"Bồi thường, đương nhiên không có vấn đề rồi.""A Oa, ta đã nhường ngươi cải biến ý nghĩ và chủ ý ban đầu, như vậy ta nên bồi thường cho ngươi mới đúng..
Giọng nói của Phục Hi bỗng dưng im bặt, giống như kỵ sĩ quỳ một chân xuống đất trang nghiêm tuyên thệ, nhưng phát hiện đối tượng mình tuyên thệ không phải người cần tuyên thệ, mà lại là một con Bugs Bunny đang nhảy múa samba, hoặc là mèo Tom chẳng hạn
Ánh mắt Phục Hi hơi đăm đăm, rồi cứng đờ chuyển động cổ, nhìn sang Vệ Uyên bên cạnh, ngay cả giọng nói cũng vô thức cao lên mấy tông: "Cho hắn?
Dựa vào cái gì?
"Ta nhường a Oa ngươi thay đổi chủ ý mà, ta phải bồi thường cho ngươi mới đúng chứ?
"Cho hắn, ta không phục
Oa Hoàng giờ trông như một người hiện đại bình thường, chân mang giày Cavans, áo bóng chày đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa cao, đeo kính gọng bạc, tóc mai rối được kẹp lại bằng kẹp tóc
So với Oa Hoàng mặc đạo bào tóc trắng trước đây thì thiếu nữ này giống như một người đi lướt qua sân bóng rổ thôi cũng đủ thu hút toàn bộ ánh nhìn của đám con trai đang chơi
Nhưng khi nàng chăm chú nhìn bạn, thì đến cả một kẻ biến thái siêu cấp như Phục Hi cũng không thể không chậm giọng lại
Oa Hoàng bưng chén trà, để hơi nóng lượn lờ bay lên, nói: "Dù sao thì a huynh muốn chiếm vị trí của A Uyên mà, bồi thường cho hắn không phải là lẽ đương nhiên sao
"Cái này, nói thì đúng là không sai..
Phục Hi lầm bầm đầy bất cam tâm
Nhưng, nhưng ta chỉ là không muốn cho Vệ Uyên thôi
Nhìn Vệ Uyên được lợi còn khó chịu hơn là mình ném bảo bối đi ấy
Phục Hi cảm thấy mình không thể lúc nào cũng nghe theo Oa Hoàng như vậy, bản thân cũng cần phải thể hiện chút uy nghiêm của người anh cả chứ
Đúng, ta là anh cả mà, cần phải thể hiện địa vị trong nhà mới được
Vốn là như vậy, sau này nếu mỗi lần gặp chuyện, cái thằng nhóc Vệ Uyên lại đi tìm a Oa, vậy chẳng phải ta chẳng làm gì được hắn sao
Phục Hi dường như đã thấy, về sau có một ngày, Vệ Uyên núp sau lưng a Oa, rồi thò đầu ra trêu ngươi hắn, mặt mũi đầy vẻ chế nhạo, mà mình lại chẳng có cách nào cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không được
Cái đà này không thể để nó lấn tới
Thế là Phục Hi lấy lại hào dũng bất bại năm xưa, lấy lại ý chí ngạnh kháng Bất Chu Sơn mà không hề suy suyển, ngẩng cao đầu, trong tích tắc đó, hắn bỗng thấy huyết mạch sôi sục, một dòng nước ấm chảy khắp người, giúp Thần ngày càng thêm dũng khí, ngay lúc này đây, hắn không còn là một mình, tất cả Phục Hi trong mọi dòng thời gian đều cùng hắn một lòng
Mọi cơ mật trời đất đều ủng hộ hắn
Hắn, muốn đứng lên
Phục Hi ngẩng đầu, giống như anh hùng ra chiến trường, nói: "A Oa, ta cảm thấy chuyện này..
