"Chu Tước, là phương nam, chủ về ba loại khí trời, lửa chính thống, còn công thể thì mang tên 【 ba khí trời 】, được gọi là lăng ánh sáng.""Tự tạo ra nhiệt độ cực cao, là ngọn lửa mãnh liệt, trên con đường Hỏa Diệm chi đạo đã đi đến phần cuối.""Sư huynh nói là sao không thể tiến thêm bước nữa?""Đó là tất nhiên rồi, bởi vì vị trí tiến thêm một bước đã bị Chúc Dung chiếm mất, muốn tiến thêm bước nữa, trừ phi có Thần giết được Chúc Dung, nhưng chuyện đó gần như không thể xảy ra, Chu Tước chi hỏa, quang minh chính đại, lực phá hoại tại cảnh giới dưới đạo quả đệ nhất cũng chỉ ở mức trung bình, chứ những kẻ siêu quần bạt tụy, mặt trời Kim Ô, soi rọi khắp các chư thiên vạn giới thì khác.""Đại diện cho sự biến hóa của âm dương lưỡng nghi, ngọn lửa sáng rực đó, Chu Tước chắc chắn đánh không lại.""Ế Minh, năm tháng trôi qua, ánh kiếm như nước.""Hoặc là như Đại Nghệ, năm đó sức một mình tiêu diệt chín vị Đế tử siêu cấp cường giả.""Năm xưa Vô Chi Kỳ, một cây gậy sông Hoài, đánh cho các cường giả cùng cảnh giới của các chư thiên vạn giới đều kêu trời, so với những cao thủ đó thì Chu Tước đương nhiên không đủ mạnh, nhưng loại thần hỏa Chu Tước tinh thuần, mang tinh tú trên trời không gì sánh được, cũng khá lợi hại, ít nhất ta không dám xem thường.""Đương nhiên, vị kia du lịch khắp Quy Khư, Chân Vũ Đại Đế ở bắc cực, cũng chắc chắn không kém Chu Tước.""Trong tứ linh, ta đánh giá thì cũng miễn cưỡng ở mức trung đẳng.""Mà vì một số chuyện, trời sinh tính tình cực kỳ đa nghi, nhất là không thích vào Nhân Tộc địa giới, nhưng ta mà đi mời nàng, chắc chắn không thành vấn đề
Kỳ Lân bảo đảm, vỗ ngực, mặt đầy tự tin.Vệ Uyên nghi hoặc nhìn hắn: "Đã cẩn trọng vậy sao Chu Tước biết ứng lời ngươi hẹn?"Kỳ Lân, một văn sĩ tuấn tú, nói có lý cũng như không, ưỡn ngực ngẩng đầu nói: "Vì ta so với Thần còn yếu hơn mà!"Vệ Uyên: "..."Đây là do phu tử không ở đây, nếu không ngươi chắc chắn sẽ phải học lại cho xem.Tốt sư đệ, sư huynh sẽ ghi âm lại lời này rồi gửi cho phu tử.Không cần cám ơn.Về phần làm thế nào ghi âm lại
Đây chỉ là chút ảo thuật nhỏ thôi.Vệ Uyên thầm nghĩ buồn cười trong lòng, rồi nói: "Bất quá, ngươi nói Thần rất cẩn trọng, thậm chí không muốn vào Nhân Gian Giới nửa bước
Tứ linh cấp bậc, dù chỉ là ở cảnh giới dưới thập đại đỉnh phong thứ nhất cũng được coi là ở mức trung bình, vậy thì khi đặt trong chư thiên vạn giới cũng là một cường giả tuyệt đối, Nhân Gian Giới trừ lãnh tụ Nhân tộc ra, có lẽ ít người là đối thủ của Thần.""Càng không nói, sao có thể để Thần mang theo bóng tối nồng đậm như vậy."Kỳ Lân mở một quyển sổ nhỏ ra, lật đến trang sau, dùng ngón tay lướt qua rồi nói: "Ta có ghi chép này..