Trà Xanh đỉnh cấp xuyên đến thập niên 70

Chương 738: Hoàn Chính Văn!





Thấy anh rể chỉ nhắc đến chị mình, không đề cập đến hai đứa nhỏ, trong lòng Tiêu Gia Minh có chút căng thẳng
“Anh rể, anh tỉnh táo lại đi
Anh không có giấy chứng nhận, không thể vượt qua cửa kiểm tra được, anh cứ tùy tiện xông vào như thế sẽ bị bắt lại đó!”
Là nhân viên nghiên cứu khoa học, không có giấy xin phép hay phê chuẩn đặc biệt, bọn họ sẽ không thể tùy ý rời khỏi đất nước
Vì thế Ôn Như Quy không hề có giấy chứng nhận đi du lịch Hương Giang
Ôn Như Quy không nghe thấy lời Tiêu Gia Minh nói, không nghe thấy những âm thanh khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong đầu anh chỉ có một người duy nhất là Đồng Tuyết Lục
Anh phải đi tìm cô
Tiêu Gia Minh sợ anh rể bị bắt, vội vàng túm lấy cánh tay anh
Nhưng mà từ trước đến nay sức lực của Ôn Như Quy luôn rất lớn, nhất là vào thời điểm mất lý trí
Anh chỉ nhẹ nhàng vung tay lên, suýt chút nữa Tiêu Gia Minh đã bị anh đẩy ngã
Ôn Như Quy trực tiếp đi về phía cửa khẩu hải quan, như Tu La đến từ địa ngục
Tiêu Gia Minh lại lần nữa xông tới ngăn cản
Nhân viên hải quan thấy cảnh tượng này, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Ôn Như Quy, dáng vẻ như lâm đại địch
Ngay khi nhân viên chuẩn bị nhào tới bắt lấy Ôn Như Quy, một âm thanh như tiếng trời vang lên ở phía cửa khẩu đối diện..
“Như Quy, anh định đi đâu vậy?”
Trái tim Tiêu Gia Minh run rẩy, quay đầu nhìn lại, thì trông thấy ba người chị và cặp sinh đôi đứng trước cửa ra vào cửa khẩu nhìn bọn họ
Sống mũi cậu cay cay, suýt chút nữa nước mắt đã tuôn rơi: “Anh rể, là chị kìa!’
Từ lúc Ôn Như Quy nghe thấy âm thanh, đã quay đầu ngay lại rồi, sau đó anh đẩy Tiêu Gia Minh ra, sải đôi chân dài chạy như bay về phía Đồng Tuyết Lục
Tiêu Gia Minh bị đẩy lùi liên tục ba bước: ??
Ôn Như Quy chạy như bay qua đó, dùng sức ôm lấy cô, sức lực rất lớn, dường như muốn khảm cô vào thân thể của mình
Mặc dù Đồng Tuyết Lục không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà cô có thể cảm nhận được nỗi sợ và cơ thể đang run rẩy của Ôn Như Quy
Anh ôm lấy cô thật chặt, thân thể và cánh tay đều run rẩy, cánh tay anh còn lạnh như băng
Đồng Tuyết Lục rút tay từ trong túi ra, ôm lại anh: “Em ở đây.”
Chỉ ba chữ đơn giản như thế thôi, lại giống như một viên thuốc an thần, khiến cho thân mình đang run rẩy của Ôn Như Quy từ từ bình tĩnh lại
Cô không xảy ra chuyện gì
Cô không bỏ anh lại một mình
Ôn Như Quy cảm thấy trái tim mình lại lần nữa sống dậy, dòng m.á.u trong người lại lần nữa lưu thông, nhiệt độ cơ thể cũng dần dần trở lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Sau này đừng rời xa anh nữa nhé.”
Ôn Như Quy chôn mặt vào hõm vai cô
Đồng Tuyết Lục cảm giác được nước mắt truyền tới từ cổ, trái tim run lên: “Được, sau này em sẽ không rời khỏi anh nữa.”
Ôn Như Quy vươn tay bế bổng cô lên, sau đó sải đôi chân dài xoay người trực tiếp rời khỏi khu vực hải quan
Tiêu Gia Minh:
Đồng Yến Ngôn: ?
