Chương 1335: Kiếm cùng điệu múa
Đối mặt với Thiên Đế hỏi han, Vệ Uyên khẽ gật đầu, giọng nói bình thản: "Nếu không tìm được dấu vết của hắn, ta sao lại đến tìm ngươi
Đế Tuấn ở tất cả cấp bậc đạo quả đều là một loại trạng thái cực kỳ đặc thù
Cảnh giới của y rất cao, nhiều dòng thời gian bản thân ở vào trạng thái duy nhất
Bởi vậy, Vệ Uyên lấy nhân quả định vị, Thiên Đế có thể xác định vị trí dòng thời gian của Vệ Uyên, sau đó thần niệm trong nháy mắt trở về thân thể mình ở thời đại này
Có thể làm được điều này, chỉ có Thiên Đế cảnh giới cực cao, người mà tinh tú vạn tượng bao phủ vô số năm tháng ở các cõi trời
Dù là Bất Chu Sơn hay Vệ Uyên đều khó làm được
Thiên Đế gật đầu, hỏi ngược lại: "Phục Hi đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vệ Uyên đem sự việc của Phục Hi trước đó, kể lại sự tình của Tây Hoàng cùng Hậu Thổ một lượt
Đế Tuấn trầm ngâm hồi lâu, khẽ gật đầu, nói: "Ta có lẽ biết rõ Phục Hi mong muốn làm gì..
"Trước đừng quản hắn
Đã ngươi cảm ứng được Trọc Thế Đại Tôn cùng Trường An kiếm, vậy, trước hãy gọi thanh kiếm này đi, hay là nói, chúng ta phải đi tìm
Vệ Uyên nói: "Nếu một mình ta, có lẽ cần từ từ tìm, nhưng có ngươi giúp sức, cũng có thể thử một lần, để Trường An kiếm mang theo một sợi chân linh của Trọc Thế Đại Tôn trở về
Đế Tuấn không nghi ngờ gì về lựa chọn của Vệ Uyên
Sao trời vạn tượng vốn dính đến một phần quyền năng của [Vận Mệnh], dùng để hỗ trợ nhân quả, thực tế không phải chuyện gì khó khăn
Y phất tay áo, dù nơi đây là trọc thế, vô số ánh sao thanh lãnh cũng chiếu xuống, cắt ngang khoảng cách của hai thế giới thanh trọc, rủ xuống như ảo mộng
Bên trong biến hóa lưu chuyển tràn ngập sát khí mãnh liệt
Năm ngón tay đạo nhân duỗi ra, bàn tay trắng nõn cùng ống tay áo dài như xuyên phá tinh tú vạn tượng, cũng giống như xuyên phá dòng sông lớn đang chảy xiết về phía trước không ngừng
Trong vô số ngôi sao, ánh sao lưu chuyển, biến hóa khó lường, chợt bện thành những sợi tơ nhân quả màu vàng rực rỡ, tựa như lan tràn từ vạn vật chúng sinh, sau đó theo năm ngón tay đạo nhân khẽ nắm lại, mạng lưới nhân quả này liền siết chặt
Mượn sức mạnh vận mệnh của Thiên Đế, diễn hóa nhân quả đến cực hạn
Coong
Bỗng nhiên, từ nơi cực kỳ xa xôi vang lên từng đợt kiếm reo cực kỳ mãnh liệt
Vệ Uyên mở to mắt, năm ngón tay vẫn bày ra trạng thái nắm lại, nhưng vẫn không khống chế được, khẽ rung động
Tiếng kiếm reo lảnh lót kia vang lên tận trời, quét ngang thập phương thế giới
