- Chí Tôn Bảo, ngươi..
ngươi nhanh buông tay ra
- Ta không buông
- Nhanh..
nhanh buông tay ra, ngươi..
ngươi làm đau ta rồi
- Đừng gạt ta, ta nắm rất nhẹ, làm sao có thể làm ngươi đau
- Chí Tôn Bảo, ngươi có biết ngươi làm như thế, sẽ có kết quả như thế nào hay không
- Ta biết, nhưng chỉ cần có thể cứu ngươi, Chí Tôn Bảo ta chết cũng không tiếc
- Ngươi trước hết nghe ta nói, buông tay ra, đừng tiếp tục truyền sinh khí cho ta, mau chóng rời khỏi nơi này
- Ta không đi
- Ngươi..
- A Tử cô nương, thực ra cho dù ta muốn đi, hiện tại cũng đã chậm
Ngươi xem trận pháp này đã bao trùm tất cả mọi khu vực, chúng ta không còn đường để đi rồi
- Cái gì
Tử Hà tiên tử nghe vậy liền vội vàng quay đầu nhìn lại
Hải vực đã khuếch tán ra từ lâu, bao trùm bốn phương, chuyện này có nghĩa là trận pháp đã hoàn toàn phong tỏa nơi đây
Đúng như Từ Khuyết nói, cho dù hiện hắn có muốn chạy cũng đã muộn, thật sự không còn đường nào để đi rồi
- A Tử cô nương, có thể đáp ứng ta một chuyện không
Lúc này, Từ Khuyết nhìn về phía nàng, nhẹ giọng nói:
- Nếu như ta chết đi, hãy mang tro cốt của ta ở trên người, sau này gặp phải người xấu, liền ném ra ngoài, để ta bảo vệ ngươi một lần cuối cùng
Nàng nghe thế liền ngây người ra
Lời nói này của Từ Khuyết khiến nàng khó có thể chịu đựng
Hành vi liều mình cứu người, xưa nay nàng chưa từng thấy
Nàng chỉ nghe đồn, đã từng có những người yêu nhau thật lòng, mới xuất hiện chuyện liều mình cứu giúp
Nhưng phần lớn là có một số đôi vì mạng sống không tiếc làm hại nửa kia của mình
Cho dù đều chỉ là nghe nói, nhưng nàng vẫn tin tưởng phế sau hơn
Dù sao trong giới tu tiên này vốn là ý mạnh hiếp yếu, vì cơ duyên, vì tu đạo, vì trường sinh, rất nhiều người không tiếc trả giá tất cả, bất kể là giết người đoạt bảo hay là đâm sau lưng, đều là chuyện rất bình thường
Những chuyện như liều mình cứu người, vô tư dâng hiến, dù Tử Hà tiên tử nàng cũng tự nhận không thể làm với bất cứ người nào
Nhưng hiện tại, một thiếu niên ngây thơ chất phác như vậy, vì cứu một kẻ bèo nước gặp nhau, lại đồng ý trả giá bằng cả mạng sống, phải là người tốt thế nào mới làm được
Thế gian này, tại sao có thể có người như vậy
Nếu là cứu một nữ tử xinh đẹp, còn có lẽ là vì hắn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân
Nhưng mà..
do thời gian nàng chuẩn bị quá vội vàng, chỉ kịp cô đọng một dung mạo như thế này, áp chế cảnh giới một cách cưỡng ép mới có thể tới đây, vì sao hắn còn làm như thế
Tại sao
Chỉ là những kẻ bèo nước gặp nhau, một nữ tử dung mạo xấu xí sao đáng để hắn hy sinh như vậy
Tử Hà tiên tử cực kỳ nghi hoặc và chấn động
..
