Chương 682: Chư tướng nghe lệnh Tạc Xỉ hành quân địa đồ
Vẻ mặt Vệ Uyên sắc bén, những tướng lĩnh quân tiên phong kia hình như đã bị chiêu hồn phách, bất quá loại tình báo cơ mật này chắc chắn có pháp thuật thần thông tương ứng được khắc vào hồn phách để phòng việc tiết lộ
Tình báo như vậy có thể nhanh chóng được làm ra, Chúc Cửu Âm đúng là..
Bảo tàng quán chủ khựng lại một chút, mặt không đổi sắc nhưng trong lòng lại cuồng nộ
Thật đúng là thông minh cơ trí, kinh nghiệm phong phú, thần thông quảng đại, vừa có trí tuệ vừa có sức mạnh, đúng là Đại Thần
Không hổ là ta, bộ não của ta
Không hổ là ngươi, Chúc Cửu Âm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
A, ca ngợi ngươi
Tán dương chiếu sáng Cửu U..
"Ngươi...
Im miệng cho ta
Thanh âm lạnh lùng của Chúc Long vang lên trong đầu Vệ Uyên
Loáng thoáng có cảm giác nghiến răng nghiến lợi
Vệ quán chủ hiểu ý gật đầu, được, ổn, xem ra oán thầm trong lòng chưa bị phát hiện
Có vẻ như đã dần biết cách liên lạc với con rồng viễn cổ này
Hắn nghiêm túc nghĩ tới tấm bản đồ trong đầu
Đường hành quân của Tạc Xỉ đã đến tay
Chỉ là tấm bản đồ này cực kỳ đơn giản, mộc mạc, người bình thường căn bản không hiểu
Hoặc có thể nói, dù xung quanh đã đánh dấu địa danh và quỹ tích, nhưng do Đại Hoang quá rộng lớn, nhìn bản đồ thì căn bản không thấy được gì cả
Lúc này phải hỏi Bạch Trạch mới được
Không biết tên kia chuẩn bị bao nhiêu bản đồ rồi
Vệ Uyên cáo từ Tương Liễu rồi rời đi
Nhìn bóng lưng bảo tàng quán chủ đi xa, Tương Liễu mới thở phào nhẹ nhõm
Trán hắn rịn mồ hôi lạnh
Vừa rồi không hiểu sao đối phương đột nhiên tỏa ra một luồng sát khí trong thoáng chốc khiến Thần ta sợ tới mức suýt chút nữa đã ngủ đông tại chỗ
May mà cuối cùng cũng tống được vị sát tinh này đi
Hả
Không đúng, đợi chút..
Tương Liễu chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng
Vẻ mặt hắn cứng đờ
Bên tai truyền đến thanh âm nhàn nhạt của tôn chủ: "Mang rượu thịt xuống đi
"Chú ý tránh nước
Mặc dù giọng điệu nhàn nhạt nhưng cuối cùng vẫn thêm một câu
Mặt Tương Liễu ngưng trệ, ánh mắt đờ đẫn, ấp úng nói: "Tuân mệnh, nhưng mà..
Tương Liễu khó nhọc nói: "Nhưng mà, tôn chủ, hắn mang rượu thịt về rồi
"Căn bản không lưu lại
"Hắn mang về
Cộng công: "..
Mang về
Về..
Đi
Trên biển Đông, sóng lớn chợt ngừng trệ
Bầu không khí trở nên lúng túng mà ngưng trọng
Sau một hồi, thanh âm của Cộng Công vang lên bên tai Tương Liễu: "Ừ, bản tọa..
"Biết..
..
..
..
Vệ Uyên mãi cho đến khi đi được nửa đường mới nhận ra bản thân đã quên không để đồ ăn lại
Thực tế là Cộng Công không có ý định giao lưu, với cả chuyện về hành quân đồ của Tạc Xỉ lại quá quan trọng khiến Vệ Uyên vô thức dồn phần lớn sự chú ý lên đó nên trong lúc nhất thời liền mang cả đồ ăn rượu này về theo
Giờ mà quay lại thì có vẻ không hợp lắm
Quả thực là cố ý trêu đùa Cộng Công
Ân, thôi thì lần sau vậy, lần sau nhất định
Với sự phóng khoáng và không câu nệ của Cộng Công, hẳn là hắn sẽ không để ý chuyện ăn uống này, sẽ không để ý chút chuyện nhỏ nhặt bản thân quên để đồ lại đâu
Chỉ cần lần sau có cơ hội thì cười kể ra là được
Lấy trò đùa để hóa giải lúng túng
Vệ Uyên trên đường đi không dừng lại mà rất nhanh trở về đến viện bảo tàng
Đại hòa thượng Viên Giác đang chuẩn bị nấu cơm, thấy Vệ Uyên mang theo hộp cơm thì hơi ngạc nhiên, nói: "Vệ quán chủ, đây là..
