Chương 591: Thần Thoại mạnh nhất phế vật
Binh chủ Xi Vưu nhiệt tình khiến trong lòng Vệ Uyên dấy lên lòng cảnh giác
Nhưng đám lão nam nhân thời đại thần thoại kia lại không hề giống như Vệ Uyên đoán, trực tiếp trở mặt mà đối diện còn huyễn hóa ra một cái ghế, để Vệ Uyên ngồi xuống
Vệ Uyên nói lời cảm ơn rồi ngồi xuống, sau đó mới ý thức được có gì đó không đúng, khóe miệng giật giật
Không đúng, đây là mộng của ta
Tại sao các ngươi còn hiểu rõ hơn ta thế?
Chúc Cửu Âm không cho hắn cơ hội xả rãnh, ngữ khí bình thản hỏi: "Bắt đầu lại từ đầu nói xem, dù sao ngươi của quá khứ, cho dù có đi theo Đại Vũ, cũng chẳng qua chỉ là người bình thường, hơn nữa còn là loại không thể tu hành, có nhiều thứ dù ngươi có thấy cũng không thể nào lý giải được
"Thậm chí ngươi căn bản không nhìn thấy, mà nếu có thấy thì ngay khoảnh khắc sau cũng sẽ quên
"Quên
"Đúng vậy, xuất phát từ hồn phách ngươi tự bảo vệ bản thân, thấy những thứ không thể nào hiểu nổi thì sẽ tự nhiên chọn cách xem nhẹ và lãng quên
"Vậy trước hết, theo ngươi thì khái niệm Thần Thoại là gì
Vệ Uyên ngập ngừng một chút, nghĩ đến những gì Bạch Trạch từng nói về trạng thái nặng của khái niệm Thần Thoại, mạnh mẽ đến mức có thể chống đỡ cả khái niệm kiên cố của thiên khung, với thân thể vô cùng to lớn
Cùng với cảm giác áp bức kinh khủng khi cảm nhận được Trọng sắp mở ra tư thái Thần Thoại, anh suy nghĩ rồi đáp:
"Mạnh mẽ, cực kỳ mạnh mẽ
"Thậm chí có thể nói, nó áp đảo hết thảy sức mạnh mà ta biết
"Ta gần như trong một thoáng cảm thấy sức mạnh này gần như không thể nào chiến thắng nổi
Chúc Cửu Âm trầm mặc, nói: "Quả nhiên là nghĩ như vậy
Vệ Uyên: "??
"
Sau một hồi trầm mặc
Hình Thiên bên kia đột nhiên cười lớn, dương dương đắc ý nói:
"Ta đã bảo mà
Hắn nhất định sẽ nghĩ vậy mà, ha ha ha ha ha, đúng là đám người chúng ta, tới tới tới, có chơi có chịu, đưa tiền đưa tiền
Một đám lão nam nhân sắc mặt nhăn nhó khó chịu, nhưng vẫn móc từ trong ngực ra từng tờ giấy, ném vào chiếc hộp Hình Thiên không biết lấy từ đâu ra
Hình Thiên còn móc luôn cái đầu của mình ra
Sau đó hỏi cơ thể của mình muốn một tờ tiền đặt cược
Vệ Uyên khóe miệng co giật, chỉ vào đám lão nam nhân kia, nói: "Đây là..
Chúc Cửu Âm mặt không đổi sắc nhấp một ngụm trà: "Như ngươi thấy
"Đánh cược
"Phải
"Tiền cược là cái gì
"Quyền gọi món trong khoảng thời gian tới
Vệ Uyên: "..
Đầu bếp phẫn nộ: "Vậy chẳng phải là tới phiên ta à?
"
Lông dê mọc trên người cừu, tiện thể cầm lông dê đi cá cược dê con à
Các ngươi có rảnh quá không vậy?
Khóe miệng Vệ Uyên co giật xuống, may mà Chúc Cửu Âm ít nhất còn tỉnh táo, lý trí lại thanh lãnh..