Mà lúc này, Từ Khuyết cuối cùng cũng coi như thoải mái, thầm kêu may mắn vì mình linh động, truyền sinh khí dư thừa sang cho Tử Hà tiên tử, bằng không lúc này đoán chừng có lẽ đã bạo thể mà chết
Cái chết như thế, ngẫm lại liền cảm thấy đáng sợ
- Chí Tôn Bảo, tại sao ngươi phải làm như vậy
Lúc này, sắc mặt Tử Hà tiên tử phức tạp nhìn Từ Khuyết, nghẹ giọng hỏi, trong giọng nói lộ ra vẻ không đành lòng cùng sầu bi
Từ Khuyết mỉm cười, lắc đầu lạnh nhạt nói:
- Thế gian này, có rất nhiều chuyện không có lý do, chỉ vì ta muốn cứu ngươi, thế nên cứu thôi
Tử Hà tiên tử nghe vậy không khỏi trầm mặc
Cảm thụ được đôi tay bị Từ Khuyết nắm chặt tay, truyền tới sinh khí cuồn cuộn không ngừng cùng một tia ấm áp, trong lòng nàng càng trầm xuống và không đành lòng
Lần này nàng tiến vào động phủ, bản thân cũng không nguy hiểm gì, dù cho chết đi, cũng chỉ là một cỗ pháp thân, khi pháp thân chết đi, chân thân sẽ xuất hiện, sau đó sẽ bị bài xích khỏi nơi đây, chỉ đến thế mà thôi
Vì thế khi mới bắt đầu, nàng đã kêu Từ Khuyết rời đi, bởi vì nàng thật sự sẽ không chết
Nhưng cách Từ Khuyết làm hoàn toàn vượt quá dự liệu của nàng
Thiếu niên tuấn lãng cùng với nàng chỉ là bèo nước gặp nhau, lại liều lĩnh lao tới, coi thường sinh tử, truyền sinh khí trong cơ thể sang cho nàng, để nàng sống tiếp
- Haiz
Trong lòng Tử Hà tiên tử không khỏi thầm thở dài
Nhìn vẻ kiên định trên gương mặt Từ Khuyết, nàng không đành lòng nói ra chân tướng
Chẳng lẽ nàng nói với hắn, Chí Tôn Bảo, kỳ thực ngươi đã hy sinh vô ích, ngươi chỉ đang cứu một pháp thân không quan trọng mà thôi
Thế này quá tàn nhẫn rồi
Huống chi, bây giờ cho dù nói ra chân tướng cũng không cứu được hắn, dù sao ở nơi này đã không trốn được nữa rồi
- Thôi, không nói cho hắn, để hắn an tâm nhắm mắt vậy
Cuối cùng, trong lòng Tử Hà tiên tử âm thầm nói nhỏ, khẽ lắc đầu
..
- A Tử cô nương, ngươi đã từng ăn cánh gà nướng chưa
Lúc này, Từ Khuyết mở miệng hỏi
Tử Hà tiên tử ngẩn ra, không hiểu tại sao Từ Khuyết lại đột nhiên hỏi ra vấn đề này, nhưng vẫn lắc đầu, đáp:
- Chưa từng ăn
Nàng biết thiếu niên này sắp chết rồi, trước khi hắn chết, hẳn cũng nên trò chuyện với hắn, để hắn an tâm nhắm mắt
- Haiz, ta cũng chưa từng ăn
Chỉ là nghe rất nhiều người của Tạc Thiên Bang nói, Từ Khuyết nướng cánh gà ăn rất ngon, có thể nói là mỹ vị nhất thế gian, chỉ tiếc..
sau này ta không được ăn rồi
Từ Khuyết ngẩng đầu lên, mang theo ưu thương nói
Trong lòng Tử Hà tiên tử nhất thời hơi đau xót
Một thiếu niên thật thiện lương
Một người tốt như thế, quên mình vì người, nhưng lại chết vô ích ở chỗ này, trước khi chết lại chỉ tiếc nuối là chưa từng được ăn cánh gà nướng
- A Tử cô nương, có thể đáp ứng ta một chuyện không
Chờ sau khi ta chết, có thể đi tìm Từ Khuyết, để hắn nướng cánh gà, đến trước mộ phần đốt cho ta
Từ Khuyết mở miệng hỏi
Tử Hà tiên tử không chần chờ chút nào, sắc mặt phức tạp gật gật đầu, cam kết:
- Ta đáp ứng ngươi, nhất định sẽ thỏa mãn tâm nguyện của ngươi
- Được
Như vậy, ta cũng an tâm rồi
Từ Khuyết trầm giọng nói, giống như có vạn ngàn cảm khái
Sau đó, hắn chậm rãi đưa nhìn về phía không trung, không tiếp tục nói nữa, cũng không động đậy nữa, cả người đứng ở đó, giống như đã từ trần
Ngay cả Tử Hà tiên tử cũng cho là như thế
Đôi mắt của nàng không khỏi nhòa đi, dù nàng không tiếp cận người như thế nào đi nữa, giờ khắc này cũng cảm động vì sự hi sinh của Từ Khuyết
Ngủ yên đi, Chí Tôn Bảo
Ta sẽ vĩnh viễn nhớ ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ khi ta đi ra ngoài, sẽ đích thân xây một phần mộ huy hoàng nhất cho ngươi
Chờ khi ta đi ra ngoài, sẽ tìm Từ Khuyết học cách nướng cánh gà, ngày giỗ hàng năm sẽ đích thân đốt cho ngươi
- Ồ, A Tử cô nương, ngươi đã ăn qua đậu hủ thúi chưa
Đột nhiên, tiếng nói của Từ Khuyết lại truyền đến
- Hả
Tử Hà tiên tử sợ hết hồn, đôi mắt đẹp trợn tròn lên
