Chương 1103: Sổ tay bồi dưỡng con gái của chủ viện bảo tàng
Giọng nói dịu dàng và bình tĩnh vang lên, hay đúng hơn, giọng nói ấy phát ra từ cô thiếu nữ đang mặc áo choàng và đeo mạng che mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giọng nói ấy càng thêm dịu dàng và bình tĩnh
Kim Mẫu Nguyên Quân mấp máy môi, đôi mắt đen láy lộ ra chút quật cường và lạnh lùng, nàng muốn cự tuyệt, không, nàng không muốn cự tuyệt
Tốt nhất là không cần nói một lời, cứ giữ vẻ lạnh nhạt thờ ơ như thể đang đối diện với tên Nguyên Thủy Thiên Tôn ngạo mạn tự đại đáng ghét kia, trực tiếp quay người rời đi, ta trải qua trăm kiếp ngàn trận chiến, đánh đâu thắng đó, mũi thương ta đến đâu, nơi đó đều tan hoang, kim phong càn quét, lòng ta vững như đá, không gì lay chuyển được
Đạo tâm của ta tựa như băng giá Côn Lôn
Tựa như chiến giáp ngưng tụ từ sát khí Canh Kim
Nhưng khi nàng định bước đi thì thiếu nữ vừa vặn đạp xe đi ngang qua, trên người cô mặc áo len màu sáng, váy dài màu xanh ngọc bích nhấp nhô, trong giỏ xe đạp đựng vài bông hoa
Cô mỉm cười và nói: “Ừm, nếu không phiền, mời vào trong dùng trà nóng và chút điểm tâm.” “Là tự tay ta làm, muốn vào ngồi chút không?”
Tự tay làm ư..
Kim Mẫu Nguyên Quân hơi khựng lại
Tí tách, tí tách..
Nàng nghe thấy tâm cảnh mình như núi băng Côn Lôn đang tan chảy
Kim Mẫu Nguyên Quân nghe thấy giọng mình nhỏ nhẹ xuống
"Ừm, được..
..
..
..
Viện bảo tàng——
"Đây là trà nhài nhà ta trồng, vị có thể hơi nhạt một chút, còn có chút điểm tâm, không biết ngươi có thích không
"Ừm..
Đa tạ
Ngồi trên ghế sa lông, Kim Mẫu Nguyên Quân vẫn mặc bộ đồ cũ, áo choàng che giấu thiên cơ nhân quả, mạng che mặt che kín khuôn mặt, nàng tự nhiên dựa vào lưng ghế cũ, hai tay nâng ly trà nóng, chưa uống vội mà khẽ nhắm mắt, nâng ly trà nhài Côn Lôn lên trước mặt, hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy khí chất trong trẻo của hoa sen núi Côn Lôn thẳng vào tâm linh
Giác ngạc nhiên cười nói: "Xem ra cô nương ngươi rất sành uống trà
Kim Mẫu Nguyên Quân mấp máy môi, không biết phải trả lời thế nào
Nàng thậm chí không nhớ rõ mình đã trả lời thế nào, và bằng cách nào đã đẩy cánh cửa gỗ cũ, nghe tiếng lục lạc leng keng trên cánh cửa, sau đó xuyên qua những chiếc tủ cổ vật, trong ánh nắng đủ màu sắc và bụi nhỏ li ti lấp lánh ánh vàng đang bay lơ lửng dưới ánh mặt trời
Ngồi ở đây, nâng chén trà nóng, sau đó theo thói quen ngửi hương trà nhài Côn Lôn
Đúng vậy, nàng không biết
Như thể đó là một lẽ tự nhiên, như thể dấu ấn in sâu trong cơ thể và chân linh, dù cho đã sớm trải qua vô vàn nguy hiểm, sống trong cảnh chém giết sinh tử bao nhiêu năm, nàng vẫn dễ dàng bị chiếm cứ bởi bản năng của Kim Mẫu Nguyên Quân
Nàng nhấp một ngụm trà, giọng nói hơi cứng ngắc: "..
