Lâm Mụ: “Nhưng là hắn đi xét nghiệm gen, kết quả cho thấy độ tương đồng tựa như là 99.7%.”
Lý Mụ: “Ngươi còn biết cả độ tương đồng cụ thể ư?”
Lâm Mụ “Sách” một tiếng: “Đó là lẽ dĩ nhiên rồi. Ngày hôm ấy hắn nổi trận lôi đình, thư phòng cùng phòng khách đều bị đập phá tan tành. Tỷ muội của ta đi dọn dẹp, thu dọn suốt một đêm, vừa vặn trông thấy tờ giấy bị hắn vứt trên mặt đất. Mệt mỏi đến nỗi lưng không thể thẳng lên được, thật là thảm hại.”
Đàm Mạt lắm điều vừa gỡ càng cua vừa hỏi: “Vậy hắn có huynh đệ nào không?”
Lâm Mụ lắc đầu: “Không có đâu, con một mà.”
Đàm Mạt: “Vậy con của hắn chính là đệ đệ của hắn.”“Ta dựa vào, không phải chứ?!” Lý Mụ mở to hai mắt nhìn: “Ta làm bảo mẫu nhiều năm như vậy, cũng hiếm khi được nghe loại dưa động trời này.”
Xác thực là động trời, tính cả hệ thống trên màn hình tăng số lượng cũng đồng dạng chấn động. Đàm Mạt liếc qua rồi nói: “Thông thường, loại con số này rất phổ biến giữa huynh đệ. Đây là chiêu trò cũ rích trong ngôn tình cổ điển.”“Ngươi hãy để con của hắn và ông nội của hắn đi làm xét nghiệm huyết thống.”
Lâm Mụ vỗ ót một cái: “Trách không được tỷ muội ta nói khi hắn cùng lão bà hắn muốn ly hôn, lão gia tử một mực không đồng ý, nói mình không thể thiếu nàng dâu này, hơn nữa còn nói một nhà ba người, coi trọng thời gian sum vầy hơn bất cứ điều gì.”
Đàm Mạt: ...
Lý Mụ: ...
Đàm Mạt dở khóc dở cười: “Lại là một màn, dù cho hài tử không phải của ngươi, nhưng nàng dâu vẫn là của ngươi, đúng không?”
Lý Mụ liên tục “Ấy u ai u”: “Thế còn bà bà kia đâu? Nửa kia của lão đầu, chẳng phải sẽ tức chết!”
Lâm Mụ: “Mất sớm rồi, trước khi con trai kết hôn đã mất. Xem ra, may mắn mà mất sớm, nếu không sẽ tức đến chết mất thôi.”
Lý Mụ nhíu mày hỏi: “Nàng dâu nếu đã kết hôn với lão công, sao lại để ý công công làm gì?”
Lâm Mụ: “Hình như nàng dâu này ban đầu yêu đương với lão công, về sau không biết vì sao lại chia tay, rồi lại yêu đương với công công, sau đó mới kết hôn.”
Làm Mạt lần này thật sự sợ ngây người.
Đây là kịch bản người thật phiên bản “Nếu không làm được lão bà ngươi, vậy thì làm mẹ kế ngươi” cổ điển ư?
Quả nhiên vẫn phải là giới nhà giàu có.
Ăn dưa nhanh hai tiếng đồng hồ, Đàm Mạt cũng kiếm được hơn 200.000. Sau khi hệ thống ban bố nhiệm vụ, nàng hiện tại cho dù ăn dưa ngoài nhân vật chính cũng đạt tới 30 đồng mỗi giây.
So với dưa của nhân vật chính thì dù chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng lại rất nhẹ nhàng, không sánh bằng những nhiệm vụ mà hệ thống ban bố khiến nàng phải xấu hổ muốn đào đất chui xuống.
Sau khi cáo biệt Lâm Mụ và Lý Mụ, Đàm Mạt từ phòng bếp lui ra ngoài, đi đến con đường nhỏ bên cạnh biệt thự.
