Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tôi Thật Sự Có Bệnh [Vô Hạn]

Chương 71: (74bf19082745ba08687a3320eb1d8995)




Chủ quản cười ha hả: “Dạng này à, vậy thì phải vất vả ngươi một chút rồi. Hay là ngươi đổi chiếc ghế này với ta nhé?” Hắn chỉ vào chiếc ghế bị đổi đi từ chỗ Lộc Duy.

Đồng sự liền biến sắc mặt: “Vậy thôi đi.” Ghế của mọi người đều do công ty thống nhất đặt mua, bọn hắn đổi lấy ghế của Lộc Duy thì có ích gì chứ?

Chủ quản này rất ranh ma, hắn sẵn lòng kể về đãi ngộ tốt đẹp cho mọi người nghe, có như vậy mới giúp hắn lấy lòng mà không để lộ dấu vết. Nhưng hắn cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể thỏa mãn hết thảy nhu cầu của mỗi người?

Chiếc ghế hơn ngàn đồng này tặng cho Lộc Duy, hắn một chút cũng không thấy tiếc, thậm chí còn lo lắng nó chưa đủ tốt.

Nhưng bảo hắn tự bỏ tiền túi ra mua cho mỗi người một chiếc ghế như vậy… Hắn trông có vẻ ngu ngốc lắm sao?

Lý do mà chủ quản đưa ra rất thỏa đáng, hoàn toàn không cho thấy sự không công bằng nào: “Không còn cách nào khác, ta hiện tại cũng chỉ có chiếc ghế này thôi. Ta sẵn lòng lấy chiếc ghế trong tay đổi cho ngươi, còn muốn hay không là chuyện của ngươi.”

Những người khác sẽ chỉ nghĩ rằng Lộc Duy vận may tương đối tốt.

Lộc Duy kỳ thật rất thông minh, nàng cảm thấy mình không phải vận khí tốt mà là đang nhận được sự chăm sóc đặc biệt.

Vì sao ư?

Đương nhiên là vì nàng đã ngăn cản chủ quản tự sát lạc!

Chuyện như thế này, chủ quản không muốn để người khác biết, cũng không muốn nhắc lại, lại không tiện lấy làm lý do để thăng chức tăng lương, chỉ có thể thông qua chuyện nhỏ này mà chiếu cố nàng một chút.

Lộc Duy không phải người hoàn toàn không hiểu đạo lý đối nhân xử thế.

Ở điểm này, nàng có thể giữ sự ăn ý với chủ quản, nàng sẽ không đi lung tung kể lể loại chuyện bát quái này (viết nhật ký thì không tính), sẽ giúp hắn giữ kín bí mật.

Cho nên, Lộc Duy an tâm hưởng thụ phần chăm sóc đặc biệt này.

Nếu nói còn có ai biết được ý đồ của chủ quản, người đó nhất định là Lý Vân.

Nàng thấy không quen cái tên được tiện nghi còn khoe mẽ này, đứng dậy nói: “Lãnh đạo, ta muốn đổi với ngươi.”

Lúc này, đến lượt chủ quản biến sắc mặt, tuyệt đối không nghĩ đến ở đây còn có một kẻ phá đám, hắn kéo Lý Vân sang một bên, hỏi: “Ngươi muốn cái này làm gì?”“Ngươi muốn làm gì ta liền muốn làm cái đó.”

Chủ quản đổi ghế với Lộc Duy, kỳ thật có hai mục đích. Một là để lấy lòng Lộc Duy, một mục đích khác là hắn thật sự cảm thấy chiếc ghế Lộc Duy dùng so với chiếc ghế của mình “tốt” hơn.

Mặc dù đây không phải là đạo cụ, nhưng nó đã được Đại Ma Vương ngồi lâu như vậy, vạn nhất có chút tác dụng trừ tà thì sao?

Đừng nói đây là mê tín. Ngay cả trò chơi ác mộng đã xuất hiện, ngay cả quái vật cũng đến công ty bọn họ đi làm, thế giới này đã huyền ảo đến mức này, hắn mê tín một chút thì có lỗi gì?

Những người khác nhìn thấy ghế của Lộc Duy cũng giống của mình, sẽ không muốn đổi, chủ quản liền có thể chiếm được mối lợi lớn.

Nhưng Lý Vân lại quá rõ ràng mục đích của hắn.

Chủ quản sốt ruột: “Ngươi với Lộc Duy quan hệ tốt như vậy, còn cần cướp chiếc ghế của ta sao?”

Lý Vân chỉ là muốn dọa một chút tên này, miễn cho hắn đắc ý.

Sau khi tiếp xúc gần gũi, liền sẽ phát hiện Lộc Duy nhiều khi dễ nói chuyện đến không giống một đại lão, nếu như chủ quản phát hiện điểm này, rất có thể sẽ được một tấc lại muốn tiến một thước. Lý Vân không muốn để chuyện như vậy xảy ra.