"À, tại núi Long Hổ làm, chúng ta cùng ăn đi
Vệ Uyên đưa hộp cơm đến: "Vốn định nhờ người khác tặng, kết quả lại quên
"Cũng không thể lãng phí được
Trong tiền sảnh viện bảo tàng, bốn lão quái vật danh tướng đặt nền móng cho Thần Châu miếu Quan Công 64 đang chơi game, có người mỉm cười, có người hờ hững
Biểu lộ trên mặt sau khi mất đi hứng thú lúc mới tiếp xúc trò chơi thì chỉ còn lại sự nhàm chán không thú vị, đờ đẫn
Nhưng dù nhàm chán, thì cũng ráng chơi game
"A Lượng đâu
"Đang bận ở trong phòng..
"Ừ, Bạch Trạch đâu
"Cũng đang tăng ca
Khóe miệng Vệ Uyên giật một cái, luôn cảm thấy phong cách này hơi kỳ quái
Bạch Trạch đang tăng ca
Hiên Viên mà biết thì sẽ muốn gọi hắn là người trong nghề mất
Mà nói đến thì, nếu năm xưa Bạch Trạch cũng có sức tăng ca như hôm nay, chắc hẳn trên bảng xếp hạng giá trị thù hận với Đại Hoang và Côn Lôn đã phải tăng vọt thêm mấy bậc, nghiền nát hoàn toàn tác giả của thực đơn Sơn Hải Kinh nào đó rồi
Vệ Uyên đặt đồ ăn lên bàn, chào các danh tướng rồi cởi áo khoác, chỉ mặc chiếc áo len màu đen đơn giản, đẩy cửa phòng Bạch Trạch ra, miệng nói: "Trắng..
Mẹ nó ngươi là ai vậy
Vệ Uyên trợn mắt há hốc mồm, thấy trong phòng, mấy cái máy tính cùng làm việc, phần mềm cấu trúc cực kỳ phức tạp đang vận hành, một người đàn ông mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng, để lộ cổ tay trắng nõn và xương quai xanh, tóc hơi xoăn đang điên cuồng làm việc
"A, là đồ gốm à, ngươi có chuyện gì sao
"Ta hiện tại rất bận
"..
Bạch Trạch
Vệ Uyên lẩm bẩm, đến gần nhìn kỹ mới phát giác ra người này chính là cái tên thường ngày mặt cá c·hết với mái tóc quăn tít của tên cá muối tự nhiên, chỉ là dáng vẻ tinh anh công sở này khiến khóe miệng Vệ Uyên co giật: "Không phải chứ, ngươi phát bệnh sao
Sao lại ra nông nỗi này rồi
"Không, chỉ là ta thấy con người trước kia của mình thật đúng là cá muối
"Sau những ngày tháng ngày nào ba lần đầu gối kề đầu gối nói chuyện với Vũ Hầu, ta cuối cùng đã ngộ ra triết lý nhân sinh, à không, triết lý thú sinh, vì bản thân mà cố gắng là sai lầm, ta cần phải cống hiến sinh mệnh vô tận của mình vào sự nghiệp vĩ đại giải phóng bình đẳng cho chúng sinh tam giới
"Mẹ nó Bạch Trạch ngươi bình tĩnh chút, ngươi bị sao vậy
Vệ Uyên da đầu tê rần
Nghe đến Vũ Hầu, cuối cùng hắn cũng hiểu ra tình cảnh của Bạch Trạch
Mỗi ngày tám giờ làm việc, giờ nghỉ lại phải nghe Vũ Hầu nói chuyện kề đầu gối
Khóe miệng Vệ Uyên giật giật, nhất thời không biết là tên đang hùng hổ vì sự nghiệp vĩ đại này khá hơn hay tên cá muối phế trạch trước đây khá hơn nữa
Chờ chuyện này xong rồi sẽ để Hiên Viên nhập mộng tắm rửa lại thuộc tính giá trị của Bạch Trạch mới được, cái này quá đáng sợ
Vệ Uyên cứng đờ tìm chủ đề: "...Ngươi đang vẽ địa đồ Đại Hoang à
Ờ, đây là phần mềm thiết kế CAD à
"CAD
Đương nhiên không phải
Bạch Trạch dùng ngón giữa đẩy kính mắt, lý trí lạnh lùng nói: "Phần mềm thiết kế trên thị trường hiện giờ đều có nhiều vấn đề, không thể đáp ứng nhu cầu vẽ bản đồ Đại Hoang, cho nên..
"Cho nên
"Cho nên ta đã tự biên soạn một phần mềm thiết kế mới
Khóe miệng Vệ Uyên giật giật: "..