Tần Minh đã sớm đợi ở đó, nhìn thấy Đàm Mạt mặc một thân bảo mẫu phục liền cảm thấy mắt tối sầm lại.
Điều quan trọng là bộ bảo mẫu phục này vẫn là do hắn tìm cho Đàm Mạt. Nếu để Tống Thúc biết, hắn càng thêm mắt tối sầm.
Tần Minh sốt ruột chạy đến chào đón: “Đại tiểu thư, cuối cùng người cũng đã ra rồi. Tống Thúc vẫn luôn hỏi thăm tình hình của người, muốn người sớm một chút hoàn thành trang điểm, như vậy hắn có thể sớm một chút đưa người đi dạ tiệc, giới thiệu cho những người khác.”
Đến rồi, đến rồi, kịch bản giả thật thiên kim đối mặt đã đến rồi.
Nhưng vì đoạn này là kịch bản mới do Đàm Mạt sáng tạo sau khi xuyên sách, hệ thống căn bản không có cách nào nói cho nàng biết liệu nàng là nhân vật ác độc thật thiên kim hay thiện lương thật thiên kim. Đến nỗi Đàm Mạt cũng không biết mình là nhân vật đánh mặt hay là bị đánh mặt.
Bởi vì trong các tiểu thuyết tình cảm cổ điển, thật thiên kim có thể là nhân vật xấu xí, ghen ghét vặn vẹo, không biết đại cục; cũng có thể là người giữ vững hình tượng chân thiện mỹ, dù cho thấy được sự chênh lệch to lớn giữa hoàn cảnh sinh ra và lớn lên.
Dựa theo sự thay đổi tâm lý vặn vẹo của Nam Cung Liệt hiện tại, nàng dường như là nhân vật bị đánh mặt.
Để tránh tình huống này, Đàm Mạt định phản sáo lộ.
Nghe Tần Minh nói xong, Đàm Mạt phủi phủi bụi bặm trên người.
Với giọng điệu không hề lo lắng, nàng nói: “Ngươi cứ trực tiếp nói ta đang làm bảo mẫu là được, không cần thay ta che đậy, chúng ta bây giờ liền đi đến chỗ Tống Thúc.”“Vậy cao cấp trang điểm phòng làm việc bên kia thì sao? Không đi à? Bọn họ còn chuẩn bị váy dạ hội của Chanel, Dior, Valentino, LV và các thương hiệu lớn khác.”
Đàm Mạt rất không muốn thừa nhận mình đã động lòng.
Nhưng trên thực tế, khi nghe “cao cấp trang điểm phòng làm việc” và đặc biệt là chuỗi tên thương hiệu xa xỉ kia, trong đầu nàng hiện lên đều là hình ảnh vịt con xấu xí hóa thành thiên nga trắng trong tiểu thuyết tình cảm cổ điển.
Nam chính anh tuấn đẹp trai dẫn nữ chính đứng trước gương thử đồ, dưới sự biến hóa của ống kính, nữ chính thay hết bộ này đến bộ khác, những bộ quần áo xinh đẹp với phong cách khác nhau.
Mặc dù vừa quê mùa vừa cũ kỹ, lại tràn đầy cám dỗ của chủ nghĩa tiêu dùng, thế nhưng nàng thật sự rất thích mà!
Dù sao cũng không phải tiền của nàng, cám dỗ một chút cũng không sao.
Đàm Mạt thu hồi nửa bước chân phải đang bước về phía trước, chiếc chân đang mang đôi giày vải cũ kỹ kiểu Bắc Kinh, quay sang nói với Tần Minh: “Ngươi đúng là biết cách dỗ dành người. Đi trước phòng làm việc xem sao.”
Nàng ngược lại muốn xem thử, hào môn sẽ chuẩn bị cho nàng trang điểm cao cấp đến mức nào!
Nửa giờ sau, nhìn thấy những chiếc váy tiên rực rỡ lấp lánh như ngọc quý, Đàm Mạt liền biết mình không thể rời bước.