Nàng cho rằng Từ Khuyết vừa nói như thế là đã giao phó xong di ngôn, an tâm từ trần rồi
Ai ngờ tên này lại đột nhiên nói một câu như vậy
Đã từng ăn đậu hủ thúi
Ngất, đậu hũ thúi còn có thể ăn sao
- Ài, kỳ thực ta lại vừa nhớ đến, đời này cũng chưa từng ăn đậu hủ thúi
Nghe nói đây cũng là sở trường do Từ Khuyết làm, chỉ tiếc đời này có lẽ cũng không có cơ hội được ăn rồi
Từ Khuyết thở dài, thương cảm nói
Tử Hà tiên tử lập tức bối rối
Lúc này, nàng mới phản ứng lại, tay Từ Khuyết vẫn còn nắm lấy tay nàng, vẫn truyền sinh khí cho nàng, chưa từng đứt đoạn
Hắn thật sự còn chưa có chết
- Làm sao có thể
Hắn chẳng qua mới chỉ có tu vi Kim Đan kỳ, sao lại có sinh khí hùng hậu như vậy
Trong lòng Tử Hà tiên tử vô cùng chấn động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù là nàng trong thời kì đỉnh cao, cũng không thể truyền sinh khí cho người khác lâu như vậy, chuyện này quá quỷ dị
- A Tử cô nương, ngươi tại sao không nói chuyện
Có thể trò chuyện cùng ta sao không
Lúc này, Từ Khuyết nhìn về phía nàng, trên mặt xẹt qua chút thương cảm, thấp giọng nói:
- Từ nhỏ đến lớn, ta đều lẻ loi một mình lớn lên, không có bạn chơi, không có bằng hữu
Chỉ là không nghĩ tới, trước khi chết cũng yên lặng rời đi như thế
Haiz
- Không, ta nói chuyện với ngươi
Ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi lẻ loi rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tử Hà tiên tử lập tức bỏ qua nghi ngờ trong lòng, mở miệng nói
- Cảm ơn ngươi, A Tử cô nương, ngươi thật tốt
Từ Khuyết khẽ mỉm cười, lại hỏi:
- A Tử cô nương, ngươi biết ca hát không
- Hát
Ta..
ta không am hiểu nghệ thuật
Tử Hà tiên tử có chút quẫn bách lắc lắc đầu
- Ta biết, vậy ta hát cho ngươi nghe nhé
Từ Khuyết hỏi
Tử Hà tiên tử không chần chờ, gật đầu, mỉm cười nói:
- Được
- Ừm, ngươi chờ chút
Từ Khuyết lập tức từ lấy ra một cái máy ghi âm, "Răng rắc" một tiếng, ấn xuống phím phát thanh
Sau một khắc, tiếng nhạc nhẹ nhàng mỹ diệu từ từ vang lên
Từ Khuyết ngẩng đầu góc 45 độ nhìn phía bầu trời, môi khẽ nhếch, tiếng ca trầm thấp thâm thúy chậm rãi phát ra:
"Quá khứ, hiện tại, tương lai, đều không được
Hồng hồng, lạc diệp, chôn vùi bên trong bụi bặm
Bắt đầu và kết thúc đều không thay đổi
Chân trời ngươi phiêu bạt, bạch vân ở ngoài..
Tử Hà tiên tử nhất thời sửng sốt
Giai điệu này mang theo vẻ nhàn nhạt bi thương, giống như thanh âm của trời cao, nhưng lại gần trong gang tấc
Đồng thời, tiếng ca của Từ Khuyết trầm thấp vô cùng êm tai
Lúc này, tiếng ca của Từ Khuyết bắt đầu cao lên:
"Bể khổ, gợi lên yêu hận
Trên thế gian, khó tránh thoát vận mệnh
Ra mắt, càng không thể, tiếp cận
Hoặc ta tin tưởng, đều là duyên phận
..
Tử Hà tiên tử không khỏi giật mình, trong lòng có một nỗi thương cảm không tên do bài hát gợi lên, cộng với Từ Khuyết lại sắp chết
"A à..
A à à..
Lúc này, giai điệu trong máy ghi vẫn đang vang lên, một giọng nữ duyên dáng đang nhẹ nhàng ngâm nga..
Nhưng Từ Khuyết lại lẳng lặng đứng ở đó
Tiếng ca không còn nữa
Thân thể cũng dừng cử động
Hai mắt mang theo thương cảm, đã khép chặt lại
- Hắn..
cuối cùng vẫn rời đi rồi
Trong lòng Tử Hà tiên tử cảm thấy vô cùng nặng nề, cảm giác này từ trước tới nay chưa từng có
Nếu như có thể, nàng thật sự không muốn Từ Khuyết chết đi như thế
Nàng cảm thấy thiếu niên này là người tốt, là quân tử chân chính
Nhưng là, tại sao tạo hóa lại trêu người
Một thiếu niêt như vậy, nhưng lại tráng niên mất sớm
Tạm biệt, Chí Tôn Bảo
Ngươi là người tốt nhất mà ta gặp sau khi tỉnh lại
Tâm nguyện của ngươi, ta sẽ giúp ngươi hoàn thành
Ta sẽ vĩnh viễn nhớ tới..
- Khụ, A Tử cô nương, thật ngại quá, ta quên ca từ rồi
Đột nhiên, Từ Khuyết vốn không nhúc nhích, lại quay đầu nhìn về phía Tử Hà tiên tử, tỏ vẻ ngại ngùng cười nói
-
Tử Hà tiên tử trong nháy mắt ngây người, tâm trạng ngổn ngang trong gió
Nếu như có thể, nàng thật sự rất muốn hỏi Từ Khuyết một câu: ngươi đến cùng có chết hay không