Trà Xanh đỉnh cấp xuyên đến thập niên 70

Chương 388: Ly trà xanh thứ ba trăm tám mươi tám





Ăn sáng xong, đoàn người ngồi lên xe hơi thẳng tiến về quê mẹ của đồng chí Tạ Thành Chu
Ôn Như Quy nói với những người khác là đồng nghiệp của anh vẫn chưa đến, hôm nay anh không có chuyện gì để làm, chỉ có thể ngồi ngơ ở khách sạn
Mọi người vừa nghe thấy lời này, lập tức mời anh cùng tới thôn Thải Phong, Ôn Như Quy vui vẻ đồng ý
Hai người ngồi chung một chiếc xe đi tới nông thôn
Tạ Thành Chu dẫn con trai đi thăm hỏi nười thân, đoàn người Đồng Tuyết Lục liền đi dạo trong đại đội sản xuất
Những người khác ngại bên ngoài quá lạnh, liền ở trong phòng làm việc của đại đội trưởng, không đi ra ngoài
Đồng Tuyết Lục không muốn ở trong phòng làm việc với đoàn người bọn họ, nên đã lén chạy ra ngoài với Ôn Như Quy
Mùa đông ở chốn thôn quê không có phong cảnh gì đẹp, cây cối ven đường trơ trụi, hoa cỏ tiêu điều
Hôm qua tuyết mới xuống, trên đất lưu lại lớp băng mỏng, băng mỏng và đất bùn hòa chung một chỗ với đất bùn, nhìn qua rất bẩn
Vào mùa đông cũng không có việc gì làm, rất nhiều người ngồi vừa phơi nắng vừa khâu đế giày, thấy hai người Đồng Tuyết Lục và Ôn Như Quy, ánh mắt đồng loạt rơi vào trên người bọn họ
Ở thời đại này rất khó nhìn thấy mấy người ngoài thôn, đoàn người Đồng Tuyết Lục ngồi xe nhỏ về đây đã tạo thành tiếng vang rất lớn trong đại đội sản xuất
Người lớn dùng ánh mắt nhìn chằm chằm bọn họ
Mà đám trẻ con thì da mặt khá dày, hi hi ha ha đi theo phía sau bọn họ
Bọn họ đi tới đây, đám chúng nó cũng đi theo tới chỗ đó
Đi một vòng quả thực chẳng có gì, Đồng Tuyết Lục liền đề nghị trở về
Ôn Như Quy gật đầu, hai người trở về theo đường cũ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi được một nửa thì thấy Jason cầm máy chụp hình đi về phía bọn họ: “Đồng chí Đồng, thì ra hai người ở đây à, tôi tìm hai người lâu lắm rồi đấy!”
Đồng Tuyết Lục nói: “Đồng chí Tiểu Tạ tìm tôi có việc gì không?”
Jason: “Phong cảnh nơi đây rất đặc biệt, tôi muốn đồng chí Đồng làm người mẫu cho tôi, để tôi chụp mấy tấm phong cảnh nông thôn.”
Ôn Như Quy nghe vậy thì chân mày lại lần nữa nhíu lại
Chỉ là anh còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy phía sau đó đứa trẻ con kêu lên: “Chạy mau chạy mau, ngỗng tới kìa!”

Đồng Tuyết Lục nghe vậy quay đầu nhìn lại, suýt chút nữa sợ hãi tè cả ra quần
Chỉ thấy sau lưng không biết từ lúc nào đã có thêm một đàn ngỗng trắng, đàn ngỗng trắng vỗ cánh, khí thế hung hăng xông về phía bọn họ
Đồng Tuyết Lục còn chưa kịp nói gì, đã cảm nhận được cơ thể mình nhẹ bẫng
Cô cúi đầu nhìn xuống, thì thấy Ôn Như Quy đã bế mình lên
“Đừng sợ, có anh đây.”
Vừa dứt lời, Ôn Như Quy đã bế cô chạy như điên
Đường ở nông thôn cũng không bằng phẳng, trong tay Ôn Như Quy còn đang bế một người, lại vững chắc chạy như bay
Jason còn chưua hiểu chuyện gì xảy ra, thấy Ôn Như Quy bỗng nhiên bế Đồng Tuyết Lục lên thì ngơ ra: “Đồng chí Ôn, đồng chí Đồng, hai người làm gì vậy?”
Vừa dứt lời, Ôn Như Quy đã “vụt” một cái chạy tới bên cạnh anh ta
Trong gió truyền tới âm thanh của anh: “Chạy mau.”
Nhưng mà đã muộn rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một đám ngỗng trắng nhào đến, mổ tới tấp lên chân và bắp chân của Jason
Còn có một con ngỗng trắng khác biệt với đám còn lại, vỗ cánh bay lên, mổ vào chỗ không thể diễn tả trên người Jason
Jason đau đến nỗi kêu gào lên một tiếng, tiếng kêu thê lương thảm thiết xé rách bầu trời
Đồng Tuyết Lục nghe thấy mà cả người run lẩy bẩy
Cũng may người của đại đội sản xuất tới nhanh, đuổi đàn ngỗng trắng đi, chỉ là Jason vẫn bị tấn công rất thảm
Hai bắp chân bị đàn ngỗng trắng cắn ra mấy vết thương, thảm nhất là..
Có một người phụ nữ đi ra từ góc phòng y tế, thấy đoàn người Đồng Tuyết Lục; thì lập tức chạy tới: “Mọi người không cần lo lắng, cây cần tăng dân số của anh bạn kia vẫn chưa bị cắn đứt, chỉ trầy chút da thôi, sau này vẫn dùng được.”
Đồng Tuyết Lục: “...”
Ôn Như Quy: “...”
Mọi người: “...”
Người phụ nữu kia nói xong còn đi lan truyền cho những người khác
Rất nhanh sau đó, toàn bộ đại đội sản xuất đều biết chuyện con chim non của Jason bị đàn ngỗng trắng cắn trầy da
Trong lòng Đồng Tuyết Lục âm thầm thắp một cây nhang cho anh ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.