Trước khi xuyên sách, Đàm Mạt từng xem một số vlog của các ngôi sao nổi tiếng đi thảm đỏ liên hoan phim quốc tế. Trong những vlog này, các ngôi sao sẽ được mời đến studio của một thương hiệu nào đó để chọn váy chiến, xung quanh là đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp phục vụ riêng cho họ.
Nếu Đàm Mạt lúc đó từng ngưỡng mộ những nữ minh tinh kia, thì bây giờ hoàn toàn là nữ minh tinh phải ngưỡng mộ nàng.
Bởi vì xuất hiện trước mắt nàng là một cảnh tượng lớn lao và tuyệt đẹp hơn cả trong vlog.
Cả ba tầng lầu váy áo lộng lẫy đang chờ Đàm Mạt lựa chọn.“Tiểu thư, không biết trước đây người thích thương hiệu nào, nên lần này chỉ có thương hiệu Dior, người có thích không? Nếu không thích, chúng ta bây giờ có thể đi đến các thương hiệu khác.”
Thế này còn phải đổi làm sao nữa?
Đàm Mạt cảm thấy mình như một bà thím nhà quê vừa mới vào thành, trước đây chỉ có thể nhìn thấy những chiếc váy trên tạp chí mạng, hoặc trong các hoạt động thương mại của ngôi sao, bây giờ lại có thể chạm tay vào.
Đàm Mạt khoa trương nuốt nước bọt: “Cứ ở đây là được.”
Có người đại diện thương hiệu tiến lên giới thiệu: “Đây là thợ trang điểm, thường xuyên trang điểm cho các nữ minh tinh hàng đầu; đây là thợ làm tóc, sẽ phối hợp làm tóc cho ngài; cuối cùng là thợ chụp ảnh, sẽ chụp ảnh cho ngài.”
Đàm Mạt cảm thấy mình như một lão nhà quê vừa mới vào thành, gật đầu lia lịa, nói rất tốt, rất tốt.
Tần Minh: “Đưa tiểu thư xuống dưới trang điểm đi.”
* Trong gương trang điểm sáng rõ chiếu ra một khuôn mặt trái xoan đoan chính, thanh nhã, mắt hạnh má đào, xương cốt thanh tú, hoàn hảo không tỳ vết dưới sự biến hóa của ánh sáng và bóng tối.
Khác với lối trang điểm thịnh hành trên mạng, thợ trang điểm cao cấp đã mang đến cho Đàm Mạt một vẻ đẹp tự nhiên và thanh lịch hơn trên khuôn mặt vốn có của nàng.
Đàm Mạt ngắm nhìn hồi lâu, thật sự không thể tin được mình cũng có một ngày xinh đẹp như vậy.
Trước đây, tuy cũng có không ít bạn bè, đồng học nói nàng xinh đẹp, ngũ quan ưa nhìn, nhưng lúc đó nàng căn bản không có tiền, cũng không có tinh lực để chăm sóc bản thân, cuộc sống rất thô kệch.
Nhan sắc tự nhiên giảm đi nhiều.“Mẹ ơi, quả nhiên là trên đời chỉ có phụ nữ lười biếng, không có phụ nữ xấu xí. Cái giới nhà giàu này cũng coi như bị ta xông vào rồi.” Đàm Mạt che miệng cười trộm, sau đó giả vờ tự chụp mấy trăm tấm ảnh.
Thật sự không muốn tháo lớp trang điểm này.
Đàm Mạt nàng chỉ muốn đến thể nghiệm, cũng không định trang phục lộng lẫy, trang trọng xuất hiện.
Dựa theo định luật đánh mặt trong tiểu thuyết tình cảm, càng ăn mặc tỉ mỉ, thì mặt bị đánh càng đau.
Nàng vẫn quyết định mặc một bộ quần áo bình thường, không dễ biến khéo thành vụng, hơn nữa cũng tiện thu hoạch tin tức bát quái.
Đàm Mạt lưu luyến không rời nhìn lần cuối cùng. Không được, trước khi tẩy trang, nàng phải tìm người khen mình thật nhiều.
Tìm ai đây?
Những người trong studio đã được Đàm Mạt mời ra ngoài ngay sau khi trang điểm xong cho nàng. Nếu không, lúc nàng tự khen mình thì sẽ xấu hổ biết bao. Hay là tìm Tần Minh đi.
