[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chí Tôn Bảo, không được
Tử Hà tiên tử lúc này biến sắc, kinh hãi kêu thành tiếng, bị ý nghĩ muốn chết này của Từ Khuyết làm cho kinh sợ, đồng thời đưa tay kéo hắn lại, ngăn hắn lại
Từ Khuyết tỏ vẻ "thống khổ", vừa tránh thoát tay của Tử Hà tiên tử, vừa nói ra:
- A Tử cô nương, ngươi thả ra ta, để ta chết đi
Thất tình lục dục trận muốn khiến ta trở thành kẻ giết người, ta tuyệt đối sẽ không để nó đạt thành ước nguyện
- Không, nếu như ngươi chết như vậy, mới thật sự là trúng ý đồ của trận pháp
Tử Hà tiên tử nói, đồng thời ôm chặt lấy hắn, chỉ lo hắn tránh thoát xong sẽ chạy đi tự sát
- Thả ra ta
Thả ra ta đi, A Tử cô nương
Từ Khuyết làm bộ giãy dụa, sau khi tỏ vẻ mấy lần, liền thuận thế vùi đầu vào trong lòng nàng, vô cùng đau đớn cất tiếng khóc nói:
- Trận pháp này quá độc ác, dựa vào tay của ta giết nhiều người như vậy
Ta sống sót còn có ý gì
Cho dù thịt nát xương tan, ta cũng phải lưu lại sự trong sạch của mình
- Chí Tôn Bảo, ta hiểu rõ cảm giác của ngươi, thế nhưng ngươi tỉnh táo lại trước đã, những người này chỉ là ảo giác, ngươi cũng không hề giết bọn họ, bọn họ vốn là không tồn tại
Tử Hà tiên tử nhìn hắn như vậy, không khỏi gợi ra tình thương của người mẹ, chăm chú ôm hắn vào trong ngực, nhẹ nhàng an ủi
..
Bên ngoài động phủ bên trong bí cảnh, các tu sĩ thấy cảnh này từ lâu trố mắt ngoác mồm
Chuyện này..
trời ơi, quá vô sỉ rồi
Lại còn diễn được như thế
Phải biết, chuyện xảy ra ở trong cái ảo cảnh này, tất cả mọi người đã từng tận mắt nhìn qua, rõ ràng chính là một cái thử thách tình yêu bi thảm, tại sao lại biến thành trận pháp muốn bồi dưỡng sát nhân
Gatling gì đó kia, căn bản là không phải trận pháp đưa cho hắn, là con hàng này tự mình lấy ra mà
Tất cả mọi người đều không còn gì để nói, làm sao cũng không nghĩ tới, Từ Khuyết lại ẩn giấu một đại sát khí như thế
Càng then chốt hơn chính là, con hàng này sau khi giết người xong, lại ném oan ức cho trận pháp, khiến Tử Hà tiên tử cho rằng đây là do thất tình lục dục trận khống chế Từ Khuyết, mới làm tính tình của hắn đại biến, giết người vô tình
- Thật không hổ là người của Tạc Thiên Bang
- Kỹ năng diễn xuất cùng thực lực này, quả thật không ai sánh bằng
- Chẳng trách Tạc Thiên Bang thần bí như vậy, không dễ dàng xuất đầu lộ diện, bởi vì vừa lộ diện, liền mang ý nghĩa sẽ có một hồi tai nạn xảy ra
Mọi người cười khổ, quá mức bùi ngùi
..
Mà lúc này, Từ Khuyết sau khi bị Tử Hà tiên tử "an ủi", cũng dần dần bình phục lại
Hắn nhặt khẩu Gatling trên đất lên, nói năng có khí phách nói:
- A Tử cô nương, ngươi nói không sai, đây là thử thách của trận pháp đối với ta
Nó cảm thấy lòng dạ của ta quá mềm yếu, không dám giết người, cho nên muốn nhằm vào điểm này khiến ta chết ở đây, ta tuyệt không thể thuận theo ý nó
- Ừm, vì thế ngươi không thể có cảm giác tội lỗi, nơi này chỉ là ảo cảnh, ngàn vạn lần không thể coi là thật
Tử Hà tiên tử gật đầu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm
- Được
Nhưng mà..