Tựa hồ có một cỗ lực lượng tác dụng lên thanh kiếm này, thanh kiếm này dường như muốn nhanh chóng rời đi nơi đây, nhưng lại bị nhân quả ở khắp mọi nơi trên trời đất kiềm chế, kéo lại, khó lòng như ý
Đạo nhân tóc đen nhìn về phương hướng tiếng kiếm reo truyền đến, nói: "Cần gì phải trốn
"Chi bằng trở về
Nói xong câu này, hắn siết chặt tay phải, khẽ kéo về phía sau
Trong nháy mắt, tiếng kiếm reo rộng lớn bỗng nhiên nổ tung, ầm ầm đảo qua giữa trời đất, sau đó không nhận một ý thức thúc đẩy nào khác mà đột nhiên chuyển hướng, điên cuồng lướt về phía Vệ Uyên
Đế Tuấn khẽ gật đầu, ánh sao bỗng nhiên tản ra, theo đó là một đạo khí thế rộng rãi, ánh kiếm lớn muốn xé toạc cả thanh trọc, một thanh kiếm trực tiếp xuất hiện trước mặt Vệ Uyên
Kiếm khí còn sót lại vù vù tán ra bốn phía
Toàn bộ tiểu thế giới đều rung động không ngừng
Vệ Uyên vươn tay, đặt lên chuôi kiếm vẫn còn gào thét không ngừng kia
Một sợi chân linh đạo quả của Trọc Thế Đại Tôn khảm trên thân kiếm đang cố gắng thúc giục Trường An kiếm, mong muốn thanh kiếm này phá không rời đi
Đạo quả ban đầu dung hợp cùng Trường An kiếm, hắn mượn lực lượng đạo quả thôi động nghịch hướng, đã miễn cưỡng có thể thực hiện, nhưng khi tay phải Vệ Uyên chạm vào Trường An kiếm, toàn bộ cố gắng liền trôi theo dòng nước
Đạo nhân tóc đen đặt tay lên chuôi kiếm, giọng nói bình thản: "Trọc Thế Đại Tôn, đã lâu không gặp
"Vẫn khỏe chứ
Hắn khẽ gõ vào Trường An kiếm, trường kiếm khẽ rít gào, đạo quả tự nhiên lưu chuyển, một đạo khí tức chân linh cứ vậy bị bức ra
Hóa thành bộ dáng của Trọc Thế Đại Tôn, nhưng giờ phút này Thần đã không còn bá đạo cùng thong dong như khi chém giết ở Nhân Gian Giới, cũng không trả lời Vệ Uyên, toàn bộ thân hình Thần lộ ra một cảm giác suy yếu, trong suốt
Ngoài ra, Vệ Uyên còn phát hiện rõ sự biến đổi trong tinh thần của Trọc Thế Đại Tôn
Thần không còn vẻ quyết tuyệt và tự tin như lúc trận chiến cuối cùng, ngược lại để lộ sự bất ổn cực đoan
Sự bất ổn này, có lẽ đã xuất hiện trên người các Đại Tôn từng bị trấn nhiếp tâm thần đến lung lay, nhưng tuyệt đối không thể và không nên xuất hiện trên người Trọc Thế Đại Tôn cuối cùng đã trong suốt tâm cảnh
Vệ Uyên cùng Đế Tuấn liếc nhau, sau đó mở miệng nói: "Đại Tôn
Thân ảnh Trọc Thế Đại Tôn rung rẩy, thần sắc mờ mịt đau khổ, đảo qua Thiên Đế cùng Vệ Uyên trước mặt
"Đế Tuấn, Nguyên Thủy
Là các ngươi..
"Không, không đúng
"Ta không phải là..
Các ngươi đừng..
"Không, ta là Đại Tôn, ta..