Ngược lại, Lộc Duy nghe được Lý Vân muốn chiếc ghế cũ, liền lặng lẽ nhắn tin cho nàng: “Mây nhỏ, chiếc ghế kia từ bỏ đi, không biết tại sao lại không tốt. Ngươi muốn thử xem sao? Chúng ta có thể thay phiên ngồi.”

Lộc Duy là người biết hàng. Chiếc ghế hơn ngàn đồng này khi ngồi xuống cùng cảm giác với chiếc ghế mấy chục đồng tiền là hoàn toàn khác biệt, nàng đều tựa phía trên không muốn rời đi.

Bất quá Lý Vân là người bạn khó khăn lắm nàng mới giao được, Lộc Duy có tinh thần thích chia sẻ, nguyện ý cùng nàng phân chia chỗ tốt.

Nhận được tin nhắn, Lý Vân dở khóc dở cười, nhìn một chút Lộc Duy ở cách đó không xa, Lộc Duy đang cố gắng kiềm chế ham muốn dùng chiếc ghế xoay vòng vòng (bởi vì trong giờ làm việc làm như vậy không tốt lắm).

Lý Vân liền nói: “Ngươi chơi… À không, ngươi ngồi đi.”

Chủ quản không làm việc nhân sự thì nhiều, nhưng không ngờ lúc này hắn lại bất ngờ cùng sở thích với Lộc Duy.

Khi đến gần giờ nghỉ trưa, Lộc Duy lại nhận được bữa trưa xa hoa do tiểu ca đồ ăn ngoài đưa đến – mặc dù nàng chẳng gọi món gì cả.

Lộc Duy nói là không cần đưa nữa, nhưng ai sẽ bỏ lỡ loại cơ hội xum xoe này đâu?

Ngươi cho rằng thân là nhân viên thức ăn ngoài, ưu thế lớn nhất của hắn là có thể xuyên thẳng qua tại từng phó bản sao?

Sai! Ưu thế lớn nhất của hắn là biết nội tình từng cửa hàng, biết nhà nào thực tài thực học, làm đồ ăn ngon.

Vậy hắn nhất định phải phát huy ưu thế của mình.

Lộc Duy cũng không biết mình có thức ăn ngoài, hay là Lý Vân chuẩn bị cùng nàng ăn cơm trưa đã giúp nàng nhận lấy.

Sự xuất hiện của nhân viên thức ăn ngoài phi nhân loại đã làm Lý Vân kinh hãi, nàng quên mất nên thu bữa ăn trước hay nên công kích trước, cũng liền không kịp thời cự tuyệt khi người giao hàng nhét vào trong ngực nàng.

Chẳng lẽ hiện tại những dị thường này làm việc trong hiện thực là chuyện phổ biến đến thế sao?

Lúc Lộc Duy cầm được hộp đồ ăn, muốn trả lại cho tiểu ca đồ ăn ngoài đã muộn rồi, nàng không nhìn thấy bóng dáng hắn đâu nữa.“Lộc Duy, cái kia… Hắn là…”

Lộc Duy nghiêm mặt hỏi: “Ngươi cũng đã nhìn ra?”

Lý Vân rất muốn nói: rõ ràng là phi nhân loại như vậy, nàng có thể không nhìn ra sao?

Sau đó, chỉ thấy Lộc Duy sờ lên mặt mình, trong ánh mắt trí tuệ mang theo nỗi buồn thấu tận tâm can, lại xen lẫn chút ngượng ngùng: “Không sai, hắn thích ta. Hắn đang theo đuổi ta.”

Để báo đáp nàng giúp đỡ trước đó, mời nàng ăn một bữa, điều này còn nghe được. Nhưng muốn mãi mãi đưa đồ ăn cho nàng, đó là ý tứ gì, Lộc Duy cũng hiểu. Chưa từng ăn thịt heo, nàng cũng đã thấy heo chạy.

Cuối cùng vẫn là mỹ mạo và sự thiện lương của nàng đã hấp dẫn tiểu ca đồ ăn ngoài thôi.

Lý Vân đột nhiên trầm mặc: À cái này, nàng thật sự không nhìn ra.

Ánh mắt mà nhân viên thức ăn ngoài kia nhìn về phía Lộc Duy, hoàn toàn chỉ có kính sợ đi?

Chẳng phải nhân viên thức ăn ngoài kia không dám ở trước mặt Lộc Duy quá lâu, mới chạy nhanh đi sao?

Lý Vân không biết nên đánh giá thế nào: Lộc Duy là quá tự tin, hay là quá không tự tin? Vậy mà tự tin có quái vật dám thích nàng, vậy mà không tự tin chính nàng có lực uy hiếp…“Ai, ta cũng đến cái tuổi này rồi.” Ngữ khí của Lộc Duy có chút phức tạp.

Bị người ưa thích, nàng vẫn rất vui mừng, nhưng, được hoan nghênh quá mức cũng không dễ dàng: “Nguyên lai học được cự tuyệt người khác, cũng là một môn bài tập à.”

Chương 29

Lý Vân không phải lần đầu tiên cùng người thảo luận chủ đề “yêu đương”, nhưng chỉ có lúc này, nàng có chút không biết nên tổ chức ngôn ngữ như thế nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.