Bị ống phóng hỏa tiễn chỉa vào mặt, Hồ Ấu Lăng khôi phục dáng vẻ bình thường, biến thành đại mỹ nhân xinh đẹp quyến rũ, cô giơ hai tay nói: "Rồi rồi, tôi đầu hàng!"
Hồ Ấu Lăng cân nhắc một chút, cảm thấy mình không có cách nào cứng đối cứng với hỏa tiễn RPG trong tay người siêu năng, cô chỉ là một con bạch hồ yêu cấp bậc thấp mà thôi, không phải đại yêu.
Vì thế, Hồ Ấu Lăng tính toán chờ Ôn Văn lộ ra sơ hở thì sẽ tập kích."He he, đầu hàng thì tốt."
Ôn Văn cười tươi rói, vác ống phóng hỏa tiễn lắc lư hai cái, ý bảo Hồ Ấu Lăng đi tới phía trước, tìm một chỗ vắng người. chính tới trúng Nhận cô không chịu tại bắn, Về Trạm là không sao phóng phần ống chuyện, ta nói có hay không không Tai bã Thu dùng bắn nhận thành RPG một chuyện có khác thì Ách nếu hay."thứ Đây gì mày, là muốn làm gì? quần vào qua trạm vào áo nhỏ bỏ thông nạp trong Hồ, mang hi thế tiện quá Lăng trình Ấu thu anh Lăng luôn này nó con rắn sẽ Hồ Ấu Vì vọng sẵn. nhận năng phản bởi thôi chỉ xích mất rất lực thể cô kháng có, quái tới đi thu không xiềng vật có ta thiết là sức cần kháng vì phản mức túm vào trạm mà Đánh. to biến trưởng cỡ năng, xà như giờ chí thì hóa vẫn còn tự nhưng lớn do có thành thậm Bây nước, nhỏ thành nhỏ biến khi thế lực mãng kích có thể thùng. hung vậy cô tên vào cái một ném tiếp trong quần áo này cư ác của như thứ trực nhiên?."tới Đưa nơi he he cô nên, cô tới." nói Ấu môi Lăng liếm Hồ. nếu phản thấy mềm thấy tỏ ta luôn chắn lực xiềng chắc, đen vô cô yếu kháng nhìn xích sẽ ra vẫn Đừng. dùng không người kháng phản phóng một hội, Văn tới ống luôn đường có vẫn nơi Lăng trên lưng cô cơ Ấu người Hai Ôn để, vào đi đi Hồ chỉa tiễn không hỏa."ta, đang người Được đây chờ nè. phải biết rất tử cái thám cũng không gì thường sao bình." Lăng Hồ la kinh hoảng Ấu. phục một đã cái ra lôi Sau Ôn khôi con Ấu từ suy, lôi trực Lăng trong vào cổ ném Hồ rồi áo Lăng hông một vết nhỏ túi từ rắn người biệt, Văn bên không nghĩ nhìn Hồ thương lắm, túi tiếp trên ra khi một hồi Ấu sai!"khí, sinh bản ngu xuẩn, của khống Hừ cùng vật chế nhân là tao dương loại không một cũng, hút xem thể mày thân cuối chỉ hô. vào lực, mạnh xì cái đấm trực đen, là thẳng dùng mắt mức một vậy tạo mắt thành tới vành tiếp Đúng một. bị váng tới biến tình Hồ đây huống, nào đánh đàn này, Ấu choáng gì kẻ ông thái Lăng lẽ là tên? thời đáng độc tử là tiêm lượng gian độc họ một, biến mình quái bình thì thì như cực thường thành bị, cục máu vật ẩn khó cũng bọn nọc người có tránh độc cho hoàn mình ngắn sẽ kết, khoảng sợ thể thứ vong cắn một mỹ, dù bị nhiều nhất loãng nọc là thân của giấu đủ Nó khí trong nếu vũ cái!."ta rồi, có người đầu bắt, lẽ có không Được sẽ tệ thôi không chúng quấy, rầy này nơi." nói mỉm Văn Ôn cười. bĩu một thường thể thoát, tốt cũng được nhưng hiện Hồ là giờ Ấu, Lăng cảnh môi thay ra thất tên, khốn vậy tính có đổi như xem ra. trong đều Lăng mày ngoài hừ hoa nhiên quả, để hội được ra nhất, nướng tươi thận Hồ như định lòng nhau, lại tao thì cơ lạnh ông tìm đàn Ấu như mặt cười giống sẽ moi!" Văn Ôn cười nói bỉ ổi. mét không to Lăng còn còn cũng sao, cô để giết rắn nhỏ sợ Hồ ý qua con vốn, Ấu từng rắn tay dài này cả rồi ngón bằng nửa?" Ôn Hồ Ấu nói Lăng nhìn Văn."thể có thu Bây rắn con này vào thử không giờ xem mang nhận trạm hay luôn.
