Hữu thừa tướng Thượng Thiên Lỗi cùng Tả thừa tướng Chương Miểu hai người mở to mắt nhìn, nói thật sự thì hiện tại bọn họ đều đã hơn sáu mươi tuổi, theo tình huống bình thường thì lúc này đã sớm ở nhà về hưu, đem vị trí lại cho đời sau, nếu không thì bọn họ vẫn đứng ở địa vị cao nhất, con cháu trong nhà làm sao mà tiến lên được?
Chỉ tiếc thay, hai người này trong chín năm qua vô số lần xin từ giã Tần Trạch Xuyên nhưng đều tuyệt đối không chấp thuận, chẳng những không chấp thuận mà còn đem mấy người con trai mà Tả thừa tướng cùng Hữu thừa tướng có thể có đều phái ra ngoài, thậm chí đến cả cháu trai bây giờ cũng đều đang cống hiến ánh sáng và nhiệt ở triều đình Đại Ung, bất đắc dĩ hai người đành phải tiếp tục theo vào triều.
Hai người rất ghen tị với Nhiếp chính vương Sở Mặc đã về hưu, nhưng mà cũng hiểu, Sở Mặc trên chiến trường bị thương, trận chiến kia suýt chút nữa chết ở đó, sau khi trở về liền về hưu, bây giờ cùng Hoàng thái hậu thường xuyên đi du sơn ngoạn thủy khắp nơi, thật khiến người ta ghen tị.
Cho nên những năm này bận rộn như trâu già, Tả thừa tướng Hữu thừa tướng đã sớm từ lúc ban đầu đối đầu gay gắt biến thành bây giờ vô cùng ăn ý.
Tả thừa tướng Chương Miểu nháy mắt mấy cái: "Kẻ này không biết."
Hữu thừa tướng Thượng Thiên Lỗi vuốt râu dài: "Xem náo nhiệt, xem náo nhiệt."
Bây giờ đều đã già, con trai con dâu cháu trai cháu gái đều có chuyện riêng, hai người bọn họ hiện tại ngược lại rất Phật hệ.
Ngồi trên hoàng vị, Tần Trạch Xuyên nghe vậy thì thật sự hơi sửng sốt, đúng vậy, hắn cho rằng mình đã đạt được sự ăn ý ngầm với các trung thần trong triều rồi, chính là kiểu... Trẫm không nói tương lai ngôi vị hoàng đế muốn truyền cho Minh Thừa công chúa, nhưng các khanh đều có mắt cả rồi, sau này ngôi vị hoàng đế chính là muốn cho Minh Thừa công chúa, trong lòng tự biết là được.
Thế nhưng vạn lần không ngờ, lại có một kẻ lỗ mãng, xem như không thấy sự ăn ý này của Tần Trạch Xuyên với cương vị hoàng đế.
Ngay cả người thừa kế đời sau là Minh Thừa công chúa, lúc này cũng tò mò nhìn về phía vị quan vừa mở miệng kia.
Ồ... Thì ra là Lễ bộ Thượng thư mới tới Ôn Hạo Khiêm, vậy đối phương nói ra lời này xem ra cũng không có gì sai.
Minh Thừa công chúa hiếu kỳ nhìn Phụ hoàng, phát hiện Phụ hoàng quả nhiên không có giận mà chỉ là Phụ hoàng không biết làm sao, dường như mỗi đời Lễ bộ Thượng thư đều có thù oán vậy, mỗi lần đều để cho Lễ bộ Thượng thư mới đến bị hất cẳng ra đi, đây là sở thích đặc biệt gì vậy?
Văn võ bá quan hầu như cùng chung ý nghĩ với Minh Thừa công chúa: Bệ hạ đây là quá yêu Lễ bộ Thượng thư sâu đậm đó! Vì sao lần nào cũng muốn đuổi Lễ bộ Thượng thư đi vậy?
Mà Lễ bộ Thượng thư cũng thật là tà môn, sao cứ vừa mới lên chức là đã tự đẩy mình vào chỗ chết ngay thế?"Ôn ái khanh, phải không?"
