Trấn Yêu Viện Bảo Tàng

Chương 71: Khác nhau đối đãi




Vệ Uyên nhìn vị thiên Nữ trước mặt, rất lâu mới phản ứng được, nói: "Giác
"Ngươi không phải là muốn về Côn Luân Hư sao
Thiên Nữ mang theo một tia ý cười trên mặt, chậm rãi nhẹ nhàng đáp: "Vốn là muốn đi, thế nhưng dọc theo đường đi thấy, nhân thế biến hóa to lớn, lại xảy ra chút chuyện khác, có người nói với ta Côn Luân dường như có chút biến hóa, chi bằng cứ ở nhân thế một thời gian, vừa hay cũng có thể điều dưỡng tốt thương thế
Vệ Uyên ngạc nhiên nói: "Núi Côn Luân có biến hóa
Chuyện này là ai nói
Thiên Nữ cũng không để tâm lắm, đáp: "Một tiểu đạo sĩ tên là Trương Nhược Tố, là vãn bối đệ tử của núi Long Hổ
"Muốn uống trà không
Vệ Uyên đem cái tên Trương Nhược Tố này ghi trong lòng, nghe vậy cười nói: "Vậy ta xin phép không khách khí
Thiếu nữ mỉm cười khẽ vẫy tay, phía sau Vệ Uyên liền xuất hiện một chiếc ghế mây kiểu dáng tương tự, hắn vốn tính cách không câu nệ, lập tức thoải mái ngồi xuống, một chiếc ấm trà cổ kính lơ lửng giữa không trung, rót hai chén trà, một chén rơi xuống cạnh bàn phía trước Vệ Uyên để đãi khách, một chén lơ lửng bên cạnh thiên Nữ
Vệ Uyên nhấp một ngụm, dù là một người không am hiểu trà như hắn, cũng không nhịn được nói một tiếng trà ngon
Hắn đoán ra tiền bối mà Trương Hạo cùng Thẩm Ký Phong nói tới hẳn là thiên Nữ, chỉ là tò mò thân phận hiện tại của thiên Nữ, suy ngẫm một chút, vẫn là mở miệng hỏi thăm, người kia lắc đầu, nói: "Cứ coi như là một tán nhân thanh tu, người ngoài cũng không biết thân phận của ta, chỉ là ta thấy nhân thế này lạ lẫm, cũng chỉ có chỗ của Ngọa Hổ ngươi, còn có thể tìm được một chút quen thuộc
Vệ Uyên mỉm cười nói: "Vậy khi người ngoài ở đây, ta nên xưng hô ngươi như thế nào
Thiên Nữ vẫn nói: "Gọi ta là Giác là được
Nghĩ ngợi, nàng lại hỏi: "Vậy tên chữ của Ngọa Hổ ngươi là gì
"Sống gần nhau, không thể chỉ gọi Ngọa Hổ
Vệ Uyên ngẩn ra một chút, mới hiểu thiên Nữ muốn hỏi cái gì, cái này thì đúng là không đáp được, chỉ có thể tìm cách giải thích với thiên Nữ rằng thời đại này đã sớm không còn tên chữ, thiên Nữ kinh ngạc, nói: "Vậy chẳng phải ngươi chỉ có tên, mà không có chữ sao
Thời đại của chúng ta đều như vậy
Vệ Uyên cười nói: "Chỉ cần gọi tên là được
Thiên Nữ nghĩ nghĩ, nói: "Uyên
"Khụ khụ khụ..
Vệ Uyên đang uống trà, suýt chút nữa bị sặc trà, kịch liệt ho khan
Sau đó mới phản ứng được, Vệ là họ, Uyên là tên, không có tên chữ, gọi thẳng tên, trong nhận thức của thiên Nữ quả thật chỉ có một chữ này, chỉ là tám đời rồi không có ai gọi như vậy, Vệ Uyên vẫn cảm thấy có chút không quen, rất vất vả mới dừng được cơn ho, cười khổ nói: "Cái này, Vệ Uyên, lão Vệ, A Uyên, đều được
Thiên Nữ gật nhẹ đầu, tỏ vẻ đã hiểu, lại cười nói: "Lâu rồi không tiếp đãi khách
"Ở đây có chút điểm tâm, muốn ăn chút không
Vệ Uyên còn chưa ăn xong điểm tâm, lập tức cười nói không khách khí: "Vậy ta xin phép không khách khí
..
Trương Hạo và Thẩm Ký Phong chờ rất lâu mà không thấy Vệ Uyên trở về
Bọn họ là đệ tử tinh anh của phủ Thiên Sư tại Tuyền Thị, phụ trách tiếp đãi vị tiền bối mới nhập thế này, giúp nàng giải quyết các vấn đề phiền phức trong sinh hoạt
Chuyện như vậy ngày trước bọn họ đã từng nghe qua, một số trưởng bối sau khi nhập thâm sơn tu hành, thì phải đến mấy chục năm mới ra ngoài, sau khi ra thì thấy thế giới thay đổi long trời lở đất, đều có những việc không thích ứng, ngược lại cần bọn tiểu bối như họ giúp đỡ
Chỉ là ngày xưa nhiều nhất cũng chỉ nghe nói thôi, lần này ngược lại có thể tận mắt nhìn thấy, mà bọn họ cũng không ngờ tới, vị đại tiền bối đạo hạnh nghe nói rất cao thâm này, thoạt nhìn cũng chỉ chừng hai mươi tuổi, chỉ là khí chất khác với người thường, có thể nhìn ra là người không tầm thường
Trương Hạo nhìn đồng hồ, nói: "Vệ quán chủ qua bái phỏng, hình như có hơi lâu rồi
Thẩm Ký Phong nghĩ đến cái gì đó, có chút lo lắng nghĩ: "Sư huynh, ngươi nói xem, Vệ quán chủ có khi nào sơ ý mạo phạm vị tiền bối kia không..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Hạo ban đầu vô ý thức muốn trả lời làm sao có thể, Vệ quán chủ đâu phải người lỗ mãng, đột nhiên lại nghĩ tới, vị tiền bối này dù sao bối phận rất cao, có lẽ là mấy chục năm tu hành trong núi, mới đạt được thân đạo hạnh này, xã hội phong tục thời đại đó hoàn toàn khác bây giờ, sơ ý một chút, lỡ lời, thật có khả năng mạo phạm
Lại nghĩ tiếp, vị tiền bối kia tuy dễ ở chung, nhưng có hơi lạnh lùng
Nếu lỡ vô tình mạo phạm trong lời nói..
Trương Hạo nghĩ đến cảnh đó, trong lòng bất an, liền vội đứng lên cùng Thẩm Ký Phong đi về phía tiệm hoa đối diện
Trong lòng vốn lo lắng, còn chưa đến cửa tiệm hoa, đã nhìn qua cửa kính thấy Vệ quán chủ cùng vị tiền bối kia ngồi đối diện trò chuyện vui vẻ, Vệ quán chủ có vẻ thoải mái hơn, không còn bộ dáng cất giấu bí mật như khi ở trước mặt bọn họ, còn vị tiền bối kia thần sắc ôn hòa bình thản, trên mặt mang theo ý cười
Khiến người ta liên tưởng đến làn gió mát khẽ lay động những ngày đầu xuân
Hai người vốn vội vã bước nhanh bỗng chững lại
Trương Hạo: "..
Thẩm Ký Phong: "..
Vệ Uyên chú ý tới hai người một nam một nữ đang đứng đơ ở phía sau cửa kính, lúc này mới nhớ ra mình thấy người bạn cùng chung sống một thời gian là thiên Nữ, có chút quên mất tất cả, trò chuyện có chút to tiếng, lập tức nói vài câu, rồi đứng dậy cáo từ
Thiên Nữ buông sách cổ xuống đứng dậy tiễn khách
Sau đó trong ánh mắt thất thần của Trương Hạo và Thẩm Ký Phong, Vệ Uyên cười nói: "Về sau chính là hàng xóm, xin chiếu cố nhiều, Giác..
Ánh mắt liếc thấy hai vị thành viên tổ hành động đặc biệt, mặt không đổi sắc bổ sung thêm hai chữ, "Lão bản, hẹn gặp lại
Trương Hạo và Thẩm Ký Phong nhìn thấy vị tiền bối kia hai tay đặt phía trước bụng, mặc bộ trang phục hiện đại, nhưng lại thanh nhã xinh đẹp tựa như hoa sen Tây Hồ, mỉm cười gật đầu, đều nhất thời ngây ngốc
Vệ Uyên vỗ nhẹ lên vai hai người, nói: "Đi thôi, hay là hai người muốn mua hoa
Trương Hạo và Thẩm Ký Phong nhìn theo bước chân nhẹ nhàng của Vệ Uyên trở về trong viện bảo tàng, vội mở cửa hàng, lại nghiêng đầu qua nhìn thấy thiên Nữ khẽ gật đầu, rồi trở lại tiệm hoa, ngồi xuống ghế mây đọc quyển sách cổ, có chút mông lung
Trương Hạo nhìn Thẩm Ký Phong, nói: "Cái kia, vừa rồi, tiền bối cười sao
Thẩm Ký Phong khẽ gật đầu, nói: "Cười
"Cười nhiều lần
"Rất nhiều lần
Trương Hạo trầm tư hoài nghi bản thân: "Trước đó thần sắc lãnh đạm, có phải do chúng ta làm không tốt không
"Chắc là không thể nào..
"Ha ha, hai người các ngươi nghĩ gì vậy
Đang lúc hai người đang xoắn xuýt xem bản thân có phải đã thất lễ, hay là có một cách giải thích khác thì, một người đàn ông mặc áo khoác bỗng xuất hiện cạnh hai người, đưa tay gõ nhẹ lên trán hai người, chờ đến khi cả hai giật mình, mới mỉm cười nhìn bọn họ
"Sư thúc?
"Sao ngài lại đến đây
Thẩm Ký Phong mở to mắt, rõ ràng có chút bất ngờ và kinh ngạc
Người đàn ông thoạt nhìn không quá 30 tuổi cười nói: "Chẳng phải là do lo các ngươi tiