Trấn Yêu Viện Bảo Tàng

Chương 587: Ta con đường ngươi, ngươi chứng kiến ta




"Đào Ngột..
Đổng Việt Phong đẩy mắt kính, thời xưa, chữ "Đào Ngột" còn chỉ vòng tuổi của cây sau khi bị chặt, nên nước Sở cổ đại dùng hai chữ này để gọi sử sách
Mà phong cách nước Sở cổ xưa thì phóng khoáng mạnh mẽ, khác biệt với Trung Nguyên, từng bị Trung Nguyên bài xích
Vì thế mà người Sở càng lớn tiếng cười nhạo, tự kiêu xưng mình là "Đào Ngột hung"
Đất Sở sục sôi
Chỉ là khi những tư liệu này được ghép lại, từng sợi kỳ dị khí tức lại hiện lên
Như muốn hóa thành hình thể, như muốn từ thất khiếu trên ngũ quan xâm nhiễm hồn phách lão nhân
Lúc này, ngay chính phòng khách, tiếng ngáy của Bạch Trạch vang như sấm
Mạnh mẽ chấn tan khí cơ này thành bụi phấn
Bạch Trạch thông hiểu tình ý vạn vật, biết rõ chuyện quỷ thần
Còn có một loại thiên nhiên năng lực khác, có thể loại bỏ hết thảy tà khí nhân gian
Đầu hổ mình rồng, một sừng, lông trắng mà dài
《Cựu Đường Thư • Ngũ Hành Chí》 có viết: Bạch Trạch gối lên tịch mị
Bạch Trạch gối là hàng thượng đẳng tịch tà từ xưa đến nay, rất được ưa chuộng
Tuy rằng phần lớn trường hợp là hàng họ hàng của Bạch Trạch, sư đầu một sừng mình có cánh bị mang ra làm bình phong tịch tà
Không nhổ được lông Bạch Trạch thì chỉ đành nhổ lông tịch tà thôi
Đương nhiên Bạch Trạch cũng có loại thiên phú thần thông này, chỉ là ngày thường đi theo Hiên Viên lẫn vào một chỗ, năng lực thiên phú như vậy không cần dùng tới, sớm đã bị Hiên Viên dưỡng phế rồi, chỉ khi ngủ say mới tự nhiên phát ra
Tịch tà, cũng phải xem tà nào có thể xuyên qua được sự bảo vệ của Phong Hậu, Huyền Nữ, Lực Mục, thường trực trước mặt, còn dám to gan đến mức càn rỡ, cuồng đến mức muốn c·h·ế·t dám ở trên người Hiên Viên mà lộng hành chứ
Tà ma nào dám như thế, Vệ Uyên cũng phải cho nó một like, Xi Vưu cũng phải thắp cho nó nén nhang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là tiếng ngáy của Bạch Trạch vang như sấm, lại vừa vặn xoắn nát tà khí trên cuộn Đào Ngột
Rồi vô thức trực tiếp nuốt vào
Lão nhân chỉ cảm thấy tiếng ngáy càng lúc càng lớn, hết cách, đành phải đóng cửa trước, thấy Bạch Trạch đang nằm vật ra trên ghế salon thì đắp chăn cho nó, mở điều hòa, sau đó mới trở lại, trong lòng bất đắc dĩ, rồi tiếp tục sắp xếp cuộn giấy
Đây là lịch sử nước Sở cổ thời Xuân Thu Chiến Quốc
Chỉ là người Sở cuồng vọng mà lãng mạn, viết sử cũng rất tùy tiện, thích chỗ nào viết chỗ đấy, không hề giống như phu tử biên soạn theo niên biểu, hay nói rằng, ở thời Xuân Thu Chiến Quốc người đầu tiên mở ra cách biên niên để ghi lại lịch sử chính là phu tử bản thân mới là kẻ dị loại
Khi ông chỉnh lý được một quyển thì bỗng kinh ngạc, lẩm bẩm: “Đây là...”
"Phu tử bước chân vào nước Sở, thấy một thiếu niên rách rưới, thu làm đệ tử
"Phu tử thân thích Tử Lộ, tâm đầu ý hợp, không thích Đoan Mộc Tứ..
"Thấy kẻ cuồng ở Sở, kẻ cuồng hát mà đi..
Đổng Việt Phong ngạc nhiên: "Đệ tử phu tử
Ngự giả..
Kỳ lạ, trong lịch sử khác không hề ghi chép người này
Ông dừng một chút mới giật mình, trong sử sách sớm nhất hầu như chính là Xuân Thu và Tả Truyện Xuân Thu, phu tử không thể tự viết đệ tử của mình vào Xuân Thu được
Vậy, nói cách khác, đệ tử này không được vào Luận Ngữ, không phụng sự chư hầu
Thậm chí có lẽ không giỏi lễ, nhạc, thư, số các thứ
Nên vì vậy mà không được lưu danh trong lịch sử
Cũng chỉ có thể giải thích như vậy, tại sao những gì Đào Ngột ghi chép lại, người được xem là ngự giả của phu tử, người được thân thiết mà lại biết sẽ tan biến trong lịch sử
Dù sao, sẽ có người cho rằng người được phu tử yêu quý là Tử Lộ hoặc Tử Uyên, chính là Nhan Uyên
Đây là tên nào từ góc kẹt nào chui ra vậy
Mớ này còn do người Sở điên ghi lại à
Không đúng, tên đó chẳng phải là đang giễu cợt phu tử sao
Sao sau đó lại quay sang học phu tử viết sử vậy
Lão nhân tò mò tìm kiếm các tư liệu lịch sử khác
Cuối cùng liền 《Lễ Ký》 cũng bị lôi ra, Lễ Ký ở đây chính là vào thời Xuân Thu, đệ tử môn hạ của phu tử viết luận văn sau đó định ra một phiên bản thống nhất
Lễ chính là Chu Lễ, còn Ký là luận văn mang tính trình bày, cho nên ý nghĩa hai chữ Lễ Ký giải thích ra thì nên là, tập hợp các luận văn trình bày có liên quan đến lễ lại và định ra một phiên bản trước
Trong đó, bộ do Hà Gian Hiến Vương thu thập có ghi lại đầy đủ các bài ký lưu lại của các đệ tử phu tử
Tổng cộng có 240 thiên
Nhưng trong số đó cũng có một vài người viết không hay, chất lượng thấp đến không chấp nhận được
Nếu như thang điểm tối đa là 100 điểm thì có lẽ là luận văn của tên đen đủi nào đó viết kém nhất bị giữ lại, để làm mẫu cho hậu bối, ví dụ như nói, tiểu tử kia, ngươi viết cái gì vậy, nhìn xem, nhìn xem, ngay cả sư thúc nào đó của ngươi còn không bằng
Hoặc nói, ngươi không tệ nha, hơn hẳn sư thúc kia nhiều đó, thầy rất vui
Nhớ năm đó tiểu tử kia mới..
Trong không khí học phái như vậy, luôn luôn cần một người làm nền để khích lệ mọi người
Lại hay ngó xung quanh, nếu không tìm thấy thì có thể lấy gương ra nhìn
Thế là sau khi tinh giản lại, thành ra Lễ Ký Đại Đái 85 thiên, Lễ Ký Tiểu Đái 49 thiên, đều có trình bày chi tiết, được người hiệu chỉnh lại nghĩa, bỏ đi các bộ phận dư thừa
Đó là phiên bản tinh tuyển luận văn của Khổng Môn, được Cửu Giang thái thú dòng dõi Nho gia lúc bấy giờ hoàn thành
Còn bản cuối cùng thì sao
Đương nhiên là bản được giữ lại ít nhất
Đủ để thấy, việc không muốn học thuộc lòng, không muốn nhớ văn là điểm chung của những người đọc sách từ xưa đến nay
Tư liệu khảo hạch, trọng điểm khảo hạch, càng ít càng tốt
Trong phạm vi khảo hạch 240 thiên và 49 thiên, một đứa bé ba tuổi cũng biết chọn cái nào
Dẫn đến cuối cùng trong số 240 thiên kia, bao gồm cả những bài bị miễn cưỡng đánh giá một cách khách sáo là có ưu nhược điểm khác nhau của người nào đó, người nào đó khác nữa, sau này bị coi như giấy vệ sinh vứt vào sọt rác lịch sử, 85 thiên đã mất đi 39 thiên vào thời Đường, trở thành một phần trong công cuộc khai sáng vĩ đại của một kiếm thánh biết chữ nào đó
49 thiên còn tồn tại đến giờ
Mà khi đó mọi người muốn bỏ 49 thiên để chọn một bản còn ít hơn, thì đã quá muộn
Đổng Việt Phong nhớ lại cái trò đùa tai tiếng trong giới sử học, được xưng là "động cơ đoàn diệt", truy vấn về nguồn gốc đặc tính, ông lật tìm các loại tư liệu, thậm chí còn đến cả mang Thánh năm đó, tác giả bản Lễ Ký hiện tại
Ông ta không được tôn là Thánh mà tên cứ gọi như vậy
Có lẽ do phụ thân của ông ta cảm thấy con trai mình vĩnh viễn không thể thành Thánh nhân
Nên trực tiếp đặt tên cho con là Thánh
Như thế khi người khác gọi con trai ông ta sẽ giống như đang gọi Khổng Thánh một cách tôn kính
Còn gọi ông ta sẽ thành Mang Thánh phụ thân
Nhìn xem, oai biết bao nhiêu, tự dưng có ngay chữ Thánh miễn phí
Đấy là thắng lợi to lớn từ người cha
Đổng Việt Phong lật xem bút ký của Mang Thánh, thấy trong đó có một dòng với đại ý là: Vào năm Phượng Nguyên, ta tìm được một bài Ký trong điển tịch, không biết tên tác giả, nội dung lại khác thường, được phu tử phê giáp hạng cao nhất, nhưng văn phong không giống với chư hiền nhân, tìm khắp 72 hiền đồ cũng không có ai hợp, lo sợ nếu đặt nó vào 3000 đệ tử thì sẽ bị coi thường
Nên miễn cưỡng cho rằng đó là lời phu tử
Người đời sau, không được xem nhẹ
Ông ngạc nhiên, lật xem một thiên, bị Mang Thánh bất chấp gán ghép lên người phu tử, vẫn muốn để lại những văn tự như « Lễ Ký..
»..
...Năm Xuân Thu
"Đa tạ lão sư giải đáp, đệ tử xin cáo lui trước
Ở nơi mà phu tử từng dạy học, một nho sinh trẻ tuổi sau khi nghe thầy giải đáp, trầm mặc hồi lâu rồi gật đầu đứng dậy, cung kính hành lễ rồi định đi, thì thầy lại gọi giật lại, nghĩ một chút, rồi quay người lấy từ trong tủ ra một chồng thẻ tre được bảo quản cẩn thận
Đưa cho thiếu niên kia
"Nếu ngươi còn có gì băn khoăn, thì có thể xem những thứ này
"Cái này..
thiếu niên kia không hiểu, nhưng vẫn hai tay nhận lấy thẻ tre do thầy mình đưa, rồi lại bái lui
Vị lão sư đó nhìn theo bóng lưng đệ tử khuất dần, đột nhiên tự giễu: "Hóa ra đã lâu đến vậy rồi
"Lâu đến mức cả ta cũng được gọi là phu tử
Hắn là Phàn Trì, Tử Trì, người học trò duy nhất hỏi thầy về chuyện làm ruộng
Sau khi phu tử mất, các nước trong thiên hạ ném cành ô liu cho các đệ tử phu tử, người thì làm khanh tướng, người thì làm khách khanh cho các đại tộc, cũng có người trở thành quân sư cho một nước, mà người từng dẫn quân đội cánh trái của Lỗ Quốc nghiền nát quân Tề hùng mạnh là Phàn Trì lại ở lại
Hắn từ chối mọi lời mời, kế thừa trường tư thục của phu tử
"Cũng bởi vì thiên phú của ta quá thấp, nên mới có thể kế thừa phong cách hữu giáo vô loại của thầy
Một nữ tử nhìn hắn nói: "Đứa bé kia lại đến hỏi sao
Phàn Trì cười khổ gật đầu, thở dài: "Đáng tiếc là, ta rốt cuộc không phải là phu tử, không có cách nào giải đáp những thắc mắc của đứa bé đó
Phu nhân của hắn cười nói: "Chàng đã là một bậc đại hiền trong thiên hạ rồi
Chàng thanh niên chất phác, trầm mặc ngày xưa giờ đã thêm vẻ uy nghi, trầm ổn, phong thái của một quân tử, nghe vậy lại tự giễu cười một tiếng, nói: "Thì có ích gì, nếu Tử Lộ ở đây, nếu là Hồi ở đây, thậm chí cả Uyên ở đây, cũng đâu gặp những vấn đề thế này
"Bọn họ như mũi tên xuyên thủng loạn thế, kiên định với con đường của mình, không giống ta
Phàn Trì bị người đời tôn là phu tử tự giễu: "Ta đã từng ba lần hỏi phu tử, cái gì là nhân, cái gì là biết, mỗi lần vì cảnh giới của ta khác nhau mà nhận được đáp án khác nhau, nhưng ta lại không thể nào trả lời vấn đề của đứa bé kia
"Phu tử nói, người yêu người
"Lúc ta nôn nóng thống khổ, ngài nói người nhân từ phải là người nỗ lực sau đó mới đạt được, có thể làm nhân vậy
"Cuối cùng ngài nói cho ta, khiêm cung nơi cung thất, làm việc nghiêm kính, đối người trung thành, ấy là nhân
Nữ tử mím môi cười nói: "Trung với quân vương sao
"Không, trung với chính mình
Phàn Trì nói: "Mình muốn đứng thì khiến người đứng được, mình muốn đạt thì khiến người khác đạt được, đó là trung
"Trong lòng mình không muốn thì đừng đẩy cho người khác, ấy là thứ tha
Đạo của trung và thứ tha chính là nhân
Hắn trầm giọng trả lời, rồi cuối cùng cười khổ: "Phu tử có thể căn cứ tình hình của mỗi người mà trả lời vấn đề của chúng ta, nhưng ta đến cả một đứa trẻ mà ta cũng không trả lời được
Nó hỏi ta về nhân, ta chỉ biết cuối cùng trả lời nó là người yêu người
Phàn Trì mỗi lần nhắc tới đứa học trò đó là lại nhức đầu cảm thán
Dù đã được các nước tôn là phu tử, trước mặt phu nhân vẫn như chàng nông dân năm xưa, ngại ngùng hay nói nhiều: "Phu tử dạy, tùy theo năng lực mà dạy, a Hồi hỏi về nhân, phu tử nói khắc kỷ phục lễ, cái đó chỉ có mặt Hồi làm được, là phù hợp với bản tính của cậu ấy
"Những người khác làm theo, ví dụ như Tử Lộ mà học thì giống như muốn đặt yên cương cho hổ dữ
"Cậu ấy sẽ vướng mắc
"Cho nên khắc kỷ phục lễ không thể phổ cập được, phu tử nói chỉ là đường riêng của Hồi, không phải là đường cho chúng sinh
"Ví như Tử Lộ hỏi về nhân, phu tử bảo hãy dũng cảm, chính trực, cứng cỏi và ăn nói chậm chạp
"
"Cũng chính là thầy ta chẳng cầu con thế nào, con có thể giữ được sự dũng cảm và chính trực, đồng thời bớt nhạy cảm và bớt xù lông thì đã là gần nhân rồi
Tử Lộ vốn dĩ rất dũng cảm, chỉ là đôi khi quá khích; còn Tử Trương, tính tình cậu ấy quá khích, nên thầy bảo hãy ôn hòa, rộng lượng, tin cậy, mẫn cán và khoan dung
Làm được năm điều này chính là nhân
Khi nhắc tới sư huynh đệ, đáy mắt Phàn Trì lóe lên tia sáng rồi lại lụi tắt
"Chỉ có phu tử mới có thể chỉ lối cho họ
"Mà phu tử thì đã không còn nữa
Ta chỉ có thể làm được hữu giáo vô loại chứ không thể tùy tài mà dạy được
"Trong chúng ta, người thực sự kiên định trên con đường của mình thì đều đã rời đi rồi
"Hồi thanh bần mà đạo hạnh, không màng tới chuyện chư hầu, Tử Lộ..
cậu ấy thật làm được, có chuyện gì thì cậu ấy sẵn sàng xả thân, quân tử chết thì ngay ngắn áo mũ...cả cậu ấy nữa..
Người vợ bên cạnh thấy vẻ mặt đau thương của chồng thì hỏi: "Vừa rồi chàng đã đưa cho đứa bé kia cái gì thế
Phàn Trì thở ra một hơi, nói: "Là bản thảo của sư đệ
"Năm đó, các sư huynh đệ làm bài kiểm tra nhiều vô kể, đấy là lần duy nhất mà cậu ấy không xếp cuối bảng, và cũng là lần duy nhất mà phu tử cho rằng cậu ấy có khả năng đạt được đạo, là một lần mà cậu ấy có thể sánh ngang với Tử Lộ và Nhan Uyên..
có lẽ nó có ích với đứa bé kia
Gương mặt có chút gầy gò, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời của nho sinh trẻ tuổi trở về nơi ở
Nhẹ nhàng thở ra, giãn gân cốt, nằm ra giường, cả người thư thái thoải mái, nhìn lên bầu trời xanh và những chú chim ngoài kia, hắn ngơ ngẩn, cuối cùng lẩm bẩm: "Con đường ta đang nghĩ, thật là sai lầm sao
"Ngỗng trời ơi, ngỗng trời, bao giờ ta mới được giống như ngươi, biết phương hướng của mình
"Đi nam về bắc, chẳng bao giờ mắc lỗi cả, đúng không
Nỗi buồn trong lòng, dòng suy nghĩ cuộn trào khiến thiếu niên chờ đến khi trời tối hẳn
Bụng réo lên ùng ục mới nhớ ra và đứng dậy nhìn thẻ tre do lão sư đưa cho
Vừa xem vừa gặm lương khô, chỉ lướt qua vài dòng, cơ thể hắn chợt khựng lại, và ở thời đại sau này, trong ánh đèn lờ mờ, lão giả cũng đang đọc những hàng chữ đó, thì thầm:
« Lễ ký • Nho hành »
"Kẻ sĩ không cất giữ vàng ngọc, mà coi trọng chữ tín và sự trung thành..
"Kẻ sĩ chỉ có thể được tiếp cận, không thể cưỡng ép, có thể giết, không thể làm nhục..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Kẻ sĩ lấy chữ tín làm áo giáp, lấy lễ nghĩa làm mái chèo
"Kẻ sĩ trên không bám lấy thiên tử không xứng, dưới không bận lòng chư hầu
"Kẻ sĩ không hề vì nghèo khó mà mất ý chí, không bị địa vị phú quý lay động, không tranh đoạt với quân vương, không mệt nhọc với quan lại..
Lão nhân thì thầm, còn ở thời điểm cách đây hơn hai nghìn năm, mắt của nho sinh trẻ tuổi kia càng lúc càng mở to, cơ thể run rẩy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cuối cùng, lời thì thầm vượt thời gian, dường như người phu tử già nua ngày xưa, khi thấy người học trò nói ra những điều này thì trong đôi mắt đen sạm của thiếu niên cầm thẻ tre chợt bùng lên tia sáng giống nhau, phu tử qua đời rồi, nhưng tia sáng ấy không hề tắt đi, không hề, mà đã được truyền lại thông qua chữ viết và đậu lại nơi đáy mắt của người thiếu niên này
Thanh âm của hắn ngày càng lớn, ngày càng tràn trề khí huyết, mạch suy nghĩ càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng thì cất cao giọng đọc đoạn văn cuối cùng
"Đồn rằng, nho hiệp
Thiếu niên tay cầm thẻ tre quên cả ăn lương khô, như thể bừng tỉnh
Ngày xưa, vị phu tử cao tuổi đã từng nhìn thấy chàng đệ tử ngay thẳng nói ra lời này, như nhìn thấy viên ngọc quý sáng ngời nhất thiên hạ, ông đã từng cười lớn một cách thoải mái, nói: "Vậy ta lại hỏi con, con sẽ đợi đến khi nào thì mới đem cái thân ngông nghênh không phục thiên tử, không màng chư hầu của mình cùng tài hoa mà thể hiện ra ngoài
Chàng ngự giả trẻ tuổi hiếm khi có được thứ hạng nhất trong số các sư huynh đệ, đắc ý, tay cầm roi
Đường hoàng đáp: "Nếu có người thống nhất được núi sông, thì chúng con sẽ giúp
Còn trong năm Xuân Thu, chàng thiếu niên da đen sạm cầm thẻ tre đang lộ rõ sự héo tàn, ngẩn ngơ, cuối cùng lẩm bẩm câu kia, có thể giết không thể làm nhục, không cầu phú quý, không phục thiên tử bất tài, mãi đến khi bên tai truyền đến tiếng của thầy: "Mặc Địch
Mặc Địch
"Mặc Địch
Con không sao chứ?
Đến tận lúc nghe tiếng gọi lớn cuối cùng, thiếu niên da đen mới phản ứng lại, thấy ánh mắt lo lắng của thầy, thì nhỏ giọng nói: "Con không sao, thưa thầy..
lắc đầu, trong lòng vẫn cảm thấy phơi phới, như thể một thứ gì đó cứ trầm tư suy nghĩ mãi cuối cùng cũng sắp tuôn ra, như có thứ gì đang lấy núi mài ngọc, trước mặt sẽ toàn đường bằng phẳng
Người thầy hiền hòa trầm tĩnh là Phàn Trì xoa đầu học trò, nhỏ giọng thở dài:
"Ta vẫn không có cách nào dạy con cho tốt được, không có cách nào giải đáp thắc mắc của con
Thiếu niên da đen ra sức lắc đầu
Tay cầm thẻ tre càng siết chặt hơn, hai thầy trò cùng nhau bước ra khỏi nơi này, dần đi càng lúc càng xa, cuối cùng Phàn Trì phu tử thực sự hết cách dạy dỗ thiếu niên mặt đen kia, ông tự than rằng ta không còn là thầy của con nữa, hãy để thiếu niên kia trở về giữa trời đất, và chàng thiếu niên cũng từ đó đối lập với Nho gia, mở ra một con đường mới
Nhưng, khi còn trẻ Phàn Trì từng hỏi phu tử, cái gì là nhân
Phu tử đã nói cho hắn, yêu chính là nhân
Nên « Mặc Tử • Tiêm Ái Hạ » đã nói: nhân, nhân ái vậy
Văn mạch sẽ không bao giờ bị cắt đứt
Ngoài cửa sổ, xe cộ chạy trên đường, gió thổi bụi trần
Lão nhân hiện đại lật lại bút ký, nhìn thấy bài ký chép tay năm xưa, nhẹ nhàng đọc lên danh tính thật của người viết những dòng chữ này, cũng là người từng được coi như ngự giả của phu tử, người từng được dạy dỗ, dường như chỉ một mình người đệ tử Nho Sơn kia mới lưu lại văn tự, nhỏ giọng nói: "Uyên..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.