Tóm lại, song phương hợp tác ăn ý, cũng liền tạo ra cái hiệu quả là những nơi Lộc Duy đi qua, mọi nhà đều đóng cửa.
Mà lúc này đây, đối mặt với lời nhờ giúp đỡ của Lộc Duy, mọi người đồng loạt biểu hiện sự khiêm tốn tương đương, “Ngài nói rất đúng.” Thái độ đó, cứ như Lộc Duy đã được làm tới nhân viên quản lý vậy, khiến nàng cũng có chút ngượng ngùng: nàng hoàn toàn không hề có ý định mượn thân phận “Nhân viên quản lý” để làm oai.
Bất quá, hiện giờ không phải lúc nói lời khách sáo.
Lộc Duy cứ thế trình bày kế hoạch làm cây điển hình của mình: trước tiên giải quyết các phiền phức thấy được.
Ví như, vấn đề đèn chiếu sáng ở các hành lang, giữa các thang máy bị hư hỏng.
Ví như, vấn đề muỗi trong nhà trọ.
Ví như, xem xem có gia đình nào đang loanh quanh bên ngoài mà cần trợ giúp hay không.
So với những gia đình đã đóng cửa không ra, thì các gia đình còn ở bên ngoài khẳng định là dễ dàng mở lòng hơn.
Bầy quỷ vật nghe xong mà kinh hồn táng đởm, sắc mặt trắng bệch.
Trọng tâm mà bọn hắn chú ý là: Quả nhiên, Lộc Duy muốn công khai ra tay thanh lý những dị thường đang lang thang bên ngoài!
Cái gì gọi là “mở rộng cửa lòng”?
Những kẻ từng trải qua cái chết ly tâm như bọn hắn rất có quyền lên tiếng về việc này: không hề nghi ngờ, Lộc Duy đang chuẩn bị tiến hành móc tim móc phổi theo đúng nghĩa đen.
Dị thường sẽ không bận tâm đến sự tra tấn bình thường cùng cảm giác đau đớn, nhưng trời mới biết Lộc Duy sẽ nghĩ ra cái thủ đoạn quái đản nào khác người?
Thấy bọn hắn còn đang ngẩn người, Lộc Duy liền hỏi: “Mọi người có sở trường gì không?
Chúng ta có thể phân công.” Chúng quái vật lập tức lấy lại tinh thần.
Nghĩ theo hướng tốt đẹp, thì lần này chịu trừng phạt sẽ không phải là bọn hắn!
Lộc Duy đây là đang ám chỉ cho bọn hắn: hãy làm việc tốt cho nàng, thì mới có thể được đặc xá.
Con cóc ghẻ má phồng lên, dồn dập nói “Ta, ta rất am hiểu trừ sâu!” Mặc dù đã bị Lộc Duy quấy nhiễu một trận, thực lực của bọn hắn đều chịu ảnh hưởng.
Nhưng sai một dị thường chuyên môn đối phó muỗi?
Dù cho có thêm mấy tổ muỗi nữa, cũng không đủ cho nó ăn!
Đương nhiên, phàm là dị thường có đầu óc bình thường, cũng sẽ không làm ra chuyện mất mặt như vậy.
Hỗn tạp đến mức này, thì còn coi là cái thá gì dị thường chứ!
Coi như là hoàn toàn biến mất khỏi thế gian luôn đi!
Lộc Duy kinh ngạc nhìn về phía hắn, sau đó đôi mắt sáng lên, “Ta phát hiện ta vẫn có con mắt nhìn người lắm ấy!” Nàng trước đây không hề nhận ra vị hàng xóm này, lại còn tưởng tượng hắn là con cóc ghẻ, không ngờ hắn thật sự am hiểu đối phó muỗi.
Chẳng lẽ đây chính là trực giác của kẻ bị bệnh tâm thần sao?
Bất quá, Lộc Duy cũng sẽ không miêu tả chi tiết về “ánh mắt” của mình ra.
Cho dù EQ của nàng có thấp, nàng cũng biết việc tưởng tượng người khác thành con cóc là chuyện rất thất lễ.
Những người khác thầm mắng con cóc ghẻ này đủ xảo trá, một chút tôn nghiêm của dị thường cũng không cần có đúng không?
Bọn hắn theo sát phía sau, “Ta có thể lắp bóng đèn!” “Ta ta ta, có thể tuần tra!” Không có ý tứ, bọn hắn cũng không cần.
Sự tồn tại của dị thường sẽ hình thành các loại tín hiệu, nhiễu loạn dòng điện, cho nên khi bọn hắn đi lại, sẽ xuất hiện hiệu ứng đèn đóm nhấp nháy sáng tắt.
Vậy làm sao để giải quyết vấn đề này đây?
Phương pháp đơn giản nhất, chính là một số dị thường có thể phát sáng tự tháo một số bộ phận thân thể của mình xuống, treo lên trần nhà (toàn bộ dị thường treo lên cũng được), dùng “năng lượng” của mình phát điện, cứ thế đạt được mục đích tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường.
Rất nhanh, vấn đề muỗi và chiếu sáng trong căn hộ đều được giải quyết.
Nhìn xem lối đi sáng như ban ngày khi đi ngang qua, Lộc Duy hài lòng gật gật đầu.
Mặc dù nàng hình như nhìn thấy trên xà ngang treo một cái đầu, phía trên dường như còn có con mắt đang nháy một cái, nhưng, không cần để ý đến những chi tiết này.
Trong lúc bọn hắn đang làm, Lộc Duy liền bắt đầu tuyên truyền cho bọn hắn: nhìn xem!
Môi trường nhà trọ được cải tạo lớn rồi!
Đáp lại nàng chính là cánh cửa của mọi người đóng càng lúc càng chặt.
Không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, Lộc Duy dường như nghe thấy một chút động tĩnh: có người đang dùng vật nặng để chèn cửa.
Nàng đương nhiên không nghe lầm.
Có người nhìn xuyên qua mắt mèo thấy được cảnh tượng kinh dị trên hành lang, thiếu chút nữa là dọa ngất đi.
Bọn hắn không mở cửa cho nàng, nàng liền dùng phương thức này để truyền bá khủng bố!
Cái vật treo trên hành lang kia, chẳng phải là đang cảnh cáo bọn hắn sao: các ngươi có tránh đi, nhưng mãi mãi cũng sẽ sống trong sự giám sát.
Chỉ cần hơi mở ra một chút cửa, chính là ngày các ngươi ngập đầu!
Sau khi bản phó đã hình thành, mọi người đã ý thức được đầy đủ sự đáng sợ của những quỷ quái này.
Nhưng cái kẻ đang thao túng loa 【 Tuyển Thủ 】 hung tàn này, trong rất nhiều quỷ quái, cũng là sự tồn tại số một số hai.
Chỉ có chẹn cửa đến càng kín, mới có thể để cho bọn hắn cảm giác được một chút an toàn.
Lộc Duy hoang mang.
Lộc Duy không hiểu.
Vì sao bọn hắn làm những chuyện thực tế như vậy, lại ngay cả một lời tán thành cũng không có?
Hoặc là có người cảm thấy không hài lòng, cũng có thể đưa ra ý kiến mà?
Điều kỳ quái chính là ngay cả ý kiến cũng không có.
Cái thái độ hờ hững như vậy, khiến lòng người đau nhức.
Lộc Duy nghĩ, là bởi vì ngay từ đầu nàng thu hoạch được sự duy trì của những hàng xóm kia quá dễ dàng, cho nên hiện tại những phần còn lại, đúng lúc là những hàng xóm khó chinh phục?
Cũng có thể là bọn hắn làm còn chưa đủ...
Lộc Duy cũng là người có thể tìm vấn đề từ trên người mình.
Cũng may vấn đề nhức đầu của Lộc Duy, rất nhanh cũng có phương án giải quyết: nàng đã tìm được người cần trợ giúp.
Trường hợp trực tiếp trợ giúp quê nhà như thế này, hẳn là sẽ trực quan hơn nhiều so với giải quyết muỗi và đèn chiếu sáng.
Đúng vậy, trên hành lang tầng bốn, Lộc Duy đã nhìn thấy một cô gái dễ thương đang quay lại đập cửa hàng xóm, miệng còn lặp đi lặp lại những lời cầu xin giúp đỡ.
Thật đáng tiếc, không có người mở cửa cho nàng.
Lộc Duy lập tức một bước dài vọt tới, cầm lấy đôi tay lạnh như băng của nàng, “Có khó khăn tìm tổ chức!
Chúng ta sẽ giúp ngươi!” Nhìn xem những giọt nước mắt ấm ức trên mặt cô gái, Lộc Duy không chút nghĩ ngợi móc ra khăn tay, lau cho nàng.
Những người bị hại từng bị Lộc Duy sát qua, tiểu ca giao đồ ăn cùng Lý Vân nếu như thấy được nàng lấy ra khăn tay, nhất định sẽ hô “Không được qua đây”.
Nhưng nữ quỷ trước mắt này không biết a, vừa rồi nàng đã cảm nhận được khí tức tươi mới ngọt ngào của huyết nhục này.
Chính là nàng cũng phát hiện người này bị rất nhiều đồng loại bao quanh, giống như là đã bị nuôi nhốt, nàng liền không hành động thiếu suy nghĩ.
Hiện tại người trực tiếp đưa đến trước mặt nàng, nàng có thể cự tuyệt sao?
Nữ quỷ kích động đến toàn thân run rẩy.“Ta muốn...”
