Chương 61: Thỏ nương chân chơi năm (Cầu bài đặt trước)
“Hồi phục!”
Myron nắm chặt tay nhỏ của Lapiz mà than nhẹ một tiếng.
Ánh sáng xanh biếc bao phủ lấy nàng, cơ thể suy yếu ngay lúc này được tái thiết lập!
Đôi mắt mù lòa lại một lần nữa nhìn thấy ánh sáng, nguồn ánh sáng đột ngột xuất hiện khiến hai mắt nàng nhói đau, phát ra tiếng kêu.“A ~~ A a a!!!”
Từng giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt, rồi chuyển thành tiếng khóc rống lớn.
Nàng thực sự đã có thể nhìn thấy!!!
Nhìn thấy Lapiz vui mừng đến phát khóc, Carol nóng nảy còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì.“Con gái của ta sao thế, không lẽ lại xảy ra chuyện sao!!”
Hắn vô thức muốn ra tay hành động, nhưng nhìn thấy Myron trước mặt, hắn ngay lập tức tỉnh táo lại, chuyển sang trạng thái cấp bách hỏi thăm.
Thế nhưng chưa đợi Myron lên tiếng, Lapiz đã xé đi băng gạc trên mặt, để lộ ra gương mặt xinh đẹp trắng nõn và tinh xảo.
Khuôn mặt hơi bầu bĩnh, trắng hồng, làn da thịt mịn màng, bóng loáng không còn mùi hôi thối như trước.“Phụ thân đại nhân, người hiểu lầm rồi, ta chỉ là quá đỗi vui mừng mà thôi.”“Hiện giờ cổ họng ta đã hết đau, mắt ta cũng đã nhìn thấy rồi.”
Lapiz nước mắt chảy ròng, lộ ra nụ cười vui sướng.
Thấy cảnh này, Carol cũng vui đến phát khóc, nằm ở mép giường mà khóc rống.“Lapiz, con thực sự đã hồi phục rồi sao, quá tốt rồi, thật sự quá tốt rồi!”
Hiện giờ, trong lòng Carol vừa vui sướng, lại vừa dâng lên sự tự trách nồng đậm.
Từ lúc Myron vừa báo tin, hắn mới biết thuốc mình nhận từ Maō, ngược lại lại là kịch độc.
Theo lý mà nói, tình trạng thảm hại lúc trước của con gái mình, chính là do Maō một tay chủ đạo, và hắn cũng là kẻ tiếp tay trong chuyện này.“Maō!!!”
Biểu cảm chuyển thành phẫn nộ, Carol phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.
Lapiz cũng nhìn về phía Myron, khoảnh khắc hai mắt đối diện, cảm giác như điện giật từ trái tim truyền qua.
Nhẹ nhàng xoa xoa trái tim đang đập mạnh, trong ánh mắt của Lapiz ánh lên sự sùng bái và tình cảm.“Ngài chính là Dũng giả-sama, ngài oai hùng, soái khí hơn những gì ta tưởng tượng, vô cùng cảm tạ ngài, tiểu nữ tử không biết làm sao báo đáp” Lapiz lau đi nước mắt trên mặt, hai tay níu chặt và nắm lấy bàn tay của Myron.
Sau khi mùi hôi thối tiêu tan, mùi hương cơ thể thoang thoảng trên người nàng cũng theo đó ùa đến.
Nhìn gương mặt đáng yêu và tinh xảo của Lapiz, Myron nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.“Sao lại nói không thể báo đáp được, ta nghĩ có thể báo đáp ở rất nhiều chỗ đấy chứ.”“Dũng giả-sama ~~~” Nghe những lời này của Myron, trong đôi mắt Lapiz nổi lên một tia xuân ý.
Cảm xúc vừa gặp đã yêu cùng bản năng sinh sôi của tộc Hoshiusagi-zoku đều khiến nội tâm nàng trở nên rục rịch khác thường.
Nhưng Myron chỉ vỗ vỗ tay nhỏ của Lapiz, không hề có ý làm càn thêm.
Cha của người ta vẫn còn ở đây, hắn cũng không tiện quá phận.
Không thể nào ngay tại hiện trường mà làm chuyện lớn lao đặc biệt được.
Mặc dù nghe được hàm ý sâu xa trong lời nói của Myron, nhưng Carol hoàn toàn không có chút phẫn nộ nào vì con gái mình bị “làm bẩn”.
Hiện giờ, đối với Myron trước mặt, hắn đã thật lòng khâm phục.
Nếu con gái hắn có thể yêu vị Dũng giả này, đối với tộc Hoshiusagi-zoku của bọn họ cũng là một chuyện tốt.“Lapiz, con tạm thời cứ tĩnh dưỡng thêm hai ngày, rồi hãy tắm rửa sạch sẽ.”“Dũng giả-sama, xin mời ngài đi lối này, trước tiên hãy dùng bữa.”
Carol đứng ra sắp xếp mọi việc, ngay lập tức ra dấu bằng mắt cho con gái mình.
Lapiz hiểu ý, ngượng ngùng gật đầu.
Hiện tại nàng vừa mới khỏi bệnh, đúng là nên thanh tẩy cơ thể một cách kỹ lưỡng.
Nàng nên để lại cho Dũng giả-sama một ấn tượng tốt hơn, chứ không phải bộ dạng hôi hám như bây giờ.
Sau khi ra khỏi phòng, Carol tự mình đi triệu tập các lãnh tụ Mazoku khác trong thành trấn.
Còn Myron, dưới sự dẫn dắt của Hoshiusagi-zoku Maid, đã đi đến cung điện để thưởng thức yến hội tối nay.“Myron đại nhân ~~ Xem ra vấn đề đã được giải quyết rồi.”
Nhìn thấy Myron xuất hiện, Freya vẫn luôn chờ đợi đã nhẹ nhàng thở ra.
Setsuna đang ăn uống ngấu nghiến, lập tức ngẩng đầu nói: “Setsuna đã nói mà, Myron đại nhân sẽ không có chuyện gì đâu, chúng ta cứ ăn cơm trước đi.”“Myron, tình hình bây giờ thế nào rồi?”
Kureha thì ngồi xuống bên cạnh Myron, trầm giọng hỏi thăm.
Myron khẽ gật đầu nói: “Mọi chuyện đã được giải quyết, có thể sắp xếp chuẩn bị tiến công thành Maō rồi, vấn đề hiện tại chính là bên Vương quốc Jioral, ta cần xác minh một chút tình hình.”“Chủ nhân, nếu muốn xác nhận tình trạng dị thường của vua Jioral, ta nghĩ vẫn nên phái tiểu thư Kureha đi tới.”
Ellen lúc này giơ tay lên tiếng, cùng Myron bắt đầu thương thảo việc sắp xếp cục diện.
Chuyện vua Jioral cấu kết với Maō đã là ván đã đóng thuyền.
Bên phía bọn họ cần phải lo lắng Vương quốc Jioral đánh lén từ phía sau.
Kureha bây giờ đang trong tình trạng “mất tích”, nếu quay về, vương quốc sẽ không nảy sinh nghi ngờ.
Vừa vặn với thân phận Kensei của nàng đóng quân ở vương quốc, có thể thường xuyên giám sát động tĩnh của vua Jioral, để bọn họ dễ dàng đưa ra kế sách đối ứng.
Ý kiến này của Ellen, Myron hết sức tán đồng.
Hắn cũng chỉ có “Thiên lí nhĩ” chứ không phải chuyện gì cũng có thể nghe thấy được.
(Không cầu hoa tươi, muốn đọc tiểu thuyết sướng thì lên Phi Lô Tiểu Thuyết!
Biết được nhiệm vụ của mình, thần sắc Kureha cũng vô cùng nghiêm túc.
Không lâu sau khi đưa ra kết quả thảo luận này, một bóng hình quyến rũ bước vào cửa cung điện.
Myron ngẩng đầu nhìn lại, người đến chính là Lapiz mặc lễ phục hoa lệ.
Đai lưng lễ phục hoàn mỹ bó sát vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng.
Bên trên vòng eo uyển chuyển đó, vòng một đầy đặn không hề thua kém Eve và các nàng, ít nhất cũng phải cỡ c.
Mái tóc bạc trắng như tuyết cùng đôi tai thỏ đáng yêu khiến nàng trông vừa dễ thương lại vừa cao quý.
Công chúa thỏ nương.
Trong đầu Myron chợt nảy ra bốn chữ này.
Lapiz chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng kéo chiếc váy dài che đi đôi chân thon đẹp, cúi người hành lễ với Myron và đoàn người.“Chào mọi người, ta là Lapiz, rất vui được làm quen với các vị.”
Sau khi tự giới thiệu, ánh mắt dịu dàng của Lapiz nhìn về phía Myron.“Dũng giả-sama, phụ thân bảo ta cùng ngài dùng yến, có được không?”
Trong lúc nàng nói chuyện, một lớp đỏ ửng nổi lên trên khuôn mặt trắng nõn.
Đôi tai thỏ trên đỉnh đầu càng khẽ lay động, biểu hiện tâm trạng kích động của bản thân.
Thật là đáng yêu!!!
Myron đè nén tâm trạng kích động, gật đầu một cái.
Ngay lập tức, Lapiz ưu nhã ngồi xuống bên cạnh hắn, mùi xạ hương đậm đà xộc vào khoang mũi, khiến ngọn lửa trong lòng Myron chợt dâng lên.
Lapiz đang động tình hơi cúi đầu, rất nhanh liền cùng các cô gái khác trò chuyện.
Nhưng Myron lại bởi vì sức quan sát mạnh mẽ, chú ý tới chiếc váy dài run rẩy của Lapiz.
Phối hợp với năng lực “xuyên thấu” mà nhìn lại, một đôi chân thon dài bị quần tất tơ trắng bó lấy đập vào mắt.
Và ở bên trên đó, dáng vẻ đầy đặn thấp thoáng hiện ra, một túm đuôi thỏ nhỏ bé trắng như bông đang nhẹ nhàng đung đưa.“Tê!!!!”
Myron hít sâu một hơi, hai tay không tự chủ được khẽ nắm hờ vài lần.
Hoàn toàn khác biệt với Setsuna nha!
Hơn nữa không hổ là Hoshiusagi-zoku, đường cong bắp thịt chân trắng muốt thật đẹp, nhất định ẩn chứa sức bộc phát và tính bền dẻo rất mạnh.
Làm tư thế chữ mã, bổ chân… hẳn là đều không thành vấn đề.
Dường như chú ý tới ánh mắt nóng bỏng của Myron, hai chân Lapiz dưới váy dài kẹp chặt lại.
Nàng xoay đầu lại, sắc mặt ửng đỏ nói: “Dũng giả-sama ~ Ngài hẳn là vẫn chưa nhìn qua toàn cảnh tòa cung điện này, Lapiz có thể dẫn ngài đi dạo một vòng không?”
Khi nàng đưa ra lời mời, đôi tai thỏ trên đỉnh đầu kia đều nhuốm lên một tia màu hồng mập mạp giống như hoa anh đào.
