn này dĩ nhiên có vài tu sĩ xuất hiện ở trên không, hơn nữa không phải một hai người, là một đoàn
- Ngọa tào, náo nhiệt như thế, tới lúc ca lên trang bức rồi
Từ Khuyết lập tức xẹt tới
Kết quả lúc mới đi qua, hắn mới phát hiện chuyện có chút không đơn giản, có một già một trẻ đang quỳ trên mặt đất
Đó là một bà lão, ôm chặt một hài tử khoảng mười một mười hai tuổi, lệ rơi đầy mặt đang xin tha với đám kia tu sĩ
- Các ngươi buông tha tôn tử chúng ta đi, van cầu các ngươi, cha mẹ nó trước khi chết từng dặn quá, tuyệt đối không thể để hài tử tu tiên, để nó bình thường sống một đời là được, ta van cầu các ngươi, đừng dẫn nó đi..
Lão nhân khóc rất thương tâm
Một tên nam tử trung niên Kim Đan kỳ nói: - Lão nhân gia, ngươi có chỗ không biết, đứa nhỏ này nắm giữ linh căn thiên phú trăm năm khó gặp, nếu bái vào Vô Tướng phái ta, tương lai sẽ tươi sáng, sẽ mạnh hơn cả cha mẹ nó.- Không muốn, mạnh hơn cũng không muốn, các ngươi đi đi
Tâm tình của bà lão trở nên hơi kích động
Sắc mặt của người đàn ông trung niên nhất thời chìm xuống: - Lão nhân gia, chúng ta nhiều người đến đây như vậy, cũng là xem ở mặt mũi của nhi tử cùng con dâu đã chết của ngươi, dù sao hai người bọn họ cũng từng là đệ tử phái ta, như nếu ngươi vẫn không quan tâm như thế, cũng đừng trách chúng ta động thủ cướp người.- Các ngươi muốn cướp người, trừ phi bước qua thi thể của ta
Lão nhân gắt gao ôm lấy đứa nhỏ
Đứa nhỏ cũng giang hai tay ra, bảo hộ bà lão ở phía sau, gắt gao nhìn chằm chằm đám tu sĩ trước mặt kia, lớn tiếng nói: - Không được bắt nạt nãi nãi của ta, các ngươi đều là người xấu, cha mẹ ta chính là do các ngươi hại chết, bọn họ trước khi chết còn nói cho ta biết, không nên nói chuyện với các ngươi.- Ha ha, Đồng Đồng, cha mẹ ngươi chết chỉ là bất ngờ, nhưng chúng ta cũng rất hổ thẹn, cho nên mới muốn đem ngươi đón về Vô Tướng Phái, bồi dưỡng ngươi thật tốt, cũng coi như bù đắp với cha mẹ ngươi, đến, cùng bá bá đi thôi
Người đàn ông trung niên cười nói
Đứa nhỏ lập tức lắc đầu: - Ta không đi
Nụ cười trên mặt người đàn ông trung niên nhất thời biến mất, trong mắt loé ra vẻ không kiên nhẫn, nhìn sang vài tên tu sĩ bên cạnh nói: - Quên đi, cướp người đi, tận lực đừng tổn thương bà lão kia.- Vâng
Vài tên tu sĩ Kết Đan kỳ đồng thời đáp lại một tiếng, cất bước liền hướng về bà lão cùng đứa nhỏ đi đến
Bà lão ão gắt gao ôm đứa nhỏ, khóc hô: - Không, không thể mang nó đi, ta đã để cho các ngươi hại chết con trai duy nhất của ta, tuyệt không thể để cháu ta đi theo các ngươi.- Vậy cũng không thể do ngươi quyết
Vài tên tu sĩ hừ lạnh một tiếng, đưa tay liền đi đẩy bà lão ra
..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tình cảnh này, tất cả đều rơi vào trong mắt Từ Khuyết, làm tâm tình của hắn lập tức trở nên ác liệt
Mẹ nó, ban ngày ban mặt dám bắt nạt lão nhân, còn cướp đứa nhỏ, mấy tên cặn bã các ngươi
- Tất cả dừng tay cho ta
Từ Khuyết lúc này lớn tiếng quát, người mặc áo bào đen, cõng lấy Huyền Trọng Xích, sải bước đi tới
Đám tu sĩ nhất thời ngẩn ra, quay đầu nhìn lại
Lúc này người đàn ông trung niên kia cũng vừa hay trong đám người đi ra, đánh giá Từ Khuyết vài lần, cau mày nói: - Vị đạo hữu này, đây là việc nhà của Vô Tướng Phái ta, kính mong ngươi chớ xen vào việc của người khác
- Ai nói ta muốn quản việc không đâu
Từ Khuyết trừng mắt quát lên
- Vậy ngươi đến làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Lão tử tới đánh cướp, tất cả hai tay ôm đầu cho ta, ngồi xổm xuống