Trà Xanh đỉnh cấp xuyên đến thập niên 70

Chương 461: Ly trà xanh thứ bốn trăm sáu mươi mốt





Một tiếng “Rầm” truyền ra từ trong phòng Chu Diễm, sau đó tiếng mắng của Vương Tiểu Vân lập tức truyền theo sau
Người nhà họ Chu ở phòng khách, đầu tiên là giật mình một cái, sau đó mặt không hẹn mà cùng đỏ lên
Tiếng động này không khỏi lớn quá rồi nhỉ
Mọi người đồng loạt nghĩ tới chuyện nào đó không hòa hợp, nên mau chóng dọn dẹp qua loa chuẩn bị chuồn nhanh về phòng ngủ
Ai ngờ cánh cửa phía sau bị đẩy mạnh mở tung, Vương Tiểu Vân khóc lóc chạy ra khỏi phòng, sau đó lao ra cửa nhà nhanh như chớp
Mọi người: “...”
“Thằng ba, có chuyện gì vậy
Sao vợ con lại khóc lóc chạy mất rồi?”
Cha Chu lấy lại tinh thần chạy tới phòng Chu Diễm, ai ngờ vừa qua cửa đã nhìn thấy Chu Diễm đang trần như nhộng, nhất thời hận không thể tự chọc mù hai mắt mình
Chu Diễm không quan tâm có xấu mặt hay không, vừa mặc quần áo vừa oán giận: “Cha, sao mọi người không ngăn Tiểu Vân lại giúp con?”
Cha Chu: “Rốt cuộc các con đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Chu Diễm đâu có thể không biết xấu hổ nói ra miệng, mặc quần áo xong vội vàng đuổi theo, nhưng Vương Tiểu Vân đã đạp xe đạp chạy trốn không còn bóng dáng
Chu Diễm sốt ruột không chịu nổi, ngay cả giày cũng không thèm đổi đã leo lên xe đạp đuổi đến nhà mẹ vợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Tiểu Vân khóc quay về nhà mẹ đẻ, khiến người trong nhà hoảng sợ
Mẹ Vương đi theo vào phòng truy hỏi đến cùng, mới đầu Vương Tiêu Vân không nói gì cả, sau đó không trốn tránh được đành phải ấp úng kể hết chuyện vừa mới xảy ra
Mẹ Vương nghe con gái nói xong: “...”
Vương Tiểu Vân không chú ý tới biểu cảm của mẹ cô ấy, căm ghét nói: “Mẹ, mẹ nói có phải anh ấy rất quá đáng không
Anh ấy không tôn trọng con chút nào, con không muốn sống với anh ấy nữa!”
Vừa mới kết hôn, ngày hôm sau đã như vậy, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng thậm tệ hơn
Nói xong, cô ấy ngẩng đầu lên thì trông thấy mẹ mình đỏ như tôm luộc, cô ấy không khỏi khó hiểu, hỏi: “Mẹ, sao mặt của mẹ lại đỏ như vậy, mẹ bị ốm à?”
Khuôn mặt già nua của mẹ Vương đỏ bừng nói: “Bây giờ con quay về ngay cho mẹ, ly hôn cái gì, nhà họ Vương chúng ta không có loại người ly hôn!”
Vương Tiểu Vân không ngờ mẹ lại không đứng về phe mình, nước mắt lập tức trào ra: “Quả nhiên con gái gả ra ngoài giống như bát nước hắt đi, vừa lập gia đình đã không còn đáng giá nữa rồi, hu hu hu...”
Mẹ Vương thấy cô ấy khóc, nhất thời vừa giận vừa bất đắc dĩ: “Con, đứa bé này nói bậy nói bạ gì đó, Chu Diễm..
Không phải nó không tôn trọng con, con nhanh chóng quay về cho mẹ!”
Vương Tiểu Vân lau nước mắt: “Còn nói không tôn trọng là không tôn trọng, anh ấy dám bảo con làm ra tư thế đó, anh ấy..
Coi con như súc vật!”
Mẹ Vương: “Súc vật cái gì, vợ chồng lâu ngày cũng sẽ làm loại tư thế ấy.”
Vẻ mặt Vương Tiểu Vân hoảng sợ: “Cũng sẽ
Chẳng lẽ mẹ và cha cũng từng làm tư thế ấy rồi?”
Không phải buổi tối hôm trước bà nói đã truyền thụ cho cô kinh nghiệm cả đời sao
Nhưng lúc đó bà không hề nói đến loại tư thế này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt mẹ Vương đỏ đến mức gần như sắp bốc cháy: “...”
Bà ấy nào biết ngày đầu tiên con rể đã thô lỗ như vậy, còn con gái cũng quá cứng nhắc như thế chứ
Khi  truyền thụ kinh nghiệm chắc chắn bà ấy chỉ nói tư thế truyền thống nhất, chẳng lẽ bà ấy còn phải nói hơn mười loại tư thế cho con gái hay sao
Trong phòng yên tĩnh vài giây, bầu không khí xấu hổ không chịu nổi
Cũng may Chu Diễm đuổi theo rất nhanh, vì để cho bọn họ không làm trò cười nữa, mẹ Vương lập tức bảo cha Vương truyền thụ kinh nghiệm cho Chu Diễm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc đi ra khỏi nhà họ Vương, khuôn mặt hai vợ chồng Chu Diễm và Vương Tiểu Vân đều đỏ như màu gan lợn
Mặc dù náo loạn chê cười, nhưng mà tối hôm đó, Chu Diễm vẫn biến từ gà tơ thành gà trống trưởng thành như mong muốn
..
Ôn Như Quy không được nghỉ quá lâu, ngày hôm sau đã quay về căn cứ
Đồng Tuyết Lục vừa mới đi làm, Tô Việt Thâm đã đến tiệm cơm tìm cô
“Đồng chí Đồng, tôi có một yêu cầu quá đáng.”
Trên mặt Tô Việt Thâm lần đầu tiên lộ ra vẻ khó xử
Đồng Tuyết Lục: “Đồng chí Tô, mời nói.”
Từ sau khi Nghiêm Vĩnh An bị kéo xuống đài, cô và nhà họ Tô đã không liên lạc với nhau trong một khoảng thời gian, hình như Tô Việt Thâm vẫn luôn bôn ba vì chuyện của Cố Dĩ Lam
Từ điểm này mà nói, anh ta thật đúng là một người đàn ông si tình
Tô Việt Thâm: “Hai ngày nữa, mẹ của Tiểu Cửu sẽ bị đưa đến nông trường bên phía Việt Đông để cải tạo, trước khi đi, cô ấy nói muốn gặp cô một lần.”
Vậy mà Cố Dĩ Lam lại bị đưa đến Việt Đông, nếu thế thì đúng là mọi thứ trên đời đều được ông trời sắp xếp sẵn
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Có thể, khi nào thì đi được?”
Tô Việt Thâm không ngờ cô sẽ đồng ý dứt khoát như vậy, cảm kích nói: “Cảm ơn cô, những lời Cố Dĩ Lam nói lần trước, tôi thay cô ấy xin lỗi cô!”
Nói xong, anh ta khom mình cúi đầu trước Đồng Tuyết Lục
Đồng Tuyết Lục tránh qua một bên: “Đồng chí Cố có thể gặp được anh, đúng là may mắn lớn nhất đời này của cô ấy.”
Đáy mắt Tô Việt Thâm thoáng hiện lên ý cười bất đắc dĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.