Trà Xanh đỉnh cấp xuyên đến thập niên 70

Chương 86: Ly trà xanh thứ tám mươi sáu





Đồng Tuyết Lục phí sức chín trâu hai hổ mới thuyết phục được đám hàng xóm của Tô Tú Anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật ra chỉ cần dựa vào lời làm chứng của một mình cô, và các vết thương trên người Tô Tú Anh đã đủ đến khiến hai mẹ con Hà Bảo Căn vào tù rồi, chỉ là hình phạt khả năng sẽ không quá nặng
Nếu như hàng xóm chịu làm chứng mà nói, đó là chuyện tốt nhất
Bởi vì bạo lực gia đinh một lần và bạo lực gia đình trường kỳ tính chất hoàn toàn không giống nhau
Đối với hai mẹ con Hà Bảo Căn và bà Hà, ấn tượng của cô vô cùng kém
Lúc đó khi cô chạy vào sân, nhìn thấy mặt Tô Tú Anh đầy m.á.u đang nằm trên mặt đất, cô thật sự vừa khiếp sợ lại vừa phẫn nộ
Cô cho rằng dù Hà Bảo Căn khốn nạn đến mức nào, cũng sẽ không ra tay đánh vợ mình ác độc như vậy, nhưng không ngờ anh ta còn không bằng cả súc sinh
Đó cũng là lý do vì sao vừa rồi cô lại nói dối để thuyết phục đám người kia đứng ra làm chứng
Không đưa bọn họ vào ngục giam, cô rất khó nuốt xuống cơn tức này
Tuy rằng mượn danh nghĩa của Ôn Như Quy và Phác Kiến Nghĩa, nhưng điểm xuất phát của cô là vì giúp người, cho dù bọn họ biết chuyện, chắc bọn họ cũng không quá để ý đâu nhỉ
Nhưng mà nhớ tới chuyện xấu hổ lần trước, Đồng Tuyết Lục quyết định vẫn không nên nói chuyện này cho hai người bọn họ biết thì tốt hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có Đồng Tuyết Lục và hàng xóm làm chứng, hơn nữa hai đồng chí công an còn tận mắt nhìn thấy bà Hà đánh Tô Tú Anh, vụ án này không còn bất kỳ điểm đáng ngờ nào, rất nhanh hai người Hà Bảo Căn và bà Hà đã bị tống vào tù
Khi bị giải đi, bà Hà chỉ thẳng tay vào mặt Tô Tú Anh chửi ầm lên, nguyền rủa chị ấy c.h.ế.t không được tử tế, những lời chửi bới thô tục khó nghe vang lên bên tai mãi không dứt
Hà Bảo Căn không mắng chửi, ngược lại còn quỳ xuống trước mặt Tô Tú Anh: “Tú Anh, anh biết sai rồi, xin em tha thứ cho anh lần này đi
Anh biết mình không nên đánh em, anh cũng không biết vì sao anh lại làm như vậy!”
Tô Tú Anh không ngờ anh ta sẽ quỳ gối xuống trước mặt mình, cô cắn chặt môi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm
Hà Bảo Căn thấy chị không nói gì, lại có hành động khác, anh ta giơ tay lên hung hăng tự tát cho mình mấy cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tú Anh, anh thật sự biết sai rồi
Tiểu Thu mới ba tuổi, con bé không thể không có cha, nếu anh và mẹ vào tù, người khác sẽ nói con bé có người cha ngồi tù
Hơn nữa còn do chính mẹ ruột của con bé cử báo, sau này người khác sẽ nhìn con bé thế nào?”
Tô Tú Anh mím chặt môi, trong mắt xuất hiện vẻ giãy giụa
Vừa rồi khi nhìn thấy Hà Bảo Căn quỳ xuống, chị không có chút phản ứng nào, nhưng lúc này khi đối phương nhắc tới con gái, chị lại không nhịn được lông mi khẽ run rẩy
Hà Bảo Căn thấy trên mặt Tô Tú Anh xuất hiện vẻ d.a.o động, anh ta nhanh chóng không ngừng cố gắng, nói tiếp: “Tú Anh, em nể tình con chúng mình, tha chứ cho anh và mẹ đi, anh đảm bảo sau này sẽ không bao giờ ra tay với em và con nữa, mọi việc trong nhà đều do em làm chủ, không phải em nói muốn may một bộ quần áo mới cho Tiểu Thu sao
Bây giờ chúng ta lập tức đi mua cho con bé có được không?”
Nhìn thấy vẻ mặt buông lỏng của chị họ mình, Hoàng Hương Lan vô cùng sốt ruột
Cô ta quay đầu nhìn về phía Đồng Tuyết Lục, hy vọng cô có thể khuyên bảo giúp mình
Trên mặt Đồng Tuyết Lục không có biểu cảm nào, giả vờ không nhìn thấy ánh mắt xin giúp đỡ của Hoàng Hương Lan
Tô Tú Anh cần phải tự mình đứng dậy, nếu không, không ai cứu được chị ấy
Nếu lần này chị ấy lựa chọn tha thứ cho Hà Bảo Căn, vậy thì sau này cho dù chị ấy bị Hà Bảo Căn đánh chết, cô cũng sẽ không ra tay giúp đỡ nữa
Bầu không khí trong đồn công an lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều nín thở nhìn Tô Tú Anh
Ngay khi Hà Bảo Căn cho rằng mình có hy vọng, thì đột nhiên Tô Tú Anh lại nở nụ cười mỉa mai, chị ấy nghiến răng nghiến lợi nói: “Hà Bảo Căn, anh cho rằng chỉ cần tùy tiện nói một hai câu lời hay tôi sẽ tha chứ cho các người sao
Ha ha, anh đừng có mơ!”
Nói xong chị ấy xoay người ra ngoài, Hoàng Hương Lan thấy thế cũng vội vàng chạy theo
“Tô Tú Anh, mày là đồ tiện nhân, mày quay lại đây cho tao!”
Hà Bảo Căn không ngờ anh ta đã tự tát mình vài cái rồi, vậy mà Tô Tú Anh vẫn chưa chịu tha thứ cho anh ta, ngay lập tức cơn giận trong lòng lại dâng lên
Khuôn mặt sưng vù vì tức giận nhìn y hệt đầu heo kho tàu
Một đồng chí công an bước đến dùng sức kéo anh ta đi, còn mở miệng không khách khí chút nào nói: “Ngoan ngoãn một chút cho tôi, biết đây là nơi nào không mà dám hô to gọi nhỏ, anh nghĩ mình là ai?”
Rất nhanh hai mẹ con Hà Bảo Căn đã bị áp giải xuống
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.