Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống

Chương 788: Dọa Các Ngươi Khóc




Ban đêm
Trên bầu trời Hoàng thành giăng đầy sao, trong thành đèn đuốc sáng choang, trên đường phố người đến người đi tấp nập, xa xa truyền đến từng tiếng hỗn loạn của phố xá sầm uất
Từ Khuyết đứng trên nóc nhà khách sạn, vẻ mặt mừng như điên, con mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
QQ dùng mười mấy năm khắc sâu trong ký ức của hắn, Từ Khuyết thuận lợi dùng QQ để đăng nhập wechat, kết quả khi cửa sổ wechat hiện ra, cần xác nhận số điện thoại di động mới có thể tiếp tục sử dụng
- Hóa ra cũng đã phát triển đến mức này
Trong lòng Từ Khuyết khẽ cảm khái, nhưng vẫn dựa vào tín hiệu yếu ớt thuận lợi hoàn thành xách nhận, thành công đăng nhập wechat đã lâu không dùng của hắn
Ding
Ding
Ding
Vừa lên QQ, trong nháy mắt điện thoại di động liên tiếp không ngừng vang lên tiếng nhắc nhở tin nhắn, có rất nhiều người gửi tin nhắn cho hắn
Từ Khuyết hơi kinh ngạc, những tin tức này đều là trước khi hắn xảy ra tai nạn xe cộ năm đó, mọi người gửi cho hắn
Chỉ tiếc lúc trước hắn chưa kịp nhìn qua, sinh mệnh đã vội vã tạm biệt thế gian
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới bây giờ lại có cơ hội đăng nhập vào tài khoản này một lần nữa
Ngón tay hắn đặt lên màn hình, chậm rãi trượt, nhìn từng ảnh đại điện của những người vừa quen thuộc vừa xa lạ, cùng với mấy chục tin nhắn này, viền mắt hắn dần dần ướt át
Lâu rồi không gặp, em gái của anh
Lâu rồi không gặp, các bằng hữu của tôi
Trong Wechat, Từ Phỉ Phỉ nhắn tin cho hắn nhiều nhất, Từ Khuyết không thể chờ đợi được nữa mở ra giao diện chat, nhấn vào ghi chép, bắt đầu nhìn xuống
- Anh hai, anh đang ở đâu
Tại sao em gọi điện anh không nghe máy
- Anh hai, em không có chuyện gì, nếu anh nhìn thấy tin nhắn phải gọi ngay lại cho em, tuyệt đối không được tin tưởng bất kỳ người nào
- Anh hai, anh đừng làm em sợ, anh mau đến tìm em đi
- Anh nhất định phải bình anh
Sau khi tin nhắn gửi tới đây, đột nhiên ngừng hai tháng, sau đó Từ Phỉ Phỉ mới gửi tin tức mới
- Anh hai yên tâm, em nhất định sẽ báo thù giúp anh
- Em tuyệt đối sẽ không buông tha cho bọn họ
- Người phụ nữ kia, em muốn cô ta phải trả giá thật đắc
- Xin lỗi anh hai, em thất bại rồi, là em hiểu lầm người phụ nữ kia, cô ấy còn cứu em một mạng
- Nhưng em sẽ không bỏ qua
Cuối cùng sẽ có một ngày em bắt bọn họ trả giá gấp trăm lần
- Anh hai, em đi đây, lần sau trở về chính là lúc bọn họ phải trả giá thật lớn
Tin nhắn gửi tới đây liền ngừng, Từ Phỉ Phỉ cũng không gửi tin tức tới nữa
Trong lòng Từ Khuyết nặng trĩu, nhìn thời gian tin nhắn cuối cùng, chính là năm thứ ba sau khi hắn xảy ra tai nạn xe cộ
Nhưng hiện tại điện thoại di động của hắn không biểu hiện thời gian hiện tại trên Địa Cầu, có lẽ là do mạng chậm chưa kịp cập nhật thờì gian, hoặc là không thể định vị vị trí điện thoại di động để truyền đến
Điều này khiến Từ Khuyết có chút nóng nảy, chỉ lo em gái hắn thật xảy ra chuyện gì
Lạch cạch
Lúc này, hắn vội vàng gõ điện thoại di động, nhanh chóng gửi tin cho Từ Phỉ Phỉ:
- Phỉ Phỉ, anh còn sống
Không được báo thù, anh sẽ trở lại, chờ anh
Nhưng mà tin nhắn này vẫn báo là đang gửi đi, mãi vẫn không thể thành công
Từ Khuyết biết nguyên nhân là do tốc độ mạng nên cũng không hề sốt ruột, thoát khỏi giao diện chat, lại nhìn tin tức những người khác
Tin tức hầu như đều là của mấy bạn học cũ từ hồi trung học, đồng thời cũng có mấy tin của bạn cùng ký túc xá đại học
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng bạn gái hoa khôi của trường lúc trước của hắn lại không gửi tới một chữ nào
- Chờ ta trở lại, những kẻ năm đó tính toán ta, một kẻ đều trốn không thoát
Bao gồm cả ngươi
Hai mắt Từ Khuyết dần lạnh lẽo, đằng đằng sáhí
Husky đứng bên cạnh bị dọa sợ hết hồn:
- Móa nó, tiểu tử ngươi làm gì sát khí lớn như vậy, ngươi muốn mưu sát bản thần tôn sao
Đừng mà
Khuyết ca, Khuyết ca, ta sai rồi, đừng giết ta mà, ta là Thượng Cổ Thần Thú, không thể giết được đâu
- Được rồi được rồi, cũng không phải giết ngươi, ngươi gào cái quỷ gì
Từ Khuyết nhất thời không còn gì để nói
- Thật ư
Husky nghe thấy thế mới sững sờ, lập tức thở phào nhẹ nhõm, cười ha hả nói:
- Ta đã nói rồi, bản thần tôn thần uy như vậy, ngươi làm gì có gan dám giết bản thần tôn, thực sự là chuyện cười, mẹ nó, ngươi lại ám hại bản thần tôn
Từ Khuyết trợn tròn mắt, đã lười so đo cùng Husky
Mà lúc này, trên màn hình điện thoại di động, tin nhắn gửi đi cho Từ Phỉ Phỉ đã thông báo gửi đi thất bại
Đây là do tín hiệu không tốt, Từ Khuyết không thể làm gì khác hơn là gửi lại một lần nữa
Nhưng rất nhanh, lại có thông báo gửi tin nhắn thất bại
Từ Khuyết lại tiếp tục gửi
Suốt cả một buổi tối, hắn đều dùng để cố gắng gửi tin nhắn đi
Mãi đến khi sắc trời dần sáng, mặt trời mọc, Từ Khuyết mới bỗng nhiên từ trên nóc nhà nhảy lên, la lớn:
- CMN được rồi
Lặp lại cả một đêm, rốt cục cũng thành công gửi được rồi
Điều này khiến cho Từ Khuyết kích động không thôi, con ngươi tỏa ra ánh sáng, khóe miệng xuất hiện ý cười
- Đây là thời điểm phát tin tức để mọi người biết ta đã trở về
Hắn cúi đầu, lần thứ hai đánh chữ, chuẩn bị oanh tạc cộng đồng
Nhưng hắn vừa ấn xuống gửi đi trong nháy mắt, hắn lại dừng lại
- Gửi công khai như vậy hình như không tốt lắm, dù sao thân phận của mình đã là người chết, cứ phát tin ra ngoài như vậy, sợ rằng sẽ hù chết một đống người
Hắn sờ sờ cằm, dáng vẻ suy tư
Rất nhanh sau đó, hai mắt hắn lại sáng mắt lên, ánh mắt rơi vào "Nhóm bạn bè"
- Có rồi
Trên mặt Từ Khuyết đột nhiên hiện lên ý cười, lập tức từ bên trong của hàng hệ thống đổi lấy một mặt nạ da người, thiết kế ra dáng vẻ của hắn năm đó ở trên Địa Cầu, trực tiếp đeo lên mặt
- Husky, đến, chúng ta chụp ảnh
Hắn thông thạo mở chế độ chụp ảnh phía trước, đến bên cạnh Husky, tay cầm máy giơ góc 45 độ lên
- Cái gì
Làm gì
Quay cái gì
Husky ngơ ngơ ngáo ngáo
Nhưng khi nó nhìn theo cánh tay Từ Khuyết, nhìn thấy bên trong màn hình điện thoại di động đang giơ lên thật cao kia xuất hiện hình ảnh của nó thì nó lập tức chấn kinh
"Tách
Gần như cùng lúc đó, Từ Khuyết cũng ấn xuống phím chụp
Tấm ảnh "Từ Khuyết cùng chó" kinh điển, cứ như thế được sinh ra
Trong hình, Từ Khuyết mặc bạch y trường sam cổ trang, tóc dài bị buộc lên thành búi, trên gương mặt tuấn lãng mang theo nụ cười như ánh mặt trời
Bên cạnh, Husky với dáng vẻ vô cùng ngốc ngếch, vừa vặn bày ra vẻ "khiếp sợ"
Phía sau là cảnh tượng Hoàng thành buổi sáng sớm
Một người một chó có vẻ cực kỳ hài hòa
- Móa móa
Tiểu tử, 666, đây là thần khí gì, thần kỳ như thế
Nhanh, để bản thần tôn cắn một cái thử xem
Husky cực kỳ kinh ngạc, trong tròng mắt tràn ngập hưng phấn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải nó bị Từ Khuyết giam cầm tại chỗ, giờ khắc này sợ rằng đã sớm điên cuồng vồ lên
Từ Khuyết không nhìn Husky, cười tủm tỉm mở ra nhóm bằng hữu, chọn bức ảnh này, rồi gõ thêm mấy dòng:
- Bắt đầu một người một con chó, trang bị dựa cả vào cướp
- Khà khà, dù sao đều là kinh hãi, không bằng làm mãnh liệt hơn, phát tin trong vòng bằng hữu doạ khóc các ngươi
Từ Khuyết cười hì hì, trong lòng tràn đầy chờ mong và kích động, ấn xuống nút "Gửi đi"
Sau đó, hắn tiếp tục ngồi tại chỗ, chậm rãi bắt đầu chờ đợi
Bức ảnh muốn gửi đi nhất định phải tốn thời gian hơn, nhưng Từ Khuyết biết thứ mình hiện tại không thiếu nhất chính là thời gian
Hắn muốn chờ tin tức này thành công gửi đi, chờ đám người kia khiếp sợ, đồng thời cũng đang chờ Từ Phỉ Phỉ nhắn tin lại cho hắn
Nhanh lên một chút
Từ Khuyết thầm hô trong lòng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.