Anh ngẩn người, nhìn thấy Chúc Cửu Âm từ trong ống tay áo lấy ra tờ giấy cược ném vào hộp, Hình Thiên thì cười cuồng loạn vì thắng lớn, phong thái vô cùng quan văn
Vệ Uyên nhìn Hình Thiên một chút, rồi cúi đầu nhìn Chúc Long đang phát sáng
Không hỏi gì cả, nhưng giống như đã nói hết mọi thứ rồi
Vậy, sao ngươi cũng dính vào rồi
Chúc Cửu Âm ngữ khí bình thản, khuôn mặt mang vẻ thương cổ xa xăm, nói: "Đàn ông, là sinh vật không chịu nổi sự khiêu khích
"Chúng ta trở về với chủ đề chính
Chúc Cửu Âm lập tức kéo chủ đề trở lại, không để ý đến Hình Thiên đang bội thu, ngẫm nghĩ chủ đề rồi giải thích: "Điểm đầu tiên, khái niệm Thần Thoại, không có nghĩa là năng lực chiến đấu..
Vệ Uyên giật mình: "Không phải vậy à
Chúc Long gật đầu nói: "Ngươi sở dĩ có ảo giác này, chỉ là vì Trọng mà ngươi giao đấu, thần mang theo trạng thái Thần Thoại sở trường chiến đấu
Như Thạch Di thì khái niệm Thần Thoại dùng để chiến đấu hơi lãng phí
Nếu ngươi còn không hiểu, ta sẽ lấy ví dụ đơn giản hơn
"Ví dụ như..
"Ngươi thử đoán xem trong các sinh linh ngươi từng tiếp xúc gần đây, ai có khái niệm Thần Thoại
Vệ Uyên do dự, đoán vài người nhưng đều không đúng
Bao gồm Giác, Sơn chủ Sùng Ngô, và chiến lực mạnh nhất Tây Sơn giới là Thái Khí Sơn thần cùng Tiễn Lai Sơn thần
Đều bị loại bỏ
Chúc Cửu Âm nhấp một ngụm trà, im lặng rồi nói: "Thật ra là Bạch Trạch
Vệ Uyên trầm mặc: "Bạch Trạch
Sau đó anh cảm thán: "Thì ra là vậy
"Thì ra là vậy
"Ta thế mà không nghĩ ra..
"Bạch Trạch vậy mà là một danh tự chủng tộc à
Vệ Uyên bừng tỉnh hiểu ra: "Ta còn không biết, ta còn tưởng thế giới này chỉ có một con cá ướp muối kia thôi, thì ra vẫn còn những cá thể ưu tú khác, là cha hay tổ tiên của nó à
Ta thật sự muốn mở mang kiến thức con Bạch Trạch thật sự mạnh mẽ nắm giữ khái niệm Thần Thoại kia
"Không, Bạch Trạch chỉ có một con duy nhất
"Chỉ một con
"Chỉ một con
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chỉ có con đó?
"Đúng, chỉ có con đó thôi
"Không gạt ta đấy chứ
"Không cần thiết
Vệ Uyên – chiếc mặt nạ hoàn mỹ vỡ vụn
Khóe miệng anh giật giật, âm thanh cao hơn mấy tông: "Bạch Trạch?
"Là con Bạch Trạch đó?
"Chính là con Bạch Trạch đó
"Hình thái Thần Thoại?
"
"Hình thái Thần Thoại, còn là loại cấp bậc trời sinh đã có
Vệ Uyên: "..
Thần Nông Khương Thúc xoa xoa mi tâm, có chút đau răng mà nói: "Phải, đúng là có hơi phế thật, nhưng nó vẫn đúng là cấp độ khái niệm Thần Thoại
"Có thể tạm cho là khái niệm Thần Thoại phế nhất
"Nghe nói nhân gian các ngươi có giáo phái tuyên bố Thần toàn trí toàn năng
"Vậy Bạch Trạch đại khái tương đương 0.5 Thần của bọn chúng
Thần Nông cảm thán
Hình Thiên nói thêm: "Toàn tri
Xi Vưu bình thản nói: "Nhưng lại không biết làm gì
Bọn họ cùng nhau nói: "Cho nên là phế vật
Hiên Viên giận dữ: "Nói bậy
Ta không cho phép các ngươi nói như vậy về bạn tốt của ta
"Thần đã cố gắng lắm rồi có được không
Vệ Uyên trầm mặc nói: "Vậy nó có phải phế vật không
"Là phế vật
Hiên Viên đáp như vậy
Giọng điệu dừng lại, đập bàn một cái thật mạnh, tiếng nổ vang lên: "Các ngươi biết gì chứ, Thần đã rất cố gắng rồi
Được thôi, đã hiểu
Hình Thiên cảm khái nói: "Hiên Viên ngươi vẫn rất che chở Bạch Trạch đấy
Cơ Hiên Viên nói: "Đương nhiên rồi
Hắn lẩm bẩm, sau đó vỗ vỗ thanh Hiên Viên kiếm huyễn hóa trong mơ, mỉm cười cảm thán:
"Dù sao thì, Bạch Trạch và Hiên Viên kiếm, là thứ chỉ biết đi theo ta
"Ta tự nhiên phải che chở chúng rồi
Vệ Uyên: "..
..
"A, phải phải phải
"Lão tổ tông nói đúng
Anh đồng ý, sau đó mặt không đổi sắc dời tầm mắt, khóe miệng giật giật
Bạch Trạch, năm đó rốt cuộc ngươi đã trà đến mức nào vậy
Là đại sư về các chiêu bài vật trang sức tinh thông tính người sao
Vệ Uyên cúi đầu cố gắng chuyển sự chú ý của mình sang chỗ khác, ép xuống hình ảnh Khổ chủ Cơ Hiên Viên thấy Bạch Trạch mà nổi cơn giận đòi nướng Bạch Trạch đã tự nhiên hiện lên trong đầu, nghiêm túc suy nghĩ rồi lẩm bẩm: "Khái niệm Thần Thoại, không phải năng lực chiến đấu chính diện
Chúc Cửu Âm gật đầu: "Đúng, Thần Thoại không phải một hồi chém giết, cũng không phải lấy lực lượng làm đầu
"Mà cũng không phải tùy ý một thần linh đều có năng lực như vậy, nó đại biểu cho sự cực hạn trong một lĩnh vực, là thứ kết tinh thăng hoa sau khi đạt đến cực hạn… Nhưng mà sự cực hạn đó có thể khác nhau về nhiều mặt, không nhất thiết phải là khả năng chiến đấu, hơn nữa cho dù là khái niệm Thần Thoại thiên về chiến đấu thì cũng sẽ khác nhau
"Ví dụ như Trọng và Lê, hai người này sức mạnh là số một, nếu như khai mở hình thức khái niệm Thần Thoại
"Thì cho dù là Đế Tuấn cũng không thể trực diện đọ sức với bọn họ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nữ Oa tạo hóa sinh linh tự nhiên có sức mạnh to lớn, nhưng ngươi không thể để Oa Hoàng dùng nắm đấm của mình đi so với Bàn Cổ Nguyên Điển – thứ có thể chống đỡ thiên địa, xem ai khỏe hơn được đúng không
Nếu nói nhất định phải dùng bản thể chống lại toàn lực của Trọng trong trạng thái Thần Thoại, mà không bị thương nặng thì chỉ có một số ít người
"Ví dụ như Thạch Di hồi phục nhanh chóng
"Ví dụ như Thần Nông đại diện cho khả năng phục hồi mạnh mẽ thời đại Thần Thoại
"Còn lại, cho dù là Đế Tuấn, cho dù là Oa Hoàng, nếu đi đối đầu với sức mạnh của Trọng và Lê thì cũng không có kết cục tốt đẹp, đương nhiên, các vị Thần không cần thiết phải trực tiếp đối đầu, mà cần phải chọn những phong cách khác để đối phó với Trọng và Lê
Chúc Cửu Âm nhấp một ngụm trà, nói: "Chiến đấu có nhiều mặt, còn phải xét đến kỹ năng và ý thức chiến đấu
Lực lượng mạnh mẽ không đồng nghĩa với chiến thắng
"Như nhân gian, voi ma mút hay cá voi trong biển khơi, về sức mạnh đều vượt xa loài người
"Nhưng Nhân tộc vẫn có thể giết chết chúng
"Trọng và Lê sức mạnh vượt trội, nổi danh thiên hạ, đó là vinh quang vô thượng, nhưng cũng là một điều tồi tệ, bởi vì ai cũng biết điều đó nên cơ bản không ai chọn cách đối đầu trực tiếp với Trọng..
À, ngoại trừ ngươi
Chúc Cửu Âm mặt không đổi sắc khen Vệ Uyên một câu, sau đó nêu ra phương pháp đối kháng của các đỉnh tiêm khác: "Ví như Thần Nông hẳn sẽ chọn mượn Roi Thần Nông để xoay chuyển lực, bố trận thần độc
Đại Nghệ chọn giữ khoảng cách thật xa, trước khi bị trúng đòn sẽ dùng Cửu Tinh Liên Châu, Hiên Viên sẽ chọn kết trận hoặc là nhanh chóng quấy nhiễu tiến công
"Đế Tuấn thì sẽ chọn ở trên cao, dùng sức mạnh của các ngôi sao liên tục oanh kích Thần, còn Oa Hoàng..
"Ừm, Oa Hoàng địa vị cao quý, tạo hóa sinh linh, nhưng bản thân thật ra không thiên về chiến đấu, Thần Thoại cũng không phải chỉ có chém chém giết giết
"Bất quá không sao..
Chúc Cửu Âm nhấp một ngụm trà, hình như nhớ ra cái gì đó, bổ sung: "Thần ca đánh rất giỏi
"Có thể nói, là một người rất giỏi đánh
"Cái gọi là Phục Hy nhất họa khai thiên, thuở thượng cổ, trong các cường giả có thể chia cắt quy tắc thiên địa thì chỉ có ông ấy mang theo họa trục làm vũ khí, người bình thường toàn dùng rìu, tiện thể ông còn sáng tạo ra Tiên Thiên Bát Quái, phát minh ra phương pháp ghi chép lịch sử ban sơ, chấm dứt thời đại Nhân tộc ghi chép bằng nút dây
"Còn phát minh ra sắt và từ khúc, cùng với Oa Hoàng hợp tấu, rất tao nhã
"Có thể vừa gảy từ khúc vừa vẽ tranh, lại còn đem tranh đánh người
"Cơ bản có thể cho rằng truyền thống quan văn của Nhân tộc là bắt nguồn từ ông ta
Hình Thiên đắc ý nói: "Cho nên ta là quan văn biết soạn nhạc hát hò đấy, Uyên, ngươi phải học tập chúng ta
"..
Vệ Uyên đau đầu, cúi gằm mặt, tay vịn trán thở dài
Anh trầm tư suy nghĩ, mơ hồ đã nắm bắt được khái niệm Thần Thoại mà Chúc Cửu Âm đã nói
Nó là một loại cảnh giới đạt được sau khi một lĩnh vực đạt đến mức cực hạn
Có người thì phòng ngự bậc nhất, có người thì tái sinh bậc nhất, lại có người thì tạo sinh vạn vật, dời sao đổi ngôi
Có thể dùng để chiến đấu, nhưng cũng không nhất định phải là sở trường chiến đấu
Để một vị Thần thiên về tái sinh mà đi vật tay với Trọng là tự lấy ngắn đánh dài
Cho nên nói, đối với mỗi thần linh đỉnh cao, cần phải biết lựa chọn cách chiến đấu khác nhau, dựa trên khái niệm Thần Thoại và quyền năng của đối phương
Tỉ như khi đối mặt với phòng ngự, thì phải phá vỡ sự kiên cố của thân thể, đối mặt với người giỏi lực thì chọn cách đánh du kích, chứ không thể đối đầu tay không với thần
Vệ Uyên khôn ngoan bỏ qua ký ức về cuộc giao chiến tay không với Trọng
Dù sao khi đó Trọng còn chưa mở ra hình thái Thần Thoại mà đúng không
Không tính, không tính
Nếu nói phải so ai mạnh ai yếu, thì cần phải xem sau khi đánh xong mới biết được
Chứ không phải so sánh số liệu
Huống chi nếu so sánh số liệu
Bạn đem một bãi lão cứt lâu năm với đòn tấn công huyễn bộ, cho dù chỉ số có cao hơn, bạn cũng chưa chắc thắng
Chỉ số không quyết định hết được, quan trọng là phát huy, cũng như khí vận trong cõi u minh
Tỉ như trước khi đánh nhau, bạn hô một câu "Đánh xong trận này ta sẽ về cưới vợ" thì có thể sẽ tăng một BUFF mạnh
Vệ Uyên như có điều suy nghĩ, rồi nghĩ đến một chuyện, tò mò nói: "Trọng sức mạnh thì mạnh mẽ, nhưng tốc độ chắc là không được nhanh lắm
"Vậy có người nào sức mạnh mạnh hơn, mà tốc độ cũng nhanh hơn không
Chúc Cửu Âm: "Có, ngày xưa từng có
Vệ Uyên nghi hoặc: "Ngày xưa
Khương Thúc trầm mặc rồi nói: "Thật ra là Bất Chu Sơn Thần, sức mạnh đại khái tương đương với bản thể Chúc Cửu Âm, Trọng, Lê, thậm chí cộng thêm Cửu U chống đỡ, mặc dù năm đó Thần không thích quản việc, nhưng sức mạnh thật sự là mạnh đến bất thường
"Vậy bây giờ ngài ấy thế nào rồi
Hình Thiên quả quyết nói: "..
Đang nằm
Sau đó nhìn về phía Hiên Viên
Xi Vưu, Đại Nghệ, Thần Nông cũng cùng nhìn sang
Hiên Viên sờ mũi, lúng túng nói: "Đừng nhìn ta, ta chỉ là ký ức chiến đấu lúc trước và lạc ấn thiên địa kết hợp thành thôi, có nguồn gốc từ Hình Thiên, những chuyện về sau ta chỉ mập mờ có chút ấn tượng mà thôi, chuyện này không liên quan gì đến ta
Chúc Cửu Âm bình thản nói: "Năm đó Cộng Công hóa thành người, tranh đoạt đế vị với Chuyên Húc, Hiên Viên đã quyết đoán vào lúc đại nạn sắp ập đến
"Cộng Công thua vì sự lật mặt mà sỉ vả
"Bất Chu Sơn Thần thì nằm xem kịch
"Chỉ là ông ấy vạn lần không ngờ..
bản thân mình mới là nhân vật chính trong vở kịch
Khóe miệng Vệ Uyên giật giật, dường như hiểu rõ phần nào —
Cái vị Bất Chu Sơn Wakoku kia, vốn là một lão tiền bối thời đại Hỗn Độn, không cần lo chuyện chống trời, ngày rảnh thì vật lý trồng cỏ
Đột nhiên phát hiện chuyện thú vị thì bạn không thể làm ngơ đúng không
Không, bạn không thể nào
Vở kịch này không thể không xem
Đang nằm ở đó hóng chuyện đến quên cả trời đất thì bỗng phát hiện mình lại là một phần của vở kịch đó
Thấy cậu nhóc kia nổi giận đùng đùng, cứ nghĩ là hay lắm
A, náo loạn lên, cứ tiếp tục như vậy đi
Đánh đi, đánh đi
Ôi~ chà, nhóc Cộng Công này không xong rồi, thế mà lại bỏ chạy mất rồi
Tuyệt vời, nhóc con này, năm xưa ta cũng..
Từ từ đã
Sao nhóc đó lại chạy tới đây
Hả
Tốc độ hình như càng lúc càng nhanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con mẹ nó, cậu nhóc kia dừng lại cho ta
Cơ bản là đồng dạng trạng thái của một ông già ở nhà lười biếng ngồi trên ghế sofa uống coca ăn khoai tây chiên, Bất Chu Sơn Thần bàng hoàng phát hiện ra Cộng Công, một thần linh mạnh nhất trong thế hệ mới lại lao thẳng về phía mình
Tóm lại cuối cùng kết quả
Cộng Công giận dữ trực tiếp điên cuồng gia tốc rồi một đòn đầu chùy chết người, rầm một tiếng trực tiếp làm cho Bất Chu Sơn Thần cong cả hông
Sau đó lão Sơn Thần liền ngã luôn, dù sao thời điểm đó Bất Chu Sơn Thần cũng không giao chiến nhiều năm, không ngờ đến hậu bối kia lại trực tiếp đánh vào hông mình
Hình thái Thần Thoại không hề được mở ra
Thế là tạch
Tương tự như việc Trọng không ngờ Vệ Uyên lại có thể tung ra một đòn tấn công ở cấp độ khái niệm Thần Thoại
Vì không khai mở khái niệm Thần Thoại bản thân, nếu không có lẽ đã không bị trọng thương đến thế
Chúc Cửu Âm thản nhiên nói: "Về sự tồn tại hiện tại của Thần..
"Trong 36 thần thông vô thượng mà nhân tộc gọi, thì cái "mang núi siêu biển" không phải Thái Sơn mà là Bất Chu Sơn Thần
Ngài ấy đã từng mang Bất Chu Sơn xuyên qua biển cả thời đại Thần Thoại, đến nói chuyện phiếm với Hỗn Độn - thứ tượng trưng cho âm dương, mà giờ thì Hỗn Độn đã bị đục mở thất khiếu rồi, Bất Chu Sơn Thần cũng vì thế mà nằm luôn
"Đột nhiên hai vị Thần Đế cổ xưa này lại xấu hổ tự phong ấn mình ở ngoài biển
"Những thần linh cổ xưa này thật hoang đường lại thiếu não..
À không, ta là nói, thật hoang đường lại lãng mạn
Chúc Cửu Âm mặt không đổi sắc, bổ sung: "Đương nhiên, Bất Chu Sơn vẫn còn đó, Bất Chu Sơn Thần vẫn có thể tỉnh lại
"Ừm..
có lẽ vậy
Vệ Uyên: "..
Được, hiểu rồi
Lão tiên sinh kia sợ là không thể tỉnh dậy nổi mất
Mặc dù Vệ Uyên rất chán ghét thần côn, nhưng vì một số nguyên nhân, anh có đầy đủ kỹ năng để giao tiếp với thần côn, đương nhiên điều này không làm ảnh hưởng đến sự thôi thúc muốn trói các loại thần côn già trẻ của anh
Sự thôi thúc ấy mãnh liệt đến mức bất thường, tựa như anh từng bị một vị thần côn nào đó trói lại vậy
Chúc Cửu Âm ngược lại nói: "Đương nhiên, ngoài loại trời sinh khái niệm Thần Thoại như Bạch Trạch hay Trọng Lê, vẫn còn hai loại khác nữa
"Trong đó một loại, chính là thứ mà Nhân tộc các ngươi luôn tìm mọi cách đạt được
Giọng của thần hơi ngừng lại, sau đó nhìn Vệ Uyên với nụ cười tựa tiếu phi tiếu, nói: "Tỉ như, ngươi thật ra đã sở hữu một trong những khái niệm Thần Thoại đó rồi
"Muốn đoán thử không?"