A Tử cô nương, bây giờ chúng ta nên làm gì
Từ Khuyết gật đầu nhìn nàng hỏi
Tử Hà tiên tử lập tức sửng sốt
Làm gì
Ngươi hỏi ta ta biết hỏi ai
Vừa nãy là ngươi giết người trước, là ngươi nói với ta ngươi có biện pháp phá cục mà, bây giờ người đã giết xong, ngươi lại hỏi ta phải làm sao
Ta làm sao biết
- Haizz
Lúc này, Từ Khuyết thở dài, nói ra:
- Việc đã đến nước này, không bằng chúng ta rời đi đi, sau khi rời khỏi vùng đất thị phi này, rồi tiếp tục nghĩ cách
Tử Hà tiên tử trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu:
- Được
- Chờ đã, Hoa An ca ca, Minh Hương tỷ tỷ, các ngươi muốn đi đâu
Mang ta theo có được không
Đột nhiên, tiểu quận chúa ở bên cạnh chạy lên, tha thiết mong chờ nhìn hai người hỏi
- A
Mang ngươi theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt của Từ Khuyết lập tức lộ ra vẻ khó khăn
Tiểu quận chúa vội vàng nói:
- Ta muốn đi với các ngươi, không muốn lại ở trong vương phủ nữa
- Không được đâu, chỗ chúng ta muốn đi rất nguy hiểm, hơn nữa ba bữa cơm vẫn không đảm bảo, nói không chừng ăn bữa nay liền không có bữa sau
Từ Khuyết nói
- Ta không sợ
Ta chỉ muốn ở cùng với các ngươi
Tiểu quận chúa mân mê cái miệng nhỏ nhắn nói
- Chí Tôn Bảo, để nàng theo chúng ta đi đi
Tử Hà tiên tử cũng mở miệng
Từ Khuyết lúc này mới gật đầu:
- Được, vậy chúng ta mau thu thập hành lý một chút, lập tức xuất phát
- Được, ta sẽ mang tất cả ngân lượng của cha đến
Tiểu quận chúa lập tức vui vẻ, hoan hô nhảy nhót chạy về hướng hậu viện
Tử Hà tiên tử khẽ lắc đầu cười khổ:
- Tiểu quận chúa này ngây thơ hoạt bát, đúng là một nữ hài không tệ, không nghĩ tới thất tình lục dục trận mạnh mẽ như thế, chẳng trách rất nhiều người đều bị lạc ở đây, cuối cùng quên đi chính mình
- A Tử cô nương, yên tâm đi, ta nhất định sẽ không quên ngươi
Từ Khuyết kiên định nói
- Thu thập hành lý đi
Tử Hà tiên tử cười nhạt, không nói gì thêm nữa, xoay người rời đi
Từ Khuyết thấy nàng đi xa, cũng lập tức gọi ra hệ thống, trực tiếp mua ra một bọc quần áo, lại mua ra một đống đồ vật nữa, làm bộ thu thập xong hành lý
Sau đó, con ngươi hắn lại đảo một vòng, "Khà khà" nở nụ cười, cất bước đi đến hậu viện
..
Không lâu lắm, ba người đều cõng một bao quần áo trên người, tập hợp lại ở trong đình viện
Toàn bộ vương phủ lúc này lòng người bàng hoàng, có người chạy đi báo quan cầu viện, có người chạy đi hoàng cung báo tin cho vương gia, nháo nhào thành một đoàn, nhưng không ai dám quay lại trêu chọc Từ Khuyết
- Đi thôi, chúng ta đi chinh phục..
không đúng, chúng ta đi chạy nạn
Từ Khuyết vung tay lên, quang minh chính đại mang theo hai người rời khỏi vương phủ
Toàn bộ hành trình không ai dám tới gần nửa bước, chỉ vì trên vai hắn vẫn đang vác khẩu Gatling
..
Mật thất trong động phủ thần bí, hình ảnh đến đó đột nhiên lóe lên
Đám tu sĩ lập tức cả kinh
- Xảy ra chuyện gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tại sao tới đây lại không còn
- Không đúng, đôi đạo lữ đi vào lúc trước hình như đã trải qua rất nhiều ngày, lần này sao bọn họ nhanh như vậy đã không còn
- Ồ, chờ chút, đây là..
Mọi người lần nữa nhìn về phía hình ảnh
Lúc này, cảnh tượng trong hình vẫn là vương phủ như trước
Tên vương gia trung niên kia lúc này dẫn dắt thiên quân vạn mã, hấp tấp trở lại
Trên đầu Vương quản gia còn bọc lại băng gạc, đẫm máu chạy ra, kêu khóc giảng giải chuyện Hoa An làm phản, còn bắt tiểu quận chúa đi
- Hừ, việc này bản vương đã biết, đồng thời ngay cả hoàng thượng cũng bị kinh động, bây giờ đã phái ra đại quân, phong tỏa toàn bộ Hoàng thành và vùng ngoại thành, tặc nhân này không trốn thoát
Vương gia hừ lạnh nói, tỏ vẻ tức giận
- Chờ sau khi bắt tên tặc nhân này lại, bản vương muốn hắn sống không bằng chết
Trong mắt ông ta tràn ngập sát ý, khiến cho người khác phải sợ hãi
- Vương..
vương gia
Lúc này, Vương quản gia nhát gan như cáy tiến về phía trước, đưa tay lấy ra một phong thư từ trong lòng, run run rẩy rẩy đưa tới
- Vương gia, chuyện này..
đây là thư mà Hoa An trước khi đi lưu lại, muốn để lão nô trực tiếp giao cho ngài
Vương quản gia thấp giọng nói rằng
Từ Khuyết trước khi đi, đặc biệt chạy đi tìm y, lúc đó suýt chút nữa đã hù chết mạng già của Vương quản gia
Không nghĩ tới cuối cùng Từ Khuyết lưu lại một phong thư liền trực tiếp bỏ đi, đúng là để ông ta thở phào ra một hơi
Còn nội dung bức thư, ông ta căn bản không dám nhìn, bởi vì Từ Khuyết đã cảnh cáo, biết được càng nhiều, kết cục sẽ càng bi thảm hơn
- Hừ, tặc nhân thật cuồng vọng, lưu lại thư muốn ép bản vương sao
Vương gia lần nữa hừ một tiếng, một tay tiếp nhận phong thư
Nhưng ngay sau đó, sau khi y nhìn thấy nội dung trong thư, sắc mặt đột nhiên khẽ hơi cứng lại
Sau đó, càng nhìn xuống, biến hóa trên mặt càng đáng sợ
Đến cuối cùng, y trợn to mắt, lớn tiếng rít gào:
- Làm càn, người..
người này lại..