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Tước thay đổi tính cách lớn, là chuyện năm Nghệ bắn chín mặt trời."Nghệ bắn chín mặt trời?Vệ Uyên ngẩn người.Rồi vô ý thức nghĩ tới.Lẽ nào, là bị Đại Nghệ coi là một mặt trời khác suýt chút nữa bắn chết?Kỳ Lân nhìn tư liệu lịch sử mà bản thân đã ghi chép rồi nói: "Thiên địa tứ linh lo liệu khí vận trời đất mà sinh, cũng là được trời đất yêu mến.""Trong tính cách cũng thể hiện rõ những đặc tính nguyên tố cơ bản của trời đất.""Chu Tước vốn là một trong tứ linh của lửa, lo liệu đặc tính của hỏa diệm, bộc trực tùy tiện, lại cực kỳ phách lối.""Năm đó Đại Nghệ bắn chín mặt trời, Thần thậm chí muốn cướp đoạt tinh mặt trời rơi xuống, định đem chín cái mặt trời tinh hoa Kim Ô hấp thu vào người, trước đây chưa từng có, kết hợp 【 Chu Tước thần hỏa 】 và 【 mặt trời viêm diễm 】, thúc đẩy một loại hỏa diệm mạnh mẽ bá đạo hơn, rồi vượt qua Chúc Dung.""Cuối cùng Thần đến nơi thì chỉ muốn ăn thịt nướng Kim Ô mà thôi, chạy khắp nhân gian, Côn Lôn và vùng Sơn Hải, kết quả phát hiện không thể nào ăn được nên bụng đói cồn cào muốn chết.""Không khí trong phòng như ngưng lại.Vệ Uyên nhướn mày ——"Ngươi nói là, Thao Thiết?""Mà còn là Thao Thiết đói bụng?""Không, ta cần đính chính một chút, là vô cùng đói khát, kiểu đói gần như muốn phát điên."Kỳ Lân nghiêm túc sửa lỗi về ngôn ngữ cho sư huynh, rồi mới nói: "Đúng là nó, thực tế thì, lúc ấy dường như vì món thịt nướng Kim Ô mà hắn trực tiếp bỏ dở những việc mình đang làm, chạy trốn khỏi nam bộ núi rừng của lãnh địa nhân gian, để tránh ánh mắt của các Chư Thần khắp trời đất, hắn thậm chí chọn cách không dùng thần lực, chỉ dựa vào hai chân chạy như điên, vì thế mà tiêu hao thể lực cực lớn, chứng tỏ là hắn rất đói.""Còn ngày đó đã xảy ra chuyện gì thì chúng ta không thể xác định được.""Chỉ biết là từ ngày đó, Chu Tước không bao giờ chịu bước chân vào Nhân Gian Giới nửa bước.""Dù là vào hệ thống Quy Khư cũng nhất quyết không muốn tới Nhân Gian Giới tác chiến."Khóe miệng Vệ Uyên giật giật.A, hắn đại khái đã biết chuyện gì đã xảy ra với Chu Tước rồi.Cùng là thuộc tính Hỏa.Cùng là loài chim.Trong mắt Thao Thiết đang đói đến cực hạn thì chúng chẳng khác gì nhau.Sự việc xảy ra ngày đó, có lẽ bắt nguồn từ việc Chu Tước hớn hở đến chỗ đó, thì gặp Thao Thiết càng ngày càng đói vì Đế Tuấn đã bắt Kim Ô đi mất, à, nói theo một nghĩa nào đó, chuyện này có thể coi như là cuộc gặp gỡ của nguyên liệu nấu ăn với khách.Mặc dù với người trong cuộc, đây được xem là cơn ác mộng lớn nhất trong mấy ngàn năm qua.Trong đầu Vệ Uyên suy nghĩ lung tung, nhưng tay thì vẫn không hề ngừng lại, từng loại nguyên liệu trong tay hắn đều được xử lý hoàn hảo, thực ra trước đây Vệ Uyên vốn am hiểu về thịt hơn, còn về điểm tâm thì chỉ coi như làm ở mức ổn, dưới tài nấu ăn siêu đẳng của mình.Tổng quan mà nói thì, cũng ngang với các món mỹ thực do Thạch Di không bao giờ phạm sai lầm làm ra.Mà giờ đây, vì món quà của con rắn cặn bã nào đó.Nghệ thuật làm điểm tâm của Vệ Uyên cũng thăng hoa thẳng đứng.Dù sao Nữ Oa thích ăn điểm tâm.Bây giờ tay nghề so với trước đây lại càng điêu luyện, thực sự có ý nghĩa trở thành đệ nhất đầu bếp thiên hạ.Thật sự phải cảm ơn Phục Hi lương thiện có lòng tốt này.Vệ Uyên thầm cảm khái, làm xong mọi việc trong tay, trong lòng cũng có hướng đi rõ ràng về sự tình Quy Khư, chuyện kế tiếp