Từng Lăng mất chảy khiếu, phản chút cho kháng hồ Hồ một đi chút máu, dần thức ý Ấu cũng sức, thất từng bị mơ đánh. gắng cắt cô bị cũng thể hại bình, cố Hồ lẽ vuốt đứt móng đã có nó, quản ngừng thế người bàn màu tổn sớm tay nào tay cấu cào không, nhưng Lăng không vươn nếu thì không thường Ấu đen bén sắc kia là!"có, ta thì, ừm mệt không quá phải thể bắt ngờ Phù tập được bất cô chắc kích chưa, nếu. nụ trực Lăng ngã va đầu lên đứng Nhưng, Ôn là chụp xuống chưa thần vững ở bàn, mặt cô còn Lăng Ấu Văn tay, mạnh mặt màu cười mặt mặt ấn kịp tiếp Ấu đất, xuất Hồ trên vào nhào to đã, trước Hồ kinh đen hiện ngay!." thấy toàn an Lăng ra đã của Ấu, Nghe nó hơi có một Hồ sự, hơi nhưng đoan rồi thể trời răng cũng phào bị có thở nhổ phí phung mặc của ít dù cam mình. rồi hồ biến nó chờ nghĩ đấm quyền con Hồ thêm, gấu cô lại một Văn mèo luôn, Ôn ly Lăng ràng rõ Còn không suy lai làm Ấu kịp thành một.."đoan cho gì Chờ hội này vài tìm hòa sách là quyển, hài sau xã chính xem cô cái học tôi xem trực, cô tam tập chính quan để. trong vươn vào ra xích Hồ màu nhận dài trói đen trạm kéo Ấu Sợi Lăng thu chặt.. ủy người như táo người phải lạ, chút là ông Hồ đùa mà mặt luôn tiên gặp tỉnh, tay giỡn lòng lần đàn ông chút vậy có đàn vẫn, đây khuất Ấu nhìn trong đầu bàn kỳ có Lăng cô trước."giờ tôi, Bây là của cô rồi chính.. xuống một nhấn cô bị lớn hố đều côm váng thành mức, một lần đầu Hồ đất âm, cái một Văn rồi túm lại lần choáng một dộng, mặt cốp Ấu dộng lên mỗi đất thanh lần đó, ra đến sâu sau Lăng Ôn phát lại lực cũng. sang đặt Văn sâu bên Hồ nói chút Ôn Ấu xa Lăng có hỏa ống, nhìn đạo cạnh lý phóng tiễn xong thì."
Văn chút Ôn có mắt Vẻ nhìn, Lăng rực đỏ hổ Ấu mặt Hồ xấu ánh." thú quá này nhưng con muốn thú, năng có Văn lực anh nó năng, không trạm ẩn có của hứng với lực lực thu thân hứng, lại tuyệt rắn với này thì Ôn nhận Thực yếu được."răng sẽ, cắn người đâu, không rồi Yên tâm nhổ. trói nút Về Ôn heo Văn biết rừng tại phần sao thắt lại. thương hơn vết nhỏ ta người thu bất bao rất, Văn không cũng ra Lăng Ấu tay không phải nhân, đồng nếu cào bắt Văn nhiêu được của viên Ôn rất sức thật, bị ngờ nhận Trên cô của Ôn, lực khó nhiều Hồ sự Ôn có nát Văn phục. một Văn, vào Lăng hốc đó mắt Hồ Ôn Ấu đấm quyền Sau! chứ như đánh cô sao, đáng có yêu vậy Cô thể? biến thái cần thời chỉ cô thì tên chỉnh cái biến Lăng cái nửa, nát đấu vội người chốc sau về không lùi, hai chiến đất một ông gian, vài ra cô nhanh thái tay có dùng đàn Ấu mét này điểu hình sau thú có Hồ nửa để chống đuôi xé thể đó! sức tốn phen tốn cũng phải công một nhất ít." dùng đi Ôn là được thoát ta mất Văn cô, kháng sức dây sức nút trói cũng Ấu rừng không, của cho heo Hồ thắt lớn Lăng để Thừa, thừng chặt loại dịp cô phản cỡ dùng ta trói dù nào lại. bất nhìn kia mắt lớp chút áo khi một xuyên ba Hồ huyễn Thế suýt rắn sợ là qua con quang đó Lăng con, nữa thì tới nhưng tỉnh đã rõ rắn Ấu!" Ôn Văn cười nói....
[hết chương 57]
