Thấy mọi người sửng sốt, nàng lại vội vàng bổ sung, “Ta chỉ là tùy tiện hỏi chút thôi, không có thì cũng không sao cả.” Một tiếng ‘cạch’ vang lên. Đó là âm thanh thiết lập nhân vật ‘Lộc Duy người nhạt như cúc’ lại lần nữa vỡ vụn.
Vì sao lại nói là lần nữa? Đó là một câu hỏi hay. Trương Hạ đối với điều này đã quá quen thuộc.
Các thành viên Dị Thường Cục nhìn Lộc Duy một cái, hồi tưởng lại lời Lý Vân miêu tả, cảm giác có sự đứt đoạn vô cùng lớn. Bọn hắn thậm chí nhịn không được nảy sinh một loại hoài nghi: Chẳng lẽ, vị đại lão kia vẫn không muốn lộ diện, cho nên dùng Lộc Duy làm người phát ngôn lộ diện bên ngoài?
Chương 39
Ấn tượng ban đầu về Lộc Duy đã bị vỡ vụn hoàn toàn, nhưng mặc kệ nàng là đại lão bản thân, hay là người được đẩy ra ngoài mặt, thì bọn hắn đều không thể đắc tội.
Thành viên Dị Thường Cục không chút nghĩ ngợi nói: “Tiền thưởng nhất định phải có!” Nhưng nghĩ lại bọn hắn liền nghĩ đến, với tài lực của đại lão, tiền thưởng của bọn hắn liệu có quá kém cỏi không?“Lộc nữ sĩ, cái kia... nếu kim chủ giải thưởng mang tính chất cổ vũ, ngài đừng ngại ít ỏi a. Xin mời chấp nhận, hẳn là có khoảng năm trăm ngàn cũng không thành vấn đề.”
Muốn nhiều hơn nữa thì rất khó khăn.
Mặc dù trước đó Dị Thường Cục đã lấy được đạo cụ [Lão Nha] và [Khôi Lỗi Tượng] rất có thể là từ nàng mà ra, chỉ riêng giá trị đạo cụ cũng đã không dưới 5 triệu.
Nhưng nàng lại không thừa nhận đó là đồ của nàng, lại không gia nhập Dị Thường Cục, chỉ muốn lấy phần “tiền thưởng” của phó bản này.
Thông thường, thông quan phó bản làm gì có tiền thưởng thứ này? Mỗi người chơi đều đang liều mạng vì mạng sống của chính mình, và tự mình lấy phần thưởng nhiệm vụ.
Chỉ có Lộc Duy là tương đối đặc biệt, ngay cả boss lớn của phó bản cũng bị bắt, để rất nhiều người an toàn thông quan, dựa vào cống hiến cùng nhân tình trước đó của nàng, việc đòi tiền thưởng là không thành vấn đề.
Nhưng trừ phi Lộc Duy bán giấy phép quyền hạn hoặc loa cho Dị Thường Cục, nếu không thì cấp trên rất khó duyệt thêm nhiều ngân sách hơn.
Lộc Duy nhìn bộ dáng ấp a ấp úng của hắn, đã bắt được từ mấu chốt, tự mình đoán lên, “Là 5000 sao?” Hơi ít, dù sao đó cũng là tội phạm giết người mà! Nàng thấy những kẻ trong lệnh truy nã đều rất đáng giá tiền. Nhưng Lộc Duy là người biết đủ thì mới thấy hạnh phúc, 5000 cũng bằng hơn một tháng tiền lương của nàng rồi, vui vẻ!
Thành viên Dị Thường Cục trán đổ đầy mồ hôi, cảm thấy Lộc Duy đang giễu cợt cục trưởng keo kiệt.
Hắn khẩn trương giải thích, “Không, không đến mức đó...” Mắt Lộc Duy sáng rực lên, phảng phất bốc ra kim quang, “50, 000? Tuyệt vời quá! Cảm ơn ngươi!” Lộc Duy nắm tay hắn, lắc mạnh.
Nếu là người này ngay từ đầu đã nói với nàng 50, 000, Lộc Duy có lẽ còn sẽ không kích động như vậy. Dù sao trên tin tức có nhiều tiền thưởng như thế cơ mà. Nàng là người từng trải.
Nhưng người của Dị Thường Cục trước đó đã hạ thấp kỳ vọng trong lòng Lộc Duy, nàng đã chấp nhận 5000, đột nhiên lại thêm một con số 0, nàng liền có một cảm giác giàu sổi chỉ sau một đêm.
Trên thực tế, là một ‘nguyệt quang tộc’ có trình độ, trong tài khoản của nàng chưa từng có nhiều tiền như vậy qua.
Ha ha ha, từ hôm nay trở đi, nàng cũng là người có tiền! Về sau ăn mì tôm, nàng phải thêm gấp đôi dăm bông và trứng, lập ra một phương châm tài đại khí thô!