rất đơn giản, nếu không phải để bảo tồn đạo quả, thì một mình Vệ Uyên đã có thể xông thẳng ra biển Đông, lật tung cả Quy Khư rồi.Nhưng mà đạo quả trân quý, Nguyên Thủy thiên tôn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ hơi kiềm chế sát ý, để cho bá chủ Quy Khư sống thêm chút thời gian.Còn sau đó thì, tự nhiên sẽ là một kiếm giết chết.Dù sao, năm xưa Nữ Oa gặp chuyện, Quy Khư ít nhiều cũng nhúng tay vào.Thêm chuyện Giác bị nhốt trong cái quỷ vực kia, thực ra cũng là do Tứ Hung Hỗn Độn giở trò, mà Tứ Hung lại là thuộc hạ của Quy Khư chi chủ.Hai món nợ này đã quá đủ rồi.Thay thế thân phận của Chu Tước, rồi đi theo Quy Khư bá chủ từ đầu đến cuối, sau đó trước khi đối phương hoàn thành tất cả, đem đạo quả hoàn toàn ngưng tụ, dung nạp vào người, dựa vào đặc tính của nhân quả khái niệm, trực tiếp ngăn cản quá trình này, rồi chém đứt dòng sông thời gian về sau, để đạo quả luôn tồn tại ở thời điểm vừa sinh ra.Như vậy có nghĩa đạo quả này sẽ vĩnh viễn ổn định, đáng tin, đồng thời ở một mức độ nào đó là tươi mới.Về phần bá chủ Quy Khư, Vệ Uyên cùng hắn có quá nhiều thù hận và nhân quả rồi, đã đến lúc phải kết thúc.Chỉ là thần sắc của Kỳ Lân bỗng có chút cổ quái, nói: "Bất quá, Uyên sư huynh, huynh định thay thế thân phận của Chu Tước, rồi mai phục bên cạnh Quy Khư chi chủ sao
Khụ khụ, ý ta là, hay là, huynh thay thế thân phận của ta đi, Chu Tước..
Chu Tước có vẻ không được thích hợp cho lắm."Vệ Uyên lắc đầu, nói: "Không, vẫn cứ là Chu Tước đi.""Tứ đại trấn thủ, Bạch Hổ đã ở trạng thái khó phân địch ta rồi, nhất định phải bảo đảm Chu Tước cũng nằm trong kế hoạch của chúng ta, có như vậy mới đảm bảo kế hoạch của Quy Khư chi chủ hoàn toàn phá sản, Kỳ Lân, ngươi cũng đừng hòng trốn, lần này ngươi cũng nhất định phải ra tay."Kỳ Lân gật gật đầu, vẻ mặt cổ quái.Nghĩ tới hình ảnh sắp tới, cảm khái nói:Uyên sư huynh, trâu bò quá!"Ta sẽ viết thư, hẹn Chu Tước đến đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
...Khai sáng thì chẳng thèm để ý đến kế hoạch của Vệ Uyên, còn về việc, dùng ngồi xem quyền năng khái niệm thập phương xem xét kết quả là gì ư?Khai sáng chỉ muốn nói bản thân không muốn làm mấy việc tốn sức vô ích này.Những chuyện có liên quan lớn đến Vệ Uyên, thường có thêm đặc tính vặn vẹo nhân quả, cứ như nhìn cảnh ngoài qua một tấm kính mờ, hoặc là nói, Khai Sáng cùng Bạch Trạch quả thật có thể nhìn thấy, nhưng hiệu quả thì cũng như một người cận thị nặng trong mưa tuyết đi ngoài đường, chỉ một hơi thở thôi là trên tròng kính đều mờ cả.Có thể thấy, nhưng thấy được chẳng bao nhiêu, cũng như không thấy vậy.Còn có khả năng gặp sự cố nữa.Mà hơn nữa, hắn không cần thiết phải dùng quyền năng của mình đi xem chuyện này, bản lãnh của mình khi dính tới các cường giả cấp bậc đạo quả thì tự nhiên sẽ bị che lấp và quấy nhiễu, không đáng đánh đổi, giờ phút này khai sáng cứ như sau khi giao xe cho đám dân chơi hung hăng đi bão, đang xót xa dọn dẹp Cửa chín tầng trời.Tên này, dùng pháp thuật giám định truyền thống là không ăn thua.Nhưng mà mượn đồ của nhà người ta dùng thì có thể nào cẩn thận chút không hả?Không xót sao