Trọc Thế Đại Tôn giơ tay che trán, tia chân linh cuối cùng chợt xuất hiện vẻ mặt dữ tợn đau khổ, và đúng lúc này, Vệ Uyên cùng Thiên Đế đều biến sắc, nhận thấy sự thay đổi dữ dội của các quy tắc mà bản thân nắm chắc, gây ra sóng lớn trùng điệp
Thiên Đế thì ổn, chỉ thoáng chốc đã ổn định lại trạng thái, còn Vệ Uyên bị ảnh hưởng nặng hơn
Trong một khoảnh khắc đó, ẩn ẩn có cảm giác nhân quả bị bóc ra
Các quy tắc như muốn thoát khỏi sự khống chế của y
Dường như quá khứ của Vệ Uyên bị phủ nhận, giống như cái đạo quả mà y vĩnh viễn chứng được cũng bị can thiệp vặn vẹo, đến căn cơ đều muốn bị liên lụy và ảnh hưởng
Mặc dù một thoáng quấy nhiễu và gợn sóng đã nhanh chóng bị san bằng, sức mạnh của đạo quả nhân quả trong nháy mắt đã khôi phục
Nhưng Trọc Thế Đại Tôn đã dựa vào kinh nghiệm chiến đấu, nắm chắc thời cơ, gào thét một tiếng
Đạo quả đã từng bị Trường An kiếm dung nạp kịch liệt rung động, sau đó trong nháy mắt, thúc đẩy chân linh của Trọc Thế Đại Tôn, biến điểm chân linh kia thành một luồng sáng lấp lánh như một chiêu thức huyền diệu nhất, nháy mắt xuyên phá đại trận Tinh Quang, trong nháy mắt quét ngang bầu trời rồi bay đi xa
Vệ Uyên và Đế Tuấn đều không xuất thủ ngăn cản
Vệ Uyên nhìn sang Thiên Đế bên cạnh: "Không ngăn hắn lại sao
Thiên Đế thần sắc lạnh lùng, ngước mắt nhìn phương hướng Đại Tôn rời đi, thản nhiên nói: "Trên người hắn có vấn đề
Vệ Uyên gật đầu, suy tư điều gì
Thả dây dài, bắt cá lớn sao
Đế Tuấn nhìn Vệ Uyên: "Trên người ngươi xảy ra chuyện gì..
"Kiếm thuật tạm không nói đến, nhưng đạo quả nhân quả, cùng cơ sở, cách vận dụng hình như đã nhận sóng gió
Vệ Uyên cụp mắt, bàn tay khẽ siết lại, cảm nhận sự biến hóa của quy tắc, nói: "À..
Đâu chỉ nhận sóng gió
"Gần như là muốn bị phủ định và xóa sổ vậy..
Ta đại khái hiểu Phục Hi muốn làm gì
"Đã phải bỏ ra cái giá lớn như vậy, mong muốn làm hóa ra lại là chuyện này a..
Muốn xoay chuyển những gì Oa Hoàng từng trải qua, thật là điên cuồng, nhưng rất lạ, cho dù điều này sẽ tạo ra xung kích cho cơ sở của ta, nhưng ta lại không hề oán hận hắn
Ta hoàn toàn hiểu được động cơ của hắn, không, có thể nói phần lớn nhân tộc đều hiểu được..
"
"Xóa đi những đau khổ và tiếc nuối mà [mẫu thân] từng gặp
"Nếu có cơ hội, rất nhiều người đều bằng lòng đưa ra lựa chọn như vậy
Đế Tuấn khẽ ngước mắt: "Hắn không phải đang nhắm vào ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vệ Uyên đáp: "Ta nghĩ, không phải
"Đạo quả và cơ sở của ta gặp trắc trở, không phải là Phục Hi cố ý nhằm vào ta, đây chẳng qua là sự cố phát sinh kèm theo
Hắn thậm chí còn không quan tâm tới vấn đề phụ này, đáy mắt hắn vĩnh viễn chỉ có mỗi Oa Hoàng mà thôi..