Rất ngon
"..
Phu nhân, trà pha thơm lắm
Giác ngẩn người ra một lúc
Sau đó trên gác lửng vọng xuống một tiếng cười lớn: "A ha ha, phu nhân
"Ôi chao, quán chủ mà có can đảm đó, thì đúng là phu nhân rồi
"Tình cảm nhiều năm như vậy, đứa bé sắp ra đời đến nơi rồi
Trước đó ngẫu nhiên, lỡ tay, không cẩn thận..
Hàng loạt tính từ được thêm vào, tóm lại là chính Drowner tự bôi đen mình thành mặt mũi bầm dập, dẫn theo Cocacola, không nhịn được cười lớn bước tới, tiếng cười của hắn làm Vodka nương nương đang vùi đầu vào bản thảo ngẩng đầu lên, dùng bút vẽ đẩy mắt kính trên sống mũi - Nàng đã không nghỉ ngơi một lúc nào rồi
Ai biết chuyện gì đã xảy ra
Bên A đột nhiên lại cuống cuồng thúc giục, thúc giục, thúc giục
Thật là, giống như hận không thể lập tức bắt nàng nộp bản thảo
Đáng ghét a, thế nào ngươi có tiền liền đặc biệt a, bên A liền có thể muốn làm gì thì làm sao?
Bên A liền có thể phách lối như vậy sao?
Hả
Còn bên A ba ba nữa chứ
Ta nhổ vào
Ngươi cái đồ nghịch tử bên A
Chờ lão nương vẽ xong, ta cũng không nhận đơn của ngươi nữa
Đáng ghét
Sốt ruột, sốt ruột, sốt ruột
Gấp cái gì mà gấp
Thúc cái gì mà thúc
Sao vậy, chậm hai ngày là lão bản của ngươi phá sản hay sao
Vodka nương nương trong lòng tức giận và bất mãn không ngừng chồng chất, nhưng khi nhìn sang thiếu nữ mặc áo choàng, đeo mạng che mặt, không hiểu sao cơn giận trong lòng nàng như thể đang uống đồ uống ướp lạnh vào mùa hè, hạ nhiệt thẳng xuống, một cảm giác kỳ diệu, chính nàng cũng không biết tại sao
Cuối cùng chỉ có thể quy cho: "Nhìn thì thấy là đứa trẻ ngoan
"Tạo hình thẩm mỹ cũng không tệ, có thể dùng để làm tư liệu đặt vào manga
Vodka nương nương nhìn cô thiếu nữ, tiện tay vẽ một bức tranh bên cạnh
Drowner cười đi tới, nói: "Trong tiệm chúng ta hiếm khi có khách tới chơi, tiểu cô nương ngươi còn muốn uống gì không
"Chỗ ta có đủ loại Cocacola, chỉ có ngươi không muốn, không có gì ngươi không uống được
"Sao hả
Thiếu nữ mặc áo choàng nói: "Vậy ta muốn loại số ba mươi bảy, pha với loại nền số 78
"Pha lạnh chút nhé
"Thêm một phần ba ống hút quỳnh tương Côn Lôn Tama lộ, và một phần ba ống hút mật đường Khâm Nguyên
Kim Mẫu Nguyên Quân tuôn ra một loạt danh sách trôi chảy quen thuộc
Drowner nhíu mày
Gia hỏa này căn bản không nghĩ tại sao bảng pha chế bí mật của mình lại bị tiết lộ, hắn chỉ hài lòng nhìn sang cô thiếu nữ kia, nói: "Nha hoắc, không ngờ, là người trong nghề à
Hắn xoay người về phòng làm việc nhỏ pha chế một ly Cocacola đưa cho Kim Mẫu Nguyên Quân
"Cho nên, ngươi tiểu cô nương ăn mặc kiểu này là đang Cosplay sao
"Chậc chậc chậc, ôi chao, bất quá ngươi nói phu nhân..
