Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tra Nam Tẩy Trắng Ký Sự [xuyên Nhanh]

Chương 100: Nữ tử Vi gia chủ vì cái gì ta không thể nhận nữ nhân đưa xe




Nếu không ngươi xem lại xem chính mình đang nói cái gì đi?

Khổng Du, Đàm Tuyết Chân cùng Tiết Lộ Lộ ba người hiểu ý liếc nhau, sau đó thay đổi ánh mắt, quả nhiên đã im lặng, đối với cái kiểu người cuồng yêu đương đến cực hạn này, thật là thấy sợ.

Không biết vì sao bỗng nhiên đối với chuyện yêu đương sau này lại thêm vài phần sợ hãi, yêu đương đáng sợ đến thế sao?

Vui vẻ Thịnh Vân Anh cũng kịp phản ứng ra là mấy cô bạn thân đang trêu mình, lập tức liền xông về phía ba người."Tốt lắm các ngươi! Vừa nãy nói những lời kia là đang trêu chọc ta đúng không? Có phải trong lòng vẫn luôn đang mắng ta yêu đương mù quáng? Có phải cảm thấy ta hiện tại hết thuốc chữa rồi không?"

Thịnh Vân Anh cũng biết cái từ “yêu đương mù quáng” này chứ? Cái từ này ban đầu vốn mang nghĩa xấu, chỉ một người vì yêu mà đầu óc không còn minh mẫn, nhưng Thịnh Vân Anh cảm thấy đầu óc của mình vẫn tỉnh táo lắm mà.

Ngươi giờ mới nhận ra à?

Ba người nhìn về phía Thịnh Vân Anh, lúc này trầm mặc thể hiện sự đanh thép, tràn ngập vẻ lên án.

Thịnh Vân Anh bất đắc dĩ xoa xoa huyệt thái dương, sau đó chỉ vào mình nói."Xin nhờ mấy chị em ơi, mấy người nhìn xem mặt của ta nè, đây là cái loại mặt mà đàn ông vừa thấy là yêu ngay tắp lự hả?"

Nàng thẳng thắn nói về nhan sắc của mình, thực tế thì Thịnh Vân Anh tướng mạo cũng không tệ, được khen là thanh tú, lúc không cười thì cho người ta cảm giác lạnh lùng, chỉ là dạo gần đây yêu đương, khiến Thịnh Vân Anh mỗi ngày đều cười tủm tỉm, đúng cái kiểu dáng vẻ của một cô gái nhỏ đang chìm đắm trong tình yêu, nói là đại mỹ nữ thì cô ấy thật sự không được.

Ba người ăn ý lắc đầu, người xinh đẹp nhất trong phòng ngủ này chính là Khổng Du, là kiểu chị đại trưởng thành quyến rũ, nhưng không ai tự cho mình có vẻ đẹp làm người ta vừa thấy đã yêu."Cho nên ấy, ta chẳng lẽ ra ngoài trông cậy vào việc người ta thấy gương mặt này của ta mà yêu ta từ cái nhìn đầu tiên à? Trái lại nhà ta, Trạch Xuyên đó, các người nhìn cái mặt đó xem, chẳng phải cảm thấy đây là tạo vật của ông trời sao? Đúng là một cái mặt khiến người ta không thể rời mắt nổi ấy! Mà giờ người có mặt đẹp dáng ngon như vậy lại muốn yêu ta, các người nói ai mà không xao xuyến hả?"

Có thể có người cho rằng phái nữ không nên quá chú trọng ngoại hình của phái nam, nhưng Thịnh Vân Anh thì không, là một người cuồng trai đẹp, một cô gái bị gia đình lờ mờ coi là “bệnh mê trai” thì Thịnh Vân Anh chỉ thích những chàng trai đẹp mã thôi, người không đẹp trai dù có nhiều tiền thế nào đi nữa cô nàng cũng chẳng để ý."Nhưng mà hắn nghèo mà, hơn nữa hắn học cũng không giỏi, gia cảnh lại bình thường, các ngươi giờ cứ coi như đang yêu đi, vậy sau này thật sự có thể kết hôn à? Người nhà của cậu không để ý tới chuyện sau này bạn trai hoặc chồng của cậu như thế nào hả?"