Nhìn chiếc bánh chưng đang bị mang đi kia, Lộc Duy đều cảm thấy hắn không có bộ mặt đáng ghét đến thế nữa.
Hết tin tốt này đến tin tốt khác, khiến Lộc Duy cảm thấy mình đã làm nên trò trống gì đó trong thành phố này.
Thành viên Dị Thường Cục bị thái độ của nàng làm cho như lọt vào trong sương mù, thụ sủng nhược kinh, liên tục gật đầu.
Nhưng sau khi gật đầu xong thì cảm giác không đúng lắm a, nào có cái đạo lý mặc cả ngược lại, “Cái này không được đâu? Quá ít...” Lộc Duy nghiêm túc nói, “Không không không, ta đã thỏa mãn rồi. Ta không phải vì tiền, chủ yếu là vì nhân dân phục vụ.” Nếu như khóe miệng của nàng có thể kiềm chế được tốt hơn chút thì tốt.
Nhưng không sao, bởi vì những người khác đối với nàng đều có một tầng kính lọc. Nghe được nàng nói như vậy, vậy mà một lời chất vấn cũng không có, ngược lại cảm thấy Lộc Duy đột nhiên rất hợp với thiết lập nhân vật mà Lý Vân nói!
Nàng để ý là phần tiền thưởng đó sao? Dĩ nhiên không phải!
Lộc Duy chỉ là muốn có chút ý tứ lấy một chút, có thể là muốn nhìn xem thái độ của Dị Thường Cục, có thể là lo lắng nàng không lấy, người có cống hiến phía sau càng không tiện lấy, ngược lại gây ảnh hưởng không tốt.
Bọn hắn trước đó lại còn hoài nghi Lộc Duy không hợp với thiết lập nhân vật khiêm tốn, đạm bạc.
Lý Vân nói đến một chút cũng không sai được không!
Cái cách cục này, lập tức liền kéo ra khoảng cách với bọn hắn.
Trong lòng các thành viên Dị Thường Cục tràn đầy sự sùng bái đối với Lộc Duy.
Không chỉ là sùng bái thực lực của Lộc Duy. Nếu như chỉ là thực lực, có vài người sẽ nghĩ nếu hạ mấy cái phó bản nữa, bọn hắn cũng có thể phát triển lên. Bọn hắn càng kính trọng chính là khí độ của Lộc Duy: Đại lão thì nên là như vậy a! Bọn hắn tâm phục khẩu phục.
Những dị thường khác đang khẩn trương chờ đợi kết cục của chính mình.
Mặc dù bọn hắn đứng về phe thắng lợi, nhưng Lộc Duy dù sao cũng không cùng loại với bọn hắn. Bọn hắn không có giá trị lợi dụng, có lẽ phải tiếp nhận vận mệnh bị loại bỏ.
Điểm này bọn hắn đã thừa nhận, chỉ hy vọng Lộc Duy đừng giày vò bọn hắn: Nàng nhìn thì rất biến thái.
Có lẽ, để Dị Thường Cục ra tay sẽ có hệ số an toàn cao hơn một chút?
Trong tình huống bình thường, dị thường đều rất chán ghét cơ cấu Dị Thường Cục này. Cả hai vốn dĩ là quan hệ nước lửa không dung. Hơn nữa so với người chơi bình thường, Dị Thường Cục càng không nói võ đức, sẽ làm chiến thuật biển người, bị bọn hắn để mắt tới thật sự rất phiền phức.
Nhưng so với Lộc Duy, bọn hắn hẳn là tương đối giảng đạo lý đi?
Các thành viên Dị Thường Cục cảm nhận được ánh mắt sền sệt đến từ lũ quái vật, điều này khiến bọn hắn toàn thân không được tự nhiên.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Là bọn hắn trở nên đẹp trai sao?
Không được, bọn hắn còn chưa làm tốt chuẩn bị vượt qua giống loài yêu nhau.
Bọn hắn lặng lẽ sờ sờ lui về phía sau hai bước. Không biết chuyện gì đang xảy ra, cảm giác người của tòa nhà này có điểm lạ, dị thường của tòa nhà này cũng có chút không bình thường (mặc dù dị thường bản thân đã đại biểu cho sự không bình thường).
Lộc Duy không phát giác được những tiểu động tác này của bọn hắn, nhưng bọn quái vật lại thấy rõ ràng rành mạch. Nói cách khác, Dị Thường Cục tới, nhưng người có thể chúa tể vận mệnh bọn họ vẫn là Lộc Duy.
Bọn hắn ở trong lòng hùng hùng hổ hổ: Dị Thường Cục phế vật, ngay cả Đại Ma Vương cũng phải sợ, chỉ có chút năng lực ấy, làm sao phục chúng?
Đây đại khái là lần đầu tiên có dị thường muốn khiếu nại Dị Thường Cục không đủ mạnh đi.