Giọng điệu Tần Trạch Xuyên có thể coi là ôn nhu, hắn cười tủm tỉm nhìn Ôn Hạo Khiêm, kẻ đang quỳ trên mặt đất, đòi mình phải tìm một người trong tông thất làm con thừa tự cho toàn triều đình.
Cái gọi là tự tử chính là Hoàng đế không có con trai, từ trong các con cháu của Tông thất chọn lấy một người làm con của mình.
Những năm qua này, Tần Trạch Xuyên bận bịu hết mình vào chính sự, những kẻ ăn lương của hắn mà lại không làm gì cũng đều bị Tần Trạch Xuyên điều đi làm việc, không làm được thì mất đầu, làm được thì được thưởng, cho nên bây giờ những tôn thất chỉ ăn không ngồi rồi ở thành Trường An gần như là không còn, chỉ cần ngươi mang họ Tần, thì chính là con cháu hoàng thất Đại Ung, vậy ngươi vì trẫm là Bệ hạ mà cố gắng làm việc chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Cho nên loại ăn chơi trác táng thì không có cửa, cả ngày để các ngươi cầm lương triều đình mà không làm được việc gì là không thể chấp nhận được, tất cả đều đi làm việc cho trẫm!!
Hiện giờ trong tông thất ai mà chẳng biết tâm tư của Bệ hạ là về sau giang sơn cơ nghiệp này chính là của Minh Thừa công chúa, tất cả mọi người đều đã ăn ý ngầm với nhau.
Nhưng bây giờ Ôn Hạo Khiêm nhảy ra, thật ra cũng chưa chắc đã không biết cái sự ăn ý này, mà chỉ là đang thăm dò một chút.
Dù sao nếu sau này thực sự để nữ tử này làm Hoàng đế thì địa vị của nam nhân bọn họ chẳng phải là sẽ rớt xuống ngàn trượng?
Hôm nay đứng ra nói chuyện, còn một nguyên nhân rất quan trọng, đó là Ôn Hạo Khiêm phát hiện lão bà mình bỏ nhà đi mất rồi! Đúng vậy! Lão bà thông qua mối quan hệ của nhạc phụ mà được Hoàng thượng trực tiếp phong làm quan nội y, cho nên cả ngày không ngó ngàng gì đến gia đình, đến cả con cái đều giao cho tôi tớ, như vậy sao mà được! Ôn Hạo Khiêm tức giận, nổi cơn thịnh nộ! Cho nên hôm nay mới dám nói ra lời như vậy với Bệ hạ.
Bệ hạ sao lại nghĩ mãi không ra cái đạo lý rằng nữ tử thì nên an phận ở nhà lo việc nội trợ, dạy dỗ con cái, sao có thể ra làm quan được? Như vậy chẳng phải là thiên hạ đại loạn sao?
Nhìn thấy Bệ hạ ôn nhu nói chuyện, Ôn Hạo Khiêm cảm thấy thì ra Bệ hạ vẫn ủng hộ bọn họ là nam nhân, kết quả còn chưa kịp lên tiếng đã nghe Bệ hạ mở miệng."Ôn ái khanh trong nhà có con cái không?"
Tần Trạch Xuyên tiếp tục ôn nhu hỏi thăm, Ôn Hạo Khiêm không hiểu gì, ngoan ngoãn trả lời."Bẩm bệ hạ thần có một con trai trưởng, hai đích nữ, hai con thứ và hai thứ nữ."
Vừa nghe nói thế, đông đảo quan viên không kìm được liếc hắn một cái, khá lắm! Ông anh giỏi sinh con thế! Tam tử tứ nữ mà chẳng có ai hay sao!
Đám người không nhịn được nhớ đến một vị ngự sử đại phu nào đó không có con gái và vợ cũng đã mất, liền đồng loạt cảm thông nhìn Ôn Hạo Khiêm.
Quả nhiên, Tần Trạch Xuyên tiếp tục ôn nhu nói."Vậy Ôn ái khanh có huynh đệ tỷ muội không?"
Ôn Hạo Khiêm vẫn chưa ý thức được tai họa sắp ập đến."Bẩm bệ hạ thần có hai anh trai và một em gái."
Tần Trạch Xuyên lại cười, sau đó nhìn Ôn Hạo Khiêm đang đứng trong điện nói."Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Ôn Hạo Khiêm một mặt mờ mịt."Truyền ý chỉ của trẫm, đem con trai trưởng và đích nữ của Ôn Hạo Khiêm đổi sang họ mẹ, đưa về nhà nhạc phụ, đem con thứ và thứ nữ của Ôn Hạo Khiêm nhận làm con thừa tự cho anh trai cả và anh trai thứ mỗi người hai đứa, chuyện tốt thành đôi, quá mỹ mãn."? ?
Ôn Hạo Khiêm choáng váng, làm sao mới nói có một câu thôi mà đích tử đích nữ thì mất, con thứ thứ nữ cũng không còn? ? ?
Văn võ bá quan sớm đã đoán được, lúc này đều đang cười tủm tỉm nhìn Ôn Hạo Khiêm, trong lòng tự nhủ xem ngươi dám khinh thường con gái không, bây giờ thì đến con trai cũng mất nhé? Hắc hắc! Đều không phải là của ngươi nữa rồi! Bây giờ ngươi mất trắng rồi!!!"Bệ hạ! Người như thế... Vì sao vậy ạ?"
Rõ ràng vừa nói chuyện về việc tìm người thừa tự trong tông thất, sao lại biến thành đem hết con cái của mình cho người khác thế này?
Nếu bị đổi họ đổi tên mà nhận làm con thừa tự của người khác, thì đó đã là con nhà người ta rồi, mình có mà giành lại cũng không được.
Tần Trạch Xuyên nhìn khuôn mặt người kia khiếp sợ đến mức suy sụp, cười tủm tỉm nói."Đây không phải đang học theo chuyện của Ôn ái khanh làm sao? Giang sơn này của trẫm là do tổ tiên để lại, trẫm chỉ có một mình Minh Thừa là con gái, tương lai giang sơn xã tắc này đều sẽ là của Minh Thừa công chúa, có điều Ôn ái khanh nhất định đòi trẫm nhận một đứa con thừa tự từ tông thất, trẫm không muốn đành phải để cho Ôn ái khanh cảm thụ chút thôi, cảm giác của trẫm như thế."
Tần Trạch Xuyên nói xong, tựa hồ nghĩ đến một chuyện, liền nói bổ sung."Ngoài ra, đem hai người con trai của anh trai cả và anh trai thứ của Ôn gia nhận làm con thừa tự cho Ôn ái khanh để thừa kế gia nghiệp của Ôn ái khanh, chắc hẳn như vậy thì Ôn ái khanh nhất định là rất cao hứng nhỉ? Dù sao gia nghiệp của Ôn ái khanh không giao cho con trai con gái ruột mà lại giao cho người ngoài thì nhất định trong lòng phải đặc biệt vui vẻ mới phải?""A? Ôn ái khanh sao lại khóc thế? Chắc chắn là cảm động quá đúng không?""Ôn ái khanh phải là cố gắng làm việc cho triều đình, cố gắng dành dụm được gia nghiệp mà cho hai người con trai kế tiếp đấy, nếu không về sau còn mặt mũi nào nhìn liệt tổ liệt tông nữa chứ."
Ôn Hạo Khiêm rốt cuộc sụp đổ mà quỳ rạp trên mặt đất khóc lớn, có một cảm giác như là phấn đấu mấy chục năm cuối cùng thì mất sạch cả.
Ô ô ô, Bệ hạ người sao có thể như thế được!
Ô ô ô, Bệ hạ thần cố gắng nữa thì có ích gì, con ruột của thần thành người nhà khác rồi!!
Ô ô ô, Bệ hạ gia nghiệp của thần sau này cũng thành của người khác rồi. . .
Ô ô ô ô. . .