Ôn Tẫn Nhiễm: ??
Anh rể, cha, em/ chúng con vẫn còn ở đây mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong mắt Ôn Như Quy không thấy được những người khác, cũng quên mất cô con gái và cậu con trai mà bình thường mình rất yêu thương, bế Đồng Tuyết Lục lên xe con, sau đó về thẳng khách sạn
Vừa về tới khách sạn, Ôn Như Quy đã hôn tới tấp, sau đó dùng sức xé rách quần áo cô
Dùng hết sự hung mãnh trước giờ chưa từng có, mạnh mẽ chiếm hữu cô
Trong phòng không mở điều hòa không khí, hai người quấn lấy nhau, đổ đầy mồ hôi
Đến khi sinh mệnh hòa làm một, Ôn Như Quy ôm chặt lấy cô: “Không có em, anh không phải là Ôn Như Quy nữa.”
Lúc anh bệnh nặng, là cô đã kéo anh trở về từ vực sâu
Từ đó, mạng của anh chính là của cô
Đồng Tuyết Lục cảm nhận được run rẩy trên người anh, khẽ hôn lên yết hầu rồi dần dần đi xuống: “Anh yên tâm, em sẽ luôn ở bên ạnh.”
Cô sẽ luôn ở bên cạnh anh, cho đến khi bọn họ đầu bạc răng long
Đến khi bọn họ đều già rồi, sẽ ngồi bên nhau đọc sách cạnh bếp lò, cùng nhau nhớ lại quá khứ đẹp đẽ
Cô sẽ luôn ở bên cạnh anh, cho đến tận cùng của sinh mạng
Mãi mãi!
Trải qua lần này, cặp sinh đôi cảm nhận được tình yêu giữa cha mẹ càng sâu nặng hơn
Tình sâu đến chết
Còn bọn họ, giống như được sinh ra cho đủ số mà thôi
Tiêu Gia Minh: Không, mấy đứa là hàng tặng kèm
***
Nhiều năm sau, khi Ôn Tẫn Nhiễm trở thành nhà khoa học nữ đầu tiên được nhận giải thưởng Nobel vật lý của Hoa Quốc
Cô bé đứng trên bục nhận thưởng tại Tòa thị chính Stockholm, không nói về sự xúc động khi được nhận thưởng, cũng không nói về đoạn đường đầy gian khổ của mình, mà cô bé kể về cha mẹ
Cô bé nói..
“Trong cuộc đời của tôi, người ảnh hưởng mạnh mẽ tới tôi nhất chính là cha mẹ
Tình cảm của hai người cho tôi sự cảm động, cũng cho tôi dũng khí vô tận
Cha mẹ dùng cả đời để thể hiện bài thơ hay nhất trong Kinh thi:
“Tử sinh hay cách xa nhau,
Cùng nàng thề ước trước sau giữ lời
Tay nàng ta nắm thề bồi,
Với nhau hẹn ước chung đôi đến già.”
“Cha tôi rất yêu tôi và anh trai, đã từng có lần tôi cho rằng tôi là bảo bối nhỏ mà cha tôi yêu thương nhất, là áo bông nhỏ tri kỷ
Sau đó tôi mới biết, so sánh với mẹ tôi, tôi chẳng qua chỉ là một cậu độc thân suốt ngày bị nhét cẩu lương mà thôi.”
Lời nói hài hước áy khiến người dưới sân khấu cười vang
Trong một căn biệt thự nào đó ở Hoa Quốc xa xôi
Ôn Như Quy bưng một chén tổ yến bước ra từ phòng bếp: “Nhân lúc còn nóng uống đi.”
Mắt Đồng Tuyết Lục dán vào ti vi: “Xem xong truyền hình trực tiếp của Nhiễm Nhiễm rồi uống sau.”
Ôn Như Quy ngồi xuống bên cạnh cô, múc một muỗng tổ yến, giọng nói vừa trầm thấp vừa dịu dàng: “Hay là để anh đút cho em nhé.”
“Được.”
Cho đến khi già, em vẫn luôn là bảo bối trong lòng anh
Năm tháng trôi qua sẽ già đi, nhưng mà tình yêu anh dành cho em sẽ không bao giờ phai nhạt
(Hoàn chính văn.)
 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.