Oa Hoàng nhìn Phục Hi, dù bị lớp kính phẳng che đi cũng không thể ngăn được đôi mắt sáng long lanh của nàng, nàng hơi nghiêng đầu, một sợi tóc mai mềm mại trượt xuống, giọng nói nghe như hơi kéo dài ra một chút, mang theo chút nũng nịu hiếm có, nói: "A huynh không đồng ý sao
Thiếu nữ nghiêng đầu, tất cả Phục Hi của mọi dòng thời gian lập tức rối loạn, tan rã thất bại thảm hại, đồng loạt chắp tay trước ngực cung kính chiêm ngưỡng hình ảnh này, rồi khắc sâu từng giây từng hình ảnh vào trong ADN của mình, để lúc nào cũng có thể lấy ra thưởng thức
Phục Hi nhanh mồm hơn cả suy nghĩ, nói: "Không, ta nói là, ta đang nghĩ nên cho Vệ Uyên thứ gì để bồi thường
"Tốt cháu trai, tốt cháu trai
"Phải bồi thường thật hậu hĩnh mới được a ha ha ha
Phục Hi lập tức muốn bóp chết mình của một giây trước
Sau đó trực tiếp ném xác xuống sông Hoàng Phố
Nhưng lời đã nói ra rồi, hơn nữa Phục Hi liếc mắt thấy Vệ Uyên đang móc ra một chiếc điện thoại di động, cứ thế giơ thẳng lên như cầm một thanh kiếm, chụp liên tục 16 tấm ảnh mình, sau đó mới chuyển sang chế độ quay video
Camera điện thoại cứ thế hướng vào mặt Phục Hi, còn Vệ Uyên thì nở nụ cười toe toét
Quả đúng là kiểu thao tác kinh điển của nhà Đồ Sơn khi gặp tình huống này
Vậy thì truyền thống này của nhà Đồ Sơn bắt nguồn từ đâu đây
Khóe miệng Phục Hi giật giật, lúc này hắn không chỉ muốn bóp chết mình của một giây trước mà còn muốn về quá khứ để tự mình diệt trừ cái bàn tay đã tạo ra dòng họ Đồ Sơn nữa, lúc đó cái miệng mình bị làm sao ấy nhỉ, sao lại tạo ra được cái đám Đồ Sơn này cơ chứ
Cuối cùng, Phục Hi thở dài
Cháu trai này ít nhất cũng còn có chừng mực, hắn không hề nói tới việc thanh kiếm kia còn chưa rèn đúc xong, dự định để làm quà trong lễ đại hôn cuối cùng
Quan trọng nhất là, nếu giờ nhắc tới thanh kiếm kia, thì Vệ Uyên sẽ biết mình đã nhét Viên Giác và Địa Tạng vào trong nồi hấp
Vì vậy, Phục Hi đành bất lực giơ tay lên, nói: "Thật là, cái tên tiểu tử đáng ghét nhà ngươi
Năm ngón tay hắn nắm lại, thiên địa nhân ba luồng khí đột ngột tụ đến, mênh mông mà thuần túy
Khí của trời thì mờ ảo cuồn cuộn, đất thì nặng nề trầm mặc, còn đạo của người thì ở giữa dung hòa, ba khí đó hiện lên màu xanh biếc, màu lờ mờ và màu đỏ hừng hực như ngọn lửa, lực áp bức cực lớn khiến mọi người đều cảm thấy ngột ngạt
Mà ở ngay trung tâm, là Phục Hi mặc đạo bào trắng đang đứng
Phục Hi đưa tay phải lên, khí tam tài của thiên địa nhân hội tụ về, rồi điên cuồng xoay tròn
Đồng tử Phục Hi tĩnh lặng mà sáng ngời, như đốm lửa rực rỡ giữa đêm tối
Lúc này đây cuối cùng cũng lộ ra khí thế đáng sợ thuộc bậc thang đầu tiên của cấp độ đạo quả, khiến những người xung quanh cảm thấy khó chịu, chỉ có Vệ Uyên và Oa Hoàng không hề bị ảnh hưởng
Giọng Phục Hi trầm tĩnh cất lên: "Lập đạo của trời, gọi là âm và dương; đặt đạo của đất, gọi là nhu và cương; lập đạo của người, gọi là nhân và nghĩa
"Tam bảo đến thì vạn sự như ý, mọi ước nguyện đều thành, gọi là như ý
"Vật này là ta vô tình mà có được
"Đi ngang qua một ngọn núi, thì Sơn Thần chủ động tặng cho ta
"Sau đó lại gặp nhiều kỳ ngộ, ta đã mấy lần tẩy luyện rèn dũa, trời có tam tài, đất có tam tài, người có tam tài
"Thiên, Địa, Nhân cũng đều là tam bảo, cho nên gọi nó là Tam Bảo Ngọc Như Ý
"Hôm nay a Oa đã lên tiếng, vật này ta sẽ tặng cho ngươi xem như là bồi thường vậy
Năm ngón tay nắm lại, một chiếc như ý màu xanh biếc xuất hiện trong lòng bàn tay Phục Hi, ánh sáng xanh ngọc trong vắt lấp lánh quanh thân, ai nấy đều nhận ra món ngọc như ý này mạnh mẽ và quý giá đến nhường nào
Ánh sáng lấp lánh đó chiếu vào căn phòng gỗ cũ kĩ càng thêm lung linh huyền ảo, như thể món bảo vật cũng đang hô hấp vậy
Phục Hi nắm chặt ngọc như ý, rồi vung tay áo lên, để món bảo vật bay về phía Vệ Uyên, còn mình thì quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ không thèm để ý
Nhìn qua thì rất ra dáng cao nhân, nhưng thực tế là ngay cả Phục Hi cũng đang thấy xót xa ruột gan, sợ mình mà liếc thêm cái nữa thì sẽ không kìm được mà lao tới giật lại mất
Đây vốn là đồ mà hắn chuẩn bị cho cái áo choàng Thái Thượng Đạo Đức Thiên Tôn của mình cơ mà
Dù cho Phục Hi là một tên cặn bã đến mức trời đất cũng phải kinh sợ, trong kho báu của hắn cũng chẳng có mấy thứ so với cái này còn đáng giá hơn đâu
Bớt đi một cái là lại mất đi một thứ, làm sao không đau lòng được chứ
Đáng ghét, giờ lại lọt vào tay cái tên đáng ghét Vệ Uyên
Vệ Uyên nhìn chiếc như ý trong lòng bàn tay, hơi cụp mắt xuống, đã nhận biết được công năng của món bảo vật này
Nó có thể phóng ra gió, lửa, lôi đi công kích, ngọn lửa thì nóng rực, đủ sức so với lửa của Chúc Dung khi ở trạng thái bình thường, nó có sức mạnh ngự gió, có thể thổi tắt một ngôi sao chỉ trong nháy mắt
Nếu Vệ Uyên muốn, cầm thứ này trong tay có thể khiến cả nhân gian hóa thành Siberia
Đến lúc đó mọi người cùng nhau trồng khoai tây
Bữa sáng súp khoai tây, bữa trưa mì khoai tây ăn cùng khoai tây xào, bữa tối ăn lại đồ của bữa sáng và bữa trưa
Đồ ăn vặt thì chỉ có khoai tây chiên
Lúc đó thì ẩm thực của người Anh sẽ trở thành nơi khởi nguồn của những món ăn ngon nhất thế giới
Tại sao ư, vì nhân dân họ đã quen một ngày ba bữa không thể thiếu khoai tây rồi
Vệ Uyên âm thầm chọc cười bản thân, tay phải cầm bảo vật quý giá, tay trái vuốt ve cán Tama, lướt nhẹ qua nó
Ngoài ra, thứ này còn chứa đựng đủ các mô hình pháp thuật, bất kể là mưa gió sấm sét hay thậm chí biến ra một nồi lẩu cay chua cay xè thì cũng chỉ là động nhẹ đầu ngón tay
Tóm lại, rất tiện dùng để giả thần giả thánh trước mặt người khác
Vệ Uyên nhìn bóng lưng cao ngạo của Phục Hi, khóe miệng giật một cái, có vẻ hiểu tại sao món pháp bảo nội tình sâu không lường này lại bị gán cho nhiều tác dụng kì lạ đến thế
Hắn không để tâm đến mấy cái năng lực phô trương kia mà tập trung cảm nhận bản chất ban sơ của bảo vật này
Thần thông vô cùng mạnh mẽ
Có thể nói, nếu có ai chịu đựng nổi pháp lực của món pháp bảo này, thì người đó có thể bộc phát ra sức mạnh lớn nhất dưới cấp đạo quả
Mà rơi vào tay đạo quả thì chính là thần binh cao cấp, không hề kém các cường giả khác khi đối đầu nhau
Tất nhiên, tiêu hao pháp lực cũng rất lớn, đây là điều Vệ Uyên phải đau đầu
Tuy nhiên cũng may, vật này rất nhỏ, có thể giấu trong tay áo dễ dàng
Bên trong còn tự nhiên mà bổ sung năng lực thu liễm khí tức
Lúc đó thì khi cận chiến có thể giở một chiêu bất ngờ đánh úp vào trán..
Vệ Uyên suy nghĩ chợt dừng lại, bỗng nhớ ra Phục Hi vốn sở hữu đạo quả 【thiên cơ】, khóe miệng lại giật một cái: "Vậy ý của ông, tác dụng ban đầu của cái như ý này là dùng để đánh úp người khác lúc không ai ngờ đến phải không
Thật đơn giản, trực tiếp, hữu dụng
Quả đúng là..
phong cách quan văn thủy tổ
Vệ Uyên cầm chiếc Tam Bảo Ngọc Như Ý này, liếc nhìn Oa Hoàng
Thấy nàng mỉm cười gật đầu, Vệ Uyên mới an tâm thu cất nó vào
Hắn đương nhiên không lo Phục Hi sẽ giở trò gì, nếu đây chỉ đơn thuần là món quà Phục Hi tặng Vệ Uyên, có lẽ trong lòng Vệ Uyên sẽ có đến mười mấy cái tim cũng không hết lo lắng, tính cảnh giác lên tới đỉnh điểm
Nhưng đây là do Oa Hoàng lên tiếng giúp Vệ Uyên mà có
Cho nên có thể tuyệt đối yên tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với tình huống này, đồ mà Phục Hi đưa ra cũng tuyệt đối là đồ tốt đáng tin dùng
Phục Hi khoanh tay chống cằm ho khẽ, nói: "Vậy thì, cái kia, a Oa này, huynh trưởng ta đã cho quả thúi nhỏ..
khụ khụ, ta nói là Vệ Uyên bồi thường, vậy có phải ngươi cũng nên thực hiện lời hứa rồi không
Khi Oa Hoàng lấy ra bìa hộ khẩu màu đỏ sẫm, sắc mặt Phục Hi càng thêm nghiêm trọng
Hắn nhìn cuốn hộ khẩu đó, như đang ngắm một thứ quý giá nhất trần đời
Chiếc linh bảo Tam Bảo Ngọc Như Ý vừa đưa đi chẳng khác nào một đống tro tàn, đã biến mất khỏi đầu hắn
Nó đã bị format rồi
Phục Hi tiếp nhận quyển hộ khẩu đó, thậm chí còn chưa kịp phản ứng
Oa Hoàng thì đứng lên, nàng mỉm cười với Vệ Uyên, nói: "A Uyên, ngươi qua đây, ta rất thích những bức tranh ngươi vẽ, cũng rất yêu phong cảnh núi Long Hổ, ngươi đến đây, chúng ta ra ngoài dạo một chút, nếu được, ngươi giúp ta vẽ một bức tranh nhé
Vệ Uyên nhìn Phục Hi đang ôm chặt cuốn hộ khẩu, không nói được lời nào
Nếu là trước đây, Phục Hi đã phát điên lên rồi
Nhưng giờ, Phục Hi lại ngơ ngác, như con gà trống gỗ trong câu thành ngữ, như món đồ nhà nhà đều có, mang một ma lực thần kỳ nào đó, khiến cho cường giả đạo quả cấp độ cũng phải dừng suy nghĩ và hoạt động trong giây phút đó, từng tế bào của Phục Hi đều đang dồn hết sức để cảm nhận được độ nặng của quyển hộ khẩu kia
Vệ Uyên lắc đầu, coi như thường liếc nhìn Phục Hi, rồi nhanh chân bước ra ngoài, theo sau Oa Hoàng
Lúc này đã là hoàng hôn, ánh chiều tà rọi lên những mái ngói xanh của đạo quán càng thêm có hương vị
Các đại quan quý tộc từng ném vào núi Long Hổ không ít tiền
Những mái ngói lưu ly chỉ có hoàng cung mới có, giờ khắc này dưới ánh chiều tà trông như những viên đá quý đang lấp lánh
Oa Hoàng đi trước, rồi dừng lại bên thành lan can, ngước nhìn về phía xa
Nàng bỗng cười lên: "A Uyên có lời muốn nói với ta sao
Vệ Uyên gãi gãi mũi, không hiểu sao có cảm giác xấu hổ như thể bị nhìn thấu tâm tư, nói: "Rõ ràng vậy sao
Oa Hoàng xoay người lại, nụ cười ấm áp: "Không có ai hiểu con hơn cha, câu nói đó đổi một chút cũng được, không ai hiểu tâm tư của con bằng mẹ
Huống chi, A Uyên ngươi lại không giỏi giấu giếm cảm xúc của mình
"Thật ra thì, ngài không cần bổ sung thêm câu cuối làm gì
Vệ Uyên không nhịn được nhả rãnh
Đáp lại hắn là tiếng cười của Oa Hoàng, sau đó nàng đưa tay chỉnh lại mái tóc mai bị gió thổi rối, mỉm cười nói: "Muốn hỏi gì cứ hỏi đi A Uyên
"Ta đều biết hết, và sẽ trả lời ngươi
PS: Hôm nay là chương thứ hai..
..
Cảm ơn | chim sẻ | vạn thưởng, cảm ơn ~ ============================ IND