Cô nàng hiền lành Tiết Lộ Lộ đây là lần đầu tiên thẳng thắn nói ra khuyết điểm của Tần Trạch Xuyên, có thể dáng vẻ bên ngoài đối với Thịnh Vân Anh là rất quan trọng, nhưng với một cô gái bình thường như Tiết Lộ Lộ thì gia thế và năng lực vẫn quan trọng hơn.

Khổng Du cùng Đàm Tuyết Chân hai người cũng gật đầu, cho rằng tình yêu không có vật chất thì không thể tiến xa được, cho dù tình cảm học đường có tốt đẹp đến đâu, sau này khi đối mặt với định kiến của gia đình cũng khó mà vượt qua."Hắc hắc! Vậy các cậu không cần lo lắng cho tớ làm gì, cha mẹ tớ không để ý đến chuyện này đâu, sau này công ty nhà tớ sẽ do tớ thừa kế, sản nghiệp nhà tớ còn có tất cả đều là của tớ, cho nên tớ thích ai cha mẹ tớ đều đồng ý."

Nhắc đến chuyện này, Thịnh Vân Anh có chút kiêu ngạo, sau đó nói thêm."Cho nên cái gì gọi là ông trời tác hợp? Trạch Xuyên không có tiền, mà tớ lại rất có tiền, tớ thích người đẹp trai, hắn vừa vặn lại đẹp trai, cho dù gia cảnh của hắn nghèo khó thì đã sao, nhà tớ thì giàu mà! Nhà của tớ sau này sẽ là nhà của hắn! Kiểu bổ sung này không phải ông trời tác hợp sao? Tớ mê người ta, người ta mê tiền của tớ, như thế không phải ai cũng tốt cả sao?"

Hơn nữa bọn họ còn bị khóa chung vận mệnh, hừ hừ! Nói ra chắc tức chết mấy nàng!

Mấy cái thể loại phim tình cảm mà nam nữ chính vì nhau có thể chết được gì đó, giờ thì cô nàng là đã trúng độc tình, có thể đồng sinh cộng tử với Tần Trạch Xuyên đó hiểu chưa?

Ba người lại chẳng biết nói gì thêm, thầm nghĩ gia đình bình thường như các nàng đây, quả thật là không cần phải bận tâm tới tiểu thư nhà Thịnh Gia làm gì, người ta dù có bị lừa tiền đi chăng nữa, thì bị lừa được bao nhiêu chứ? Đối với Thịnh Vân Anh mà nói, chỉ cần làm nàng vui vẻ thì dù có tốn nhiều tiền đi chăng nữa nàng cũng vẫn vui lòng thôi.

Nhưng Thịnh Vân Anh biết ba cô bạn thân trong phòng là đang lo cho mình, vẫn là vươn tay ôm từng người, cực kỳ ngoan ngoãn."Tớ biết các cậu lo cho tớ, sợ tớ bị Trạch Xuyên lừa, nhưng tớ biết hắn không phải người như vậy, thời gian sẽ chứng minh điều tớ nói, đợi cuối tuần này sinh nhật bạn cùng phòng của Trạch Xuyên, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm nhé?"

Thịnh Vân Anh đã thành công dời chủ đề, Khổng Du, Đàm Tuyết Chân cùng Tiết Lộ Lộ lần đầu tiên muốn gặp mặt bạn cùng phòng của Tần Trạch Xuyên, cũng từ bỏ ý định vừa nãy là khuyên Thịnh Vân Anh đừng có mù quáng vì tình yêu nữa.

Chuyện tình cảm yêu đương này đại khái chính là tự mình cảm nhận được sự ấm lạnh mà thôi, người ngoài như các nàng thì không có cách nào hiểu và giúp đỡ được.

Phòng nữ sinh thì vui vẻ hòa thuận, còn ở phòng nam sinh, Tần Trạch Xuyên trở về phòng thì thấy mọi người vẫn còn bận rộn.

Bạc Tây Nguyên tra tài liệu, Lãng Linh Hạc đang làm số liệu, còn Đồng Nhất Chu thì gõ máy tính, ba người thấy Tần Trạch Xuyên về mà phát hiện lần này Tần Trạch Xuyên chẳng mang theo gì về, ngược lại còn thấy hơi kỳ lạ.

Lãng Linh Hạc hắng giọng một cái, rồi nhìn về phía Tần Trạch Xuyên."Trạch Xuyên, hôm nay cậu đi hẹn hò với bạn gái cậu làm gì thế?"

Thực ra cậu ấy muốn hỏi là, hôm nay cậu không bắt bạn gái mua đồ cho cậu à?