Lúc nào thì chỗ chúng ta cũng có thể có lão bản và bà chủ có con nhỉ
Nhân lúc Giác đang thu dọn đồ đạc, Drowner không nhịn được nói xỏ xiên, Vodka nương nương cảnh cáo hắn: "Cái thói hoa môi mèo của ngươi mau sửa đi
"Nếu không lại bị quán chủ cho xiên ra ngoài
"A ha ha, đùa thôi, chỉ là đùa thôi mà
Drowner miễn cưỡng biện bạch nói: "Với lại chẳng lẽ ngươi không tò mò sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nếu ngày nào đó hai người bọn họ thật thành đôi, vậy khi sinh con ra thì phải bồi dưỡng như thế nào
"Ngươi không tò mò sao
Ngươi không lo lắng sao?
"Là theo chân quán chủ đi tu hành, hay là theo bà chủ
Mặt Vodka nương nương lộ vẻ chần chừ: "Ta cảm thấy, có lẽ nên đến Côn Lôn
"Khụ khụ, ý ta là, đi về nhà mẹ đẻ tu hành
Điều này làm cho Drowner đại lão không vui, nói: "Nhà mẹ đẻ của bà chủ thì ghê gớm đó, nhưng mà những người mà lão đại quen biết nhiều năm như vậy, ngươi cảm thấy mấy người đó thật sự là người dễ ở chung à
Không nói đâu xa..
Hắn hạ giọng, nói: "Ngươi xem, vị Chúc Cửu Âm kia, rồi nói mấy Thiên Thần có quan hệ với lão bản kia, Hoài Hà họa quân Vô Chi Kỳ, ai là người có tính tình tốt
"Lại càng không cần nói Gia Cát Vũ Hầu, Đại Tần Thủy Hoàng, Võ An sát thần, Hàn Tín, Hạng Vũ, Quán Quân hầu, thần tài..
"Có một người nào không phải có tính tình rất lớn
"Nếu đem con của quán chủ giao cho núi Côn Lôn nuôi dưỡng thì sao
"Ngươi tin không, đám người lão quái toàn thân phủ bụi lịch sử kia có thể cùng nhau đi tảo thanh núi Côn Lôn
"Dĩ nhiên không phải đánh nhau mà là các kiểu ồn ào náo loạn..
Điều này làm cho Vodka nương nương có chút do dự, khó nói rõ được
Kết quả, dường như cuộc tranh cãi trở nên quá ồn ào, cả binh hồn với vẻ mặt thật thà cũng xuất hiện để tham gia náo nhiệt, ba con Quỷ ở viện bảo tàng, cũng là nhân viên kỳ cựu bàn tán sôi nổi về vấn đề này, nói tóm lại, dù là Vệ Uyên đời sau, hoặc là thiếu quán chủ, hoặc là Vệ gia đại tiểu thư, bất kể thân phận nào, thì phải bồi dưỡng như thế nào
Kim Mẫu Nguyên Quân đang mặc áo choàng xem như không nghe thấy bọn ba Quỷ kia nói gì
Dù sao nàng cũng niệm thầm pháp quyết im lặng
Vẫn là nên tôn trọng bọn họ một chút
Nàng hai tay nâng ly Cocacola, ngậm ống hút, lẩm bẩm trong lòng
Đương nhiên là phải cùng nhau lớn lên rồi..
