Trà Xanh đỉnh cấp xuyên đến thập niên 70

Chương 659: Ly trà xanh thứ sáu trăm năm mươi chín





Cuộc nói chuyện giữa bác sĩ Trần và Ôn Như Quy kéo dài hơn một tiếng đồng hồ
Sau khi hai người bước ra từ trong thư phòng, mặt Ôn Như Quy rất bình tĩnh, trái lại bác sĩ Trần tỏ ra hơi kích động
Bác sĩ Trần dùng tiếng Anh nói: “Tôi có thể xác định rằng cậu ấy mắc bệnh tâm thần phân liệt, hơn nữa bệnh tình đã kéo dài nhiều năm, gần đây bị đả kích nên bệnh tình đã nặng thêm
Dựa theo tình huống giống vậy, hẳn là hiện giờ cậu ấy đã rơi vào trạng thái tan vỡ mới phải.”
“Nhưng mà cậu Ôn vẫn suy nghĩ và suy luận rất rõ ràng, hơn nữa ý chí rất mạnh mẽ
Quan trọng nhất chính là, cậu ấy có ham muốn chữa trị rất mãnh liệt, đây là biểu hiện vô cùng tốt
Tôi rất có lòng tin đối với bệnh của cậu ấy.”
Ôn Như Quy không quá giống với những bệnh nhân tâm thần phân liệt mà trước kia ông ta từng tiếp xúc
Cho tới bây giờ ông ta chưa từng gặp ca bệnh nào như thế này, ông ta rất khâm phục ý chí mạnh mẽ của Ôn Như Quy
Lần này ông ta tới đây vốn dĩ vì nể mặt bạn bè, hơn nữa đồng chí Tô trả thù lao rất cao nên ông ấy mới đồng ý tới
Nhưng mà vừa rồi sau khi trò chuyện với Ôn Như Quy, ông ấy đã nảy sinh hứng thú nồng đậm đối với ca bệnh của anh
“Theo như cái nhìn của bác sĩ Trần thì anh ấy có cần uống thuốc gì không vậy?”
Sau khi bác sĩ Trần nói những lời này, hai mắt Đồng Tuyết Lục tỏa sáng, mây đen đè nặng trong lòng cô nhiều ngày lập tức tản ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác sĩ Trần gật đầu: “Có
Đối với bệnh tâm thần phân liệt, ngoại trừ chăm chỉ khai thông để chữa trị, thì uống thuốc là biện pháp hữu hiệu nhất
Nhưng mà tôi phải nhắc trước cho cô biết, loại bệnh này chỉ có thể kiềm chế và xoa dịu, không thể chữa trị triệt để
Nếu như từ nay về sau không chịu đả kích nữa, có thể cả đời sẽ không tái phát.”
“Chỉ khi nào bị kích thích thì mới có thể dẫn đến bệnh tình nặng thêm
Đến lúc đó, rất có thể thuốc thang gì cũng vô ích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thế, tôi cần người thân phối hợp về mặt này.”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Đương nhiên rồi
Bác sĩ Trần, ông cần gì cứ việc sai bảo chúng tôi, nhà chúng tôi tình nguyện phối hợp hết mình.”
Bác sĩ Trần nghe vậy gật đầu một cái, cực kỳ hài lòng với câu trả lời này của Đồng Tuyết Lục
Đối với người mắc bệnh về tâm lý, bản thân tình nguyện là một chuyện, người nhà quan tâm tới việc chữa trị cũng mang tác dụng cực kỳ quan trọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người nhà quan tâm tới người mắc bệnh sẽ khiến người bệnh cảm nhận được sự ấm áp, có trợ giúp rất lớn đối với việc ổn định bệnh tình
Ông ta đã từng tiếp xúc với không ít người mắc bệnh về tâm lý
Có vài gia đình, người nhà của người bệnh không chỉ không quan tâm bọn họ, lại còn chê trách và ghét bỏ họ, như vậy chỉ khiến bệnh tình của người bệnh càng nặng thêm, thậm chí cuối cùng dẫn đến tinh thần thất thường
Đồng Tuyết Lục phiên dịch lại những lời của bác sĩ Trần cho những người khác nghe
Ông Ôn kích động đến mức hốc mắt đỏ bừng, nắm tay bác sĩ Trần nói: “Cảm ơn ông, bác sĩ Trần
Tuyết Lục, cảm ơn trong tiếng Anh nói thế nào?”
Đồng Tuyết Lục: “Thank you!”
Ông cụ Ôn: “San Q!”
Nghe thấy tiếng Anh kém chất lượng của ông Ôn, mọi người không nhịn được đều bật cười
Ông Ôn không cảm thấy có gì phải xấu hổ cả
Chỉ cần cháu trai có thể khỏe lại, bảo ông bắt đầu học tiếng Anh từ bây giờ, ông cũng đồng ý
Hai cha con bác sĩ Trần và Tô Việt Thâm ở lại Kinh Thị năm ngày mới đi
Trong năm ngày này, hôm nào bác sĩ Trần cũng tới chữa trị tâm lý cho Ôn Như Quy
Lần này ông ấy tới còn mang theo một vài loại thuốc cơ bản, có vài loại cần phải chờ đến khi ông ấy trở về Hương Giang mới có thể gửi tới được
Nhưng tình trạng bệnh của Ôn Như Quy đã thay đổi rất rõ ràng, biến hóa lớn nhất chính là vào buổi tối, cuối cùng anh cũng chịu nhắm mắt lại ngủ
Trước kia trong lòng anh vẫn luôn giãy giụa, anh không ngừng thuyết phục mình Đồng Tuyết Lục là thật, cô sẽ không biến mất hoặc là rời khỏi mình, nhưng mà Tiểu Húc lại không ngừng đả kích anh
Anh rơi vào tình trạng khủng hoảng cực điểm, mỗi thời mỗi khắc đều không dám nhắm mắt lại, không dám rời mắt khỏi người Đồng Tuyết Lục
Anh lo rằng cô sẽ biến mất
Mặc dù Đồng Tuyết Lục từng dùng rất nhiều cách để khuyên nhủ anh
Nhưng mà đối với người bệnh mà nói, bọn họ cũng chẳng có cách nào để khống chế bản thân mình, nếu không thì đã chẳng nói là bị bệnh
Con người không ăn cơm sẽ chết, thức đêm trong thời gian dài không ngủ cũng sẽ đột quỵ
Trước kia bởi vì mỗi ngày Ôn Như Quy chỉ ngủ có một hai tiếng, mọi người vô cùng lo lắng
Bây giờ dưới sự giúp đỡ giúp đỡ của thuốc, bệnh tình của Ôn Như Quy dần dần ổn định lại, điều này khiến cho tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm
Vào lúc này Ôn Như Quy đang nằm trên giường, đôi mi dài rậm dần dần phủ một bóng mờ nhỏ xuống phía dưới đôi mắt anh, giống như hai chiếc bàn chải nhỏ
Đồng Tuyết Lục nhìn dáng vẻ khi ngủ của anh, trái tim mềm nhũn
Cô tin chắc rằng mọi chuyện rồi sẽ khá hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.