...Không hổ là ngươi
Bạch Trạch nói: "Cho nên, Vệ Uyên ngươi tìm ta có chuyện gì
"Ta tìm được một tấm đồ bày trận hành quân của Tạc Xỉ, Bạch Trạch ngươi chỉnh sửa hoàn thiện cho ta bản đồ địa hình và địa danh cụ thể thời đại này..
"Chuyện nhỏ
Bạch Trạch gật đầu, gõ trên bàn phím, rất nhanh điều ra một bộ địa đồ chi tiết hoàn chỉnh hơn rồi in ra, đưa cho Vệ Uyên, phất tay ý bảo Vệ Uyên ra ngoài, hắn còn phải tiếp tục tăng ca
Sau khi Vệ Uyên ra ngoài với vẻ mặt kỳ quái
Bạch Trạch vẫn nghiêm túc gõ bàn phím
Một giây trôi qua
Hai giây trôi qua
Trong lúc Vệ Uyên vào phòng của Vũ Hầu, Bạch Trạch ngừng lại hoạt động, đột nhiên thở dài một hơi, đang thẳng lưng bỗng khụy xuống, mái tóc vừa mới chải chuốt xong lại xõa tung, từ tinh anh công sở biến thành trạng thái cá muối, xoay người, chân dậm bước đi thẳng, ném mình lên ghế sô pha, thuận tay mò mẫm, móc từ dưới đệm ghế ra một bình sữa ô mai
"Muốn ta tăng ca
Bạch Trạch tay phải vung mạnh xuống, nói: "Nằm mơ
Dù Thần hoàn toàn không nhận ra mình đang tăng ca
Nhưng hôm nay, màn đấu trí đấu dũng của Bạch Trạch ham chơi và Vũ Hầu cuồng tăng ca vẫn tiếp tục
Mà Vệ Uyên sau khi đưa cả hai tấm bản đồ cho A Lượng, thiếu niên áo trắng có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó, nói: "Ý A Uyên là, có một triệu tu sĩ siêu phàm, cùng thần tướng dẫn quân, đồng thời áp tải binh khí uy lực cực lớn đang tiến về chỗ khe nứt giữa nhân gian và Đại Hoang
"Đúng vậy..
"A..
Vẻ mặt tươi tỉnh nhìn, trận pháp này, khu vực địa thế này..
Vệ Uyên đem những tư liệu tác chiến cơ bản phong cách binh gia thời đại thần thoại Đại Hoang mà trước đó Chúc Cửu Âm lấy được từ chân linh của các tướng lĩnh tiên phong nói lại cho A Lượng nghe, thiếu niên mưu sĩ nhìn lướt qua bản đồ rồi nói: "Đây là một cơ hội..
"Cơ hội
"Đúng
A Lượng quạt lông chỉ vào bản đồ, chậm rãi nói: "Quân tiên phong đến trước chỗ này, mà từ tình báo cho thấy Đại Hoang đã lâu không xảy ra chiến tranh
Một triệu đại quân này được triệu tập từ các nước ở Đại Hoang
Nói cách khác, không phải một triệu
"Mà là 100 ngàn, 100 ngàn, kiểu nhân mười như vậy
"Có thể đánh lẻ từng nhóm mà tiêu diệt, đoạt khí thế của chúng, làm loạn tinh thần của chúng
Thiếu niên mưu sĩ chỉ vào một đoạn thẳng rồi nói: "Chỗ này, theo như Bạch Trạch nói, là do chư thần Đại Hoang xây dựng nên, là đường hầm gió, người thường sau khi bước vào có thể tiến lên với tốc độ nhanh như gió, nhưng nó cũng có vấn đề, một khi làm hỏng điểm mấu chốt của trận pháp duy trì đường hầm gió này, một triệu đại quân sẽ bị phân tán trực tiếp, không thể tụ tập, thậm chí còn sẽ đưa chúng đến những nơi nguy hiểm
"Nơi này là đầm lầy sét, chỗ này là lưỡng nghi hỏa diễm và hàn băng
"Còn có chỗ này, dãy núi dựng đứng như búa rìu bổ xuống
"Đều là những địa điểm phục kích cực tốt, nếu là thần tướng, thì tự nhiên cần tập trung sức mạnh vạn quân vào một thân, không có quân đội, thần tướng thực lực sẽ mất đi chín phần mười, mà như vậy, Tạc Xỉ đã mất đi một triệu quân hỗ trợ thì chính là thời điểm thích hợp nhất để chém đầu hắn
Vệ Uyên nhận ra điều này, chậm rãi nói: "A Lượng ngươi nói là, trước phá hư tiết điểm, sau đó thừa cơ đến cùng Tạc Xỉ giao chiến
Thiếu niên mưu sĩ không nhịn được cười, lắc đầu nói: "Sai, không phải theo trình tự, mà là đồng thời
"Tấn công bất ngờ, đánh loạn ý chí của chúng
Thực ra A Uyên vẫn rất lo lắng đi, một triệu đại quân đó, nhưng trên lý thuyết mà nói, bọn chúng cũng chỉ là đám gà đất chó sành, địa phận Đại Hoang rộng lớn, tuy rằng từng có quân đội cực kỳ mạnh mẽ, nhưng chúng lại có một điểm yếu trí mạng
Thiếu niên mưu sĩ nhẹ quạt lông, khẽ nói: "Bọn chúng chiến tranh đều theo khuôn khổ, tất cả cái gọi là cuộc chiến hùng vĩ đều chỉ là cuộc chơi theo quy tắc mà Đế Tuấn đặt ra cho chúng, danh tướng của bọn chúng, cũng như những kỳ thủ trên bàn cờ, đều là danh tướng theo quy tắc
Nhưng thiên hạ chinh phạt lẽ ra không nên có quy tắc gì cả
"Mà vừa vặn, ở đây chúng ta lại có bốn người hoàn toàn không tuân theo quy tắc
"A Uyên, rốt cuộc ngươi đã trải qua những chuyện gì mà luôn lựa chọn làm một mình như vậy
Thiếu niên đẩy cửa ra, ánh nắng tự nhiên từ bên ngoài chiếu vào, soi sáng gian phòng
Thiếu niên mưu sĩ dừng quạt, đứng sang một bên, mỉm cười ôn hòa tĩnh lặng: "Ngươi không phải chỉ có một mình mà
Vệ Uyên thất thần
A Lượng quay người, mỉm cười nhìn bốn người trong phòng khách rồi lớn tiếng: "Chư vị, chơi vui không
Hạng Hồng Vũ không ngẩng đầu nói: "Đương nhiên vui rồi, ít nhất còn vui hơn cái trò chơi bàn cờ theo khuôn khổ chết tiệt kia
Chủ yếu là vì hắn đã chuyển thế, hiểu cách chơi nên ngay từ đầu đã chiếm ưu thế tuyệt đối, có thể kéo dãn khoảng cách với Võ An Quân, mà Quan Vân Trường bên kia cũng gật đầu: "Cũng không tệ, khá là có ý tứ
Trương Liêu tán thành, tiện tay bồi thêm một đao
Võ An Quân cũng gật gật đầu, nhưng có chút tiếc nuối: "Đáng tiếc vẫn còn thiếu một chút, nếu thực tế hơn một chút thì có thể dùng để huấn luyện lý luận cơ sở cho tướng lĩnh, nhưng cũng không tệ, tính thú vị cũng được, so với chơi bàn cờ vui hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vậy à
Thiếu niên mưu sĩ nhẹ quạt lông, mỉm cười nói: "Vậy chư vị có muốn suất quân ra chém giết một hồi không
"Ai mà không muốn..
Hả
Trong phòng nhất thời tĩnh lặng
Bốn người cuối cùng cũng nhận ra câu nói này mang ý gì
Bọn họ đồng loạt ngẩng đầu
Cảnh tượng như thể bị dừng lại, hoặc như trước cơn giông bão, mây đen bao phủ muốn sập xuống, khiến người ta khó thở
Cổ tay thiếu niên mưu sĩ khẽ động, quạt lông đặt sau lưng, nhìn thẳng vào mắt các danh tướng, trong khoảnh khắc, như hai ngàn năm trước, thanh âm bình tĩnh ôn hòa vang lên: "Chư tướng, nghe lệnh
Soạt, Quan Vân Trường, Trương Văn Viễn, thậm chí cả Bạch Khởi và Hạng Hồng Vũ đồng loạt đứng lên
Bọn họ vô thức thẳng lưng, vô thức cầm hướng vũ khí trong tay
Bọn họ bỗng bước lên phía trước một bước, phảng phất như vẫn là những hào kiệt ngang dọc vô địch năm nào chém giết trên chiến trường, sau lưng như vẫn có thiên quân vạn mã, trên người không phải là bộ quần áo hiện đại thoải mái mà là áo giáp nặng nề, sát khí kinh khủng lập tức bùng nổ, tăng vọt điên cuồng
Trường Thừa và Tiễn Lai Sơn thần cùng nhau mò cá ở bên cạnh trực tiếp bị sát khí dán vào mặt
Da đầu tê dại, toàn thân lông tơ dựng ngược, tim đập nhanh như điên
Đây, đây là..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một đời chiến đấu phóng khoáng vạn dặm, tung hoành thiên hạ, không ai địch nổi
Danh tướng từ xưa, đều là những người vừa mà kiêu ngạo
Cái gọi là kiêu ngạo chính là ta là thiên hạ vô song, nghe chiến liền vui
Hai tay bọn họ chắp trước ngực, hai mắt bọn họ sáng quắc và nóng rực, đồng thanh nói: "Tuân lệnh
!"