Trà Xanh đỉnh cấp xuyên đến thập niên 70

Chương 316: Ly trà xanh thứ ba trăm mười sáu





 
Sau khi từ sân phơi đồ về, lỗ tai Ôn Như Quy vẫn có chút nóng lên
Tối hôm qua anh lại mơ một giấc mơ bị chơi lưu manh, buổi sáng tỉnh lại phát hiện ra chăn bị bẩn một mảng
Tối hôm qua anh mơ thấy..
Vậy mà Đồng Tuyết Lục lại đè anh ra sàn nhà, quần dưới thân bị..
Tỉnh lại anh kinh ngạc rất lâu, sao anh có thể không biết xấu hổ như vậy nhỉ
Giấc mộng kiểu này tuyệt đối không thể để  Đồng Tuyết Lục biết, nếu không chắc chắn cô ấy sẽ cho rằng mình là kẻ lưu manh
Có điều lúc này trong lòng Ôn Như Quy lại cảm thấy vô cùng may mắn, may mà mình không hất nước vào chăn, may mà không trực tiếp mang chăn ra phơi, nếu không thì quá mất mặt
Đi đến nửa đường, anh gặp phải Tiêu Uẩn Thi từ phía đối diện đi tới
Ôn Như Quy trực tiếp lướt qua người cô ta
Tiêu Uẩn Thi có chút sửng sốt, gọi anh lại: “Đồng chí Ôn, anh đợi một chút.”
Lúc này Ôn Như Quy mới dừng lại, hơi nhíu mày nhìn cô ta: “Cô là...”
Tiêu Uẩn Thi lập tức dở khóc dở cười: “Tôi là Tiêu Uẩn Thi, đúng rồi đồng chí Ôn, cha tôi có chuyện tìm anh, bảo anh qua phòng làm việc của ông ấy một chuyến.”
“Được, tôi lập tức đến ngay.”
Nói xong, Ôn Như Quy nghênh ngang bước đi
Tiêu Uẩn Thi nhìn theo bóng dáng anh, tâm trạng rất bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gần đây cô ta đã bắt đầu đến trường đi học
Là học sinh lớn tuổi nhất trong lớp, rất nhiều người nhìn thấy cô ta “Đã nhiều tuổi” còn đi học tiểu học, đều cảm thấy vô cùng kỳ quái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảm giác học tập rất tốt, bay lượn trong biển tri thức khiến cuộc sống mỗi ngày đều phong phú, cô ta không còn lo được lo mất giống như trước kia nữa, không còn lo mình có xứng với đối phương không.”
Bây giờ trong lòng cô ta càng cảm thấy may mắn vì trước đây chưa nói gì cả
**
Sau khi tiệm cơm bán gói gia vị lẩu cạy, hiệu quả vô cùng tốt, rất nhiều tiệm cơm ở Kinh Thị đều qua chỗ Đồng Tuyết Lục mua gia vị
Ngày ít nhất cũng bán được hai ba mươi gói, khi nhiều còn có thể bán ra hơn trăm gói
Một tiệm cơm có thể bán ra được nhiều gia vị như vậy trong một ngày sao
Hiển nhiên là không thể nào
Hiện giờ tuy rằng chưa cho phép tư nhân mua bán, nhưng chỉ cần có cầu chắc chắn sẽ có cung, tuyệt đối không cấm được
Nếu không thì chợ đen cũng không mọc lên như nấm
Sau khi các tiệm cơm khác đến mua gói gia vị, chắc chắn không có khả năng chỉ dùng ở tiệm cơm, có thể là người thân bạn bè nhờ mua giúp, cũng có thể mua làm quà tặng cho người khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đương nhiên cũng có thể có người, sau khi mua xong có đường dây chuyển sang tỉnh ngoài bán lại
Đương nhiên Đồng Tuyết Lục không để ý đến những chuyện này, dù sao cứ có tiền nhập sổ là được
Nháy mắt lại đến cuối tháng, Đồng Tuyết Lục cầm bảng báo cáo đến phòng thương nghiệp, báo cáo công tác
Lần này khi vào phòng hội nghị, rất nhiều người chủ động chào hỏi cô
“Giám đốc Đồng, khi nào các cô bán ra bò viên và cá viên?”
“Đúng vậy, khách hàng đến tiệm cơm của chúng tôi đều phàn nàn vì không có bò viên, ăn lẩu cay không thú vị!”
“Nói đến cũng kỳ quái, cá viên này đầu bếp trong tiệm cơm chúng tôi cũng biết làm, nhưng làm xong hương vị vẫn kém một chút.”
Lời này vừa nói ra, lập tức được rất nhiều người khác phụ họa
Cho dù là bò viên hay cá viên, thật ra rất nhiều đầu bếp đều biết cách làm, nhưng khi làm ra hương vị lại kém hơn rất nhiều, hoàn toàn không có cảm giác dai dai khi nhai trong miệng
Trong đám người ồn nào nói chuyện xung quanh, có một người đàn ông trung niên vẫn luôn yên tĩnh
Sau khi nghe thấy lời này, đột nhiên anh ta mở miệng, nói: “Cho dù nguyên liệu giống nhau, đầu bếp khác nhau làm ra đều hương vị sẽ khác biệt rất lớn, mọi người đừng quên, giám đốc Đồng là đầu bếp bậc một đấy.”
Nghe thấy thế, mọi người đều gật đầu tán đồng, cảm thấy lời này rất có lý
Đồng Tuyết Lục nhìn về phía người đàn ông trung niên kia, đối phương khoảng chừng ba mươi tư ba mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy, diện mạo nghiêng về phía nho nhã
Thấy Đồng Tuyết Lục nhìn qua, khóe môi anh ta khẽ mấp máy, thân thiện gật đầu với cô
Đồng Tuyết Lục cũng gật đầu với đối phương
Chỉ một lát sau, các lãnh đạo đã tới
Nội dung cuộc họp không có gì khác biệt, mọi người vừa nghe vừa ngáp
Nhưng Đồng Tuyết Lục lại làm ra vẻ rất nghiêm túc, còn mở vở ra ghi chép lại nội dung, những điểm quan trọng nhất trong cuộc hợp
Khi trưởng phòng Lâm đảo mắt nhìn qua, đúng lúc trông thấy Đồng Tuyết Lục đang ghi chép
Người trong cả hội trường ghi chép lại chỉ đếm trên đầu ngón tay
Đồng Tuyết Lục làm việc nghiêm túc ổn trọng, tư tưởng linh hoạt có sáng tạo, còn can đảm cẩn trọng, vô cùng không tồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.