Từ Côn Lôn nhìn Ngọc Long tuyết mãng, ngắm động trời lạnh lẽo
Ở vùng biển tứ hải, thấy Huyền Vũ thổ nạp mây mù
Lên đài cao ngắm sao trời; xuống Pháp Địa Kỷ xem núi sông, đi theo Khế thúc thúc học Kỳ Môn Độn Giáp, thiên hạ vô song, cùng Hàn Tín học mưu kế xảo trá, thao lược chiến trận, lại còn được thấy Võ Thánh Bá Vương quỷ thần hỗn chiến chém giết trên chiến trường, thấy được áo nghĩa cuối cùng của võ học binh gia
Cùng thiếu niên Vũ Hầu học cách tính toán sắp đặt
Ngồi trên vai Quán Quân hầu chơi trò cưỡi ngựa
Lại từng được Thủy Hoàng Đế ôm vào lòng, cưỡi ngựa chiến rong ruổi trên Sơn Hải bao la hùng vĩ
Phật môn có chân tu đương thời, Đạo môn có Huyền Môn chính pháp
Vô luận là trường thương, đoản binh, kiếm khí, độn khí, hay đao pháp, thần thông, huyền môn đạo thuật, Phật pháp tinh thuần
Chỉ cần nàng muốn học, liền có cường giả bậc nhất thiên hạ tới dạy nàng
Nàng đã từng cảm thấy mình không có giá trị để bọn họ dạy bảo như vậy
Nhưng mỗi lần nói vậy, những người kia luôn cười mập mờ bỏ qua, chỉ đến sau này nàng mới biết, sở dĩ những hào hùng đương thời, bá giả vô song nguyện ý giúp nàng, chỉ là vì năm đó từng kết nhân quả với người kia, nhân thì có quả, quả lại sinh nhân, nhân quả dây dưa, sớm đã là một mớ bòng bong không dứt, mà nó vẫn còn đang vây quanh nàng
Chỉ là..
Người kia..
Mắt nàng cụp xuống, răng khẽ nghiến vào ống hút
"Ồn ào, ồn ào cái gì
Làm ồn quá đi
"Cãi nhau lắm thế, đi tìm đại hòa thượng biện kinh đi
Tê dại cả người rồi
"Vất vả lắm mới không phải tăng ca, các ngươi còn ồn ào cái gì nữa
Giọng nói thờ ơ, mang theo vẻ mệt mỏi đặc trưng sau khi thức đêm chơi game xong ngủ bù, rồi một cánh cửa ngầm mở ra, Bạch Trạch mặc bộ đồ ngủ hoa văn xanh trắng ngáp dài một tiếng, dụi mắt bước ra, mặt mày khó chịu, mái tóc trắng xoăn tít trừng mắt với tam đại nguyên lão viện bảo tàng, sau đó lầu bầu nói: "Ta cảm giác nhân quả của thằng nhóc Vệ Uyên tự nhiên nặng lên quá mức
"Có chuyện gì sao
Hắn về rồi à
"Nhanh như vậy..
Câu nói cuối cùng còn chưa kịp nói hết, Bạch Trạch như người toàn trí toàn năng bèn liếc mắt nhìn người đang ngồi trên ghế sa lông kia
Định bụng trêu ghẹo một câu, rằng thì là cái viện bảo tàng này lại có cả khách nhân cơ đấy
Hiếm lạ à nha, Vệ Uyên đã hết ma chú nghèo khó rồi sao
Sau đó tùy tiện liếc nhìn
Nụ cười trên mặt Bạch Trạch cứng đờ
"Con mẹ nó con mẹ nó con mẹ nó!!
"
Bạch Trạch lần đầu tiên nổi giận mất khôn
Hư không như ngưng trệ
Thời gian như ngừng lại trong luồng ánh sáng vàng đang chảy, tai Bạch Trạch nghe thấy tiếng người đang hút ống hút uống cạn ly nước, vạn vật mất màu, chỉ còn lại cô thiếu nữ mặc áo choàng ngày càng hiện rõ và nổi bật hơn, sau đó nàng đặt ly Cocacola xuống
Áo choàng mà Đế Tuấn tự tay đưa được dệt từ chòm sao, mạng che mặt là do Đế Phi Thường Hi dùng ánh trăng hóa thành
Chỉ có đôi mắt đen láy thật to, tĩnh mịch như vực sâu không đáy
Đây không phải lần đầu tiên Bạch Trạch thấy một Kurome như vậy
"Chào ngươi nha, Bạch Trạch đại thúc
PS: Hôm nay chương thứ hai...
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]