Chỉ vậy thôi
Thiên Đế gật đầu, rồi nói: "Có cần giúp một tay không
Vệ Uyên lắc đầu: "Không cần
Cơ sở của ta không phải là [nhân quả], hành động của Phục Hi chỉ gây ra ảnh hưởng và nhiễu loạn nhất định đến sức mạnh của ta trong thời gian ngắn
Huống hồ, cho dù hai chúng ta cùng ra tay, với tính cách của Phục Hi, e là khó tìm được hắn trong thời gian ngắn
"So với cơ sở của ta, bây giờ quan trọng hơn là trấn áp triệt để chân linh của Trọc Thế Đại Tôn
Vệ Uyên nhìn về phía xa xăm: "Lần này tìm thấy hắn là vì có Trường An kiếm, nhưng giờ hắn đã một mình trốn chạy, nếu lại để Thần chạy thoát thì việc tìm hắn sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa
Đế Tuấn nhìn sâu vào Vệ Uyên, nghĩ đến thứ trốn thoát chỉ là một sợi tàn hồn chân linh, gật đầu nói: "Nhanh chóng giải quyết đi
Vệ Uyên gật đầu, mang theo Trường An kiếm, chợt nhận ra có khí tức đến gần, y phất tay áo, nhân quả lưu chuyển, cô bé đã rời đi lúc trước lại một lần nữa xuất hiện, trong ngực vẫn ôm linh điểu nàng mang từ quê nhà, hóa ra là khi nãy nghe kiếm reo ầm ầm, lo lắng cho Vệ Uyên nên đến đây báo cho y
"Tiếng động vừa rồi lớn quá, như sấm sét giáng xuống
"Ta, ta hơi lo
Vệ Uyên nghe thấy giọng lo lắng của cô bé, an ủi: "Đừng sợ, đó không phải sét đánh, chỉ là tiếng kiếm reo thôi
Cô bé lại ngẩn người: "Kiếm, tiếng kiếm reo
Kiếm, nàng cũng có luyện tập, biết rõ khi luyện tập đến một mức nhất định sẽ làm kiếm phát ra âm thanh leng keng
Nhưng tiếng kiếm reo có thể lớn đến vậy sao
Đạo nhân mang Trường An kiếm trong tay nói: "Chính là thanh kiếm này
Tiếng kiếm reo đủ sức so với lôi đình
Cô gái kia thất thần nhìn thanh kiếm, lại thấy đạo nhân đưa kiếm cho mình, ngẩn người
"Có thể, ta cần ngươi giúp ta bảo quản thanh kiếm này
Đạo nhân mỉm cười nói: "Ta phải đi một nơi, có lẽ trong thời gian ngắn không về được, hoặc cũng có thể sẽ rất nhanh trở về
Trước khi ta về, xin làm phiền các ngươi, giúp ta giữ gìn tốt thanh kiếm này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngoài ra, nếu như ta mãi không về, phải mang thanh kiếm này đến Đồ Sơn Thị
Đạo nhân nhìn cô gái, cũng nhìn vào linh điểu trong ngực nàng, con vật được đặt tên là [lạnh khác biệt]
Cô gái vô thức hỏi: "Vậy khi nào thì phải mang đi
Linh điểu mới một tuổi cũng học theo: "Khi nào thì mang đi vậy
Đạo nhân ôn hòa cười nói: "Đến lúc đó ngươi sẽ biết
"Yên tâm, sẽ không trễ đâu
Cô bé tên Lê ôm thanh kiếm vào lòng, nhìn đạo nhân quay người đi, chợt lấy hết dũng khí nói: "Có thể, nhưng mà ta vẫn chưa nhảy múa xong cho ngài xem..
Nhưng vừa nói ra dũng khí liền tan biến, giọng trở nên nhẹ nhàng, ngập ngừng: "Dù, dù ta vẫn chưa thể nhảy tốt lắm
Đạo nhân đứng bên cạnh Thiên Đế nhìn quỹ đạo khí tức sắp biến mất của Đại Tôn, biết không thể dừng lại để xem hết điệu múa của cô gái, nhưng lại không nỡ cự tuyệt
Y đành quay người lại, nhìn cô bé vung tay khẽ xuống, ôn hòa cười an ủi: "Vậy, trong thời gian ta rời đi, ngươi có thể tập luyện điệu múa của mình
"Đến lần sau chúng ta gặp lại
"Sẽ nhảy cho ta xem
Lần sau, trùng phùng, nhảy cho ta xem
Về sau, trong những năm tháng rất dài, rất dài
Cô gái tóc đen buông xõa, khuôn mặt trắng bệch có nét thư sinh, khóe mắt có nốt ruồi, ôm kiếm, ngồi trên tấm đệm da thú trải trên tảng đá
Khi nhìn tộc nhân Thiên Ma luyện kiếm, sinh hoạt, trưởng thành, thế nào cũng sẽ bất chợt nhớ đến lời hứa năm nào
Cho đến cuối cùng gặp lại.