Nhìn xem, chỗ này đều rạn nứt cả rồi này.Khai sáng than ngắn thở dài, bất quá, hắn lại không hề ngờ đến việc, Vệ Uyên vậy mà lại tìm được Hậu Thổ dễ dàng như vậy, chẳng phải là chứng tỏ, Vệ Uyên cũng có thể dễ dàng tìm được chị cả Côn Lôn sao
Hả
Chờ chút, ta nhớ lần trước tên kia mở Cửa chín tầng trời, thực ra không chỉ liên quan đến nhân quả Hậu Thổ.Hai đạo còn lại, có phải là liên quan đến chị cả?!Đáng ghét, lại bị tên này cho gãy mất rồi!Có nên thử một chút xem có thể kết nối lại lần nữa không nhỉ?Khai sáng thầm phiền muộn trong lòng, vừa nghĩ đến chuyện này thì lập tức muốn thử ngay, nhưng lại nhìn sang Vệ Uyên rồi lại nhịn xuống…...Còn Vệ Uyên, sau khi làm xong hết các món ăn điểm tâm thì việc đầu tiên là cùng phu tử, Kỳ Lân, cùng vị Thông Thiên đạo nhân ở kia đang cố ra vẻ lạnh lùng dùng bữa, sau đó sung sướng lấy thẻ ngân hàng ra giao cho phu tử, bảo rằng phu tử thích mua thiết bị livestream cứ việc mua, cứ việc tiêu xài.Ta tuy nghèo khổ nhưng dù sao cũng có chút tiền.Sư phụ có việc, đệ tử phải gánh.Vệ quán chủ càng ngày càng ăn diện hơn, mơ hồ không có một chút mùi vị tiền bạc.Thật đúng là Thanh Phong Minh Nguyệt.Sau đó đóng gói một chút điểm tâm, đem Sơn Hà Xã Tắc Đồ cùng kiếm khí pháp bảo đều cất lại.Rồi định đi thẳng đến núi Long Hổ, mà giờ khắc này Vệ quán chủ còn chưa biết, trên núi Long Hổ, một con rắn, một con khỉ, còn có một Kim mẫu Nguyên Quân trông như 14 tuổi, sau một hồi tiếp xúc ngắn ngủi, đã thành công hình thành một mặt trận thống nhất đối phó với Nguyên Thủy thiên tôn, đang xoa tay múa chân chờ Vệ Uyên tới
"Phu tử, con xin phép đi núi Long Hổ một chuyến, thức ăn con đã làm xong, nếu đêm nay con không về được thì có thể hâm nóng lại.""Vệ Uyên xuất phát.Còn phu tử thì bắt đầu thử mua thiết bị livestream, chỉ là lão nhân gia nhìn vào vô số hình ảnh và lựa chọn trên giao diện đang bật thì nhất thời không biết phải chọn thứ gì, Kỳ Lân thì đầy tự tin nói: "Cái này á, con biết, lão sư."Hắn đưa tay trực tiếp cầm lấy con chuột.Nhấp vào ——Sắp xếp giá cả theo thứ tự từ cao đến thấp.Lướt qua một cái, toàn bộ sản phẩm đều được sắp xếp xong.Kỳ Lân nói: "Trước tiên thì tiện chưa hẳn đã không tốt, nhưng mà đồ đắt tiền, thường là có sự đảm bảo!"Thế là hắn ấn vào thiết bị đắt nhất.Rồi lại sờ sờ chòm râu không tồn tại, nói: "Có câu nói 'hàng nên so ba nhà.'""Lại có câu 'ba người đi tất có thầy ta ở đó.'""Cho nên chúng ta phải mua ba cái."Hắn quét quét quét trực tiếp mua cả ba cái đắt nhất.Rồi dùng mật mã mà Vệ Uyên đã cho, hoàn thành thanh toán, thấy thành tích xuất sắc của mình thì hắn vừa lòng mãn nguyện.Phu tử bất đắc dĩ lắc đầu.Kỳ Lân an ủi phu tử nói: "Phu tử, không cần lo lắng, Nguyên Thủy thiên tôn đó, Đạo Môn Tam Thanh địa vị.""Lại còn mạnh như vậy!""Biết Na Tra không
Theo truyền thuyết thì là đệ tử đời thứ ba của Nguyên Thủy môn thuộc Đạo môn, có pháp bảo là gạch vàng.""Sư huynh sao có thể thiếu tiền được?""Đây là lòng hiếu thảo của sư huynh với ngài, ngài cứ yên tâm đi."Hắn nói chắc như đinh đóng cột, trong lòng cũng thật sự nghĩ như vậy, ai mà ngờ rằng khi người ta khấn cầu mong phát tài thăng quan thì bản thân Như Lai Phật Tổ lại muốn đến xin cơm của người khác, mà Nguyên Thủy thiên tôn lại nghèo khó, nếu không thì trên đời này sao lại có danh xưng 【 bần tăng 】 hay 【 bần đạo 】 chứ?Khai sáng con ở Côn Lôn suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.Kỳ Lân trợn mắt nhìn: "Côn Lôn tôn thần, có gì muốn chỉ bảo ạ?"Khai sáng con nín cười đến mức mặt đỏ cả lên, người cũng run run, xua tay, nén cười nói: "Không sao, không sao, ta chỉ là, chỉ là nhớ tới chuyện vui."Hắn đương nhiên biết Vệ Uyên nghèo khổ.Đạo sĩ nghèo, đạo sĩ nghèo, nếu có tiền thì sao còn gọi là đạo sĩ nghèo nữa?Nhưng chuyện này thì có sao chứ?Hắn cũng sẽ không nói cho Kỳ Lân biết.Còn việc Nguyên Thủy thiên tôn có giận cá chém thớt không thì sao?A, trò cười!Hắn chính là một trong ba vị thần của Côn Lôn, cường giả cấp bậc đạo quả!Hắn chỉ muốn xem chút vui thôi, hắn có tội tình gì chứ!Khai sáng vừa tưởng tượng cảnh Vệ Uyên phát hiện thẻ mình bị sư phụ quét sạch, vẻ mặt chỉ có thể chấp nhận kia thì trong lòng càng thêm mong chờ, rồi thu tầm mắt lại, bắt đầu đau đầu, nghĩ mình phải nghiên cứu một chút về Cửa chín tầng trời, xem nhân quả đã bị gãy kia cuối cùng thì đang chỉ hướng về đâu?Khai sáng nhíu mày......Còn vào thời điểm này, trên đường phố, Giác sau khi quay trở lại từ Quy Khư, nhìn thấy viện bảo tàng sáng lên ánh đèn ấm áp, thần sắc kinh ngạc, đôi mắt ôn hòa như mưa thu kia khẽ mở lớn một chút, tựa như xung quanh cũng bừng sáng.Hả
Uyên về rồi sao?Khóe môi Giác không nén được hiện lên nụ cười.Nàng đối với Nhân Gian Giới, vốn dĩ không có một thứ gì thuộc về mình.Nhưng sau đó mới nghĩ đến, nếu có một ai, khiến cho khi nghĩ đến người đó liền không tự chủ được mà mỉm cười.Thì như vậy, nơi đó chính là chỗ thuộc về của ngươi.Bước chân của thiếu nữ nhanh hơn, dường như tất cả áp lực của Quy Khư đều biến mất không thấy đâu nữa, rồi vô thức tăng tốc bước chân, mang theo ý cười đẩy cửa ra, ánh mắt trong trẻo, nụ cười rạng rỡ ấm áp, giống như ánh nắng chiều chiếu xuống hoa hướng dương.Rồi thiếu nữ nhìn thấy sau bàn máy tính, có một người cao 2m2, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi cứng đờ như gỗ, ánh mắt sáng như đuốc, sức lực có thể gánh cả cửa ải, là một lão giả!Tóc trắng và tóc đen lẫn lộn cuộn lại.Ngồi ngay ngắn uy nghiêm như làm lễ, tầm mắt mang đầy đức độ!Thấy lão giả ngẩng đầu, nhìn về phía nàng, đôi môi dày hơi cong lên.Để lộ một nụ cười sâu trong ký ức, như ác mộng.Nụ cười trên môi thiếu nữ bỗng khựng lại.PS: Hôm nay chương thứ nhất..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
..
4,400 chữCó hoạt động bạn hữu tặng nguyệt phiếu nhận danh hiệu fan, vò đầu, quyển sách này bây giờ thuộc giai đoạn kết thúc lấp hố, hoạt động này phỏng chừng cũng không làm được mấy lần, mọi người có hứng thú thì xem thử."