Nàng và Tần Minh được coi là quen thuộc nhất.
Đàm Mạt tìm một vòng, cuối cùng mới tìm thấy Tần Minh ở một góc khuất bên cửa sổ, xung quanh không một bóng người.
Tần Minh ôm điện thoại, nửa người trên khom lại đứng ở đó, hai mắt không rời khỏi màn hình một khắc nào.
Dáng vẻ lấm lét như vậy, giống như trên trán khắc bốn chữ “Ta là kẻ xấu”, khiến người ta liếc qua liền biết là đang làm chuyện xấu.
Càng khiến người ta liếc qua liền thấy ngay chính là, trên tấm kính trong suốt và sạch sẽ phản chiếu lại khung chat của hắn và Nam Cung Liệt.
Tần Sát Thủ: Giả tiểu thư vẫn đang trang điểm.
Nam Cung Liệt: Nàng đoán chừng đến lúc đó muốn một tiếng hót lên làm kinh người, vượt trên ta đây.
Tần Sát Thủ: Có loại khả năng này.
Nam Cung Liệt: Bất quá có ta ở đây, nàng chỉ có thể mất mặt xấu hổ.
Nam Cung Liệt: Ngươi đi xem thử, nàng mặc lễ phục gì, ta muốn đẹp hơn nàng.
Tần Sát Thủ: Tốt, thiếu gia.
Nam Cung Liệt: Tùy thời báo cáo tình hình của nàng cho ta biết.
Tần Sát Thủ: Biết, thiếu gia.
Tần Minh thu hồi điện thoại, vô ý thức ngẩng đầu, không ngờ “Bang” một tiếng đâm vào tấm kính. Hắn đau đến ôm đầu, nhắm mắt, “kít...t...t” kêu loạn xạ.
Nghe tiếng động này liền biết rất đau, cả khuôn mặt Đàm Mạt nhăn lại.
Cơn đau cuối cùng cũng giảm đi, Tần Minh mở mắt ra, nhìn thấy trong bóng kính, Đàm Mạt đang vẫy tay chào hắn.
Tần Minh giật mình, đầu lại đâm vào tấm kính.
Đàm Mạt: ??? Có sát thủ ngu xuẩn như vậy, Nam Cung Liệt thật có phúc.
Hơn hai mươi phút sau, Nam Cung Liệt nhận được tấm hình Tần Minh gửi đến.
Tần Sát Thủ: Thiếu gia, đây là lễ phục dạ hội mà giả tiểu thư chuẩn bị.
Nam Cung Liệt ấn mở xem xét, không ngờ lại là một bộ đồ bảo mẫu.
Chương 21: Nổi điên ngày thứ hai mươi mốt
Hắn vậy mà mặc đồ bảo mẫu...
Một bộ bảo mẫu phục?
Có ý gì?
Nhìn xem tấm hình trong điện thoại di động, Nam Cung Liệt đầy đầu dấu chấm hỏi.
Nam Cung Liệt: “Gửi cho ta cái này làm gì?”
Tần Gian Điệp: “Giả tiểu thư muốn mặc lễ phục đó ạ.”
Nam Cung Liệt: “Thương hiệu xa xỉ nào lại thiết kế bảo mẫu phục lừa gạt tiền vậy? Ta cho vào sổ đen nó.”
Tần Gian Điệp: ...
Tần Gian Điệp: “Không phải hàng xa xỉ, chỉ là một bộ bảo mẫu phục giá 56 đồng trên taobao thôi ạ. Đàm tiểu thư nói tối nay sẽ mặc bộ này.”
Nam Cung Liệt cau mày chặt hơn: “Nàng tại sao lại mặc cái này?”
Tần Gian Điệp: “Không rõ lắm, nhưng Đàm tiểu thư nói những bộ quần áo kia thật xinh đẹp, nàng mặc không quen, sợ làm trò cười cho thiên hạ, hay là mặc quần áo phù hợp thân phận của mình là tự tại nhất.”