Bạc Tây Nguyên cũng vụng trộm nhìn qua, Đồng Nhất Chu thì dừng tay trên bàn phím, lặng lẽ lắng nghe."Chỉ là đi xem phim, ăn cơm, sau đó còn ghé cửa hàng 4s một chuyến."

Tần Trạch Xuyên sao không nhìn ra sự tò mò của ba người kia chứ, mà ba người này đối với hắn cũng không có chút ác cảm nào, dù nguyên chủ rất lạnh lùng, nhưng thực tế thì ba người vẫn rất quan tâm đến nguyên chủ, Tần Trạch Xuyên cũng không ghét cái sự tò mò của ba người này.

Về phần nguyên chủ vì sao lại lạnh lùng với ba người này?

Nguyên nhân quan trọng nhất là do khi đến được Kinh Hoa Đại Học này, sau khi thấy được thành phố lớn này mới phát hiện nơi này khác hoàn toàn với Nguyệt Lượng sơn, ở Nguyệt Lượng sơn muốn gì không cần đến tiền, nhưng mà sau khi đi ra ngoài thì cái gì cũng phải cần đến tiền.

Còn có những thứ mà người ta hay chơi như trò chơi điện tử trên máy tính và điện thoại vân vân, đây đều là những thứ trước kia nguyên chủ chưa từng gặp, tính cách hắn quái gở chẳng qua cũng chỉ để che giấu sự tự ti trong lòng mà thôi.

Cũng chính vì vậy mà khi quen Thịnh Vân Anh rồi, hắn chỉ nhìn qua chiếc laptop mấy lần, Thịnh Vân Anh liền mua cho, nhìn điện thoại nhiều lần thì Thịnh Vân Anh lại mua cho.

Nỗi tự ti của hắn cũng dần dần được Thịnh Vân Anh dùng tiền tài từng chút từng chút bù đắp lại.

Về chuyện dùng tiền của con gái thì nguyên chủ hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, người ở Nguyệt Lượng sơn bọn họ thì đàn ông hay nhận đồ từ tay phụ nữ, phụ nữ là trụ cột trong nhà, nên chuyện ăn bám, trong lòng nguyên chủ vốn chẳng có khái niệm gì.

Làm sao mà hắn biết được, ở thế giới bên ngoài này, nếu đàn ông mà dùng tiền của phụ nữ thì sẽ bị chế giễu chứ?"Cái gì? Mấy cậu đi cửa hàng 4s rồi á? Mấy cậu đi cửa hàng 4s làm gì thế?"

Lãng Linh Hạc giật mình, rồi thầm nhủ chẳng lẽ không phải đâu? Người ta có một cô bạn gái giàu có xinh đẹp là xong rồi, giờ cô nàng giàu có ấy còn mua xe cho luôn nữa à? Nghe hợp lý thế?

Bạc Tây Nguyên cùng Đồng Nhất Chu hai người cũng ngạc nhiên tương tự, trong lòng tự nhủ có một khuôn mặt đẹp trai thì có thể ăn cơm chùa thế này à?

Ô ô! Phú bà ơi! Cơm chùa ơi! Đói quá! !"Đi mua một chiếc xe, Vân Anh nói sau này muốn dạy tớ lái xe để lấy bằng, đợi sau này khi nào nàng đi thực tập ở công ty thì lúc đó tớ có thể lái xe đi tìm nàng."

Tần Trạch Xuyên không giấu diếm chuyện này, nói chuyện mua xe cho bạn cùng phòng nghe."Xe gì?" Trời ạ! Đây chính là cảm giác vui vẻ khi được cô nàng giàu có thích hả?

Ai ai cũng gato hết á!"Maybach gls 600." Chiếc xe này từ thân xe đến nội thất đều rất đơn giản, Tần Trạch Xuyên rất thích."Trời ơi! Maybach 600! ! ! Tính cả chi phí thì chẳng phải ít nhất là phải hơn 4 triệu à?"

Đồng Nhất Chu cũng không nhịn được thốt lên, với xe thì anh chàng hiểu rất rõ."Ừm, xấp xỉ 4 triệu." Tần Trạch Xuyên gật đầu, đồng ý với con số này."Trời ơi Trạch Xuyên, Thịnh Vân Anh đưa cho cậu chiếc xe đắt như thế, cậu thật sự muốn nhận à?"

Cái này đâu có phải mấy cái đồ như laptop hay điện thoại gì đâu, đây là chiếc xe mấy triệu đấy, chuyện này mà đến tai sinh viên trong trường thì chắc chắn tất cả sẽ mắng Trạch Xuyên ăn bám mất?"Ừm, nàng nói có xe thì tiện hơn."

Tần Trạch Xuyên vẫn bình thản, đã ngồi bên cạnh bàn thu dọn đồ đạc, còn ba người thì đã bu quanh lấy."Trạch Xuyên à, tuy nói cậu và Thịnh Vân Anh là bạn bè nam nữ, tụi mình cũng không nên nói gì thêm, nhưng mà cậu nhận xe đắt như thế của người ta, lỡ mà người ngoài biết thì chắc chắn sẽ dị nghị về cậu đó..."

Lại có thể lý lẽ rành mạch nhận xe người con gái như thế! Mà vẫn còn bình thản như vậy! Ba người trong phòng đều bội phục tinh thần của Tần Trạch Xuyên, quả nhiên có thể ăn cơm chùa được, mà nhận đồ của người khác cũng không thấy xấu hổ chút nào.

Bạc Tây Nguyên nghĩ nếu mình nhận đồ mấy triệu của bạn gái, vui thì vui thật, nhưng nhất định sẽ cảm thấy hơi ngại một chút có chút mất mặt, dù sao cũng là thân đàn ông mà đi ăn bám."Tại sao người ta lại nói ra nói vào về tớ chứ?"

Tần Trạch Xuyên lúc này mới ngẩng đầu, trong đôi mắt mang theo mấy phần hiếu kì tựa hồ không biết rõ vì sao mình lại bị nói xấu."Ghen ăn tức ở thôi! Sẽ nói ngươi ăn bám, dùng tiền của phụ nữ, bất quá bọn hắn trong lòng đoán chừng ghen ghét chết rồi, không phải ai cũng có thể kịp giờ ăn cơm chùa của bạch phú mỹ."

Đồng Nhất Chu nhún vai, nhớ thời điểm năm thứ nhất đại học, gia thế Thịnh Vân Anh vừa lộ ra, liền có không ít nam theo đuổi Thịnh Vân Anh còn biểu thị có thể ở rể quả thực là mỉa mai đến cực điểm."Đúng! Ngươi đã nhận rồi, thì đối với Thịnh Vân Anh tốt một chút, dù sao các ngươi mới là bạn trai bạn gái, đừng nghe người ngoài nói lung tung." Lãng Linh Hạc tuy ghen tị nhưng vẫn thật lòng hy vọng Tần Trạch Xuyên và Thịnh Vân Anh tốt đẹp.

Thịnh Vân Anh đã nguyện ý đưa xe đắt tiền như vậy cho Tần Trạch Xuyên, đó chẳng phải là chân ái sao?

Kết quả, Tần Trạch Xuyên đầu tiên là ngơ ngác một chút, sau đó nhìn ba người trước mắt đưa ra câu hỏi đầy tính triết lý."Vì sao ta không thể nhận xe phụ nữ tặng, không thể dùng tiền của phụ nữ? Nàng là người ta chọn làm bạn đời, cho dù nàng nuôi ta đó cũng là chuyện đương nhiên."

Hắn nói xong, còn bổ sung thêm."Ở Nguyệt Lượng Sơn tộc của ta, tộc trưởng là phụ nữ, đàn ông trong tộc đều phải nghe phụ nữ, một khi chọn được bạn đời tương lai, cưới về thì phải nghe theo phụ nữ trong nhà, trước khi ta chọn bạn đời thì là mẹ nuôi ta, sau khi ta đã chọn được bạn đời rồi, phải nghe lời bạn đời, vì sao ta lại không thể xài tiền của nàng?"

Tần Trạch Xuyên quyết định phát huy truyền thống của mẹ hắn, Ô Kỳ Nhi, ở Nguyệt Lượng Sơn, người làm chủ gia đình phải là phụ nữ.

Bạc Tây Nguyên, Lãng Linh Hạc và Đồng Nhất Chu lúc này đều ngây người.

Tần Trạch Xuyên, ngươi đang nói cái gì vậy? Ngươi nói đàn ông Miêu Cương các ngươi đều là ăn cơm chùa của phụ nữ à?

Vậy nên... Ngươi không cho là nhục mà ngược lại cho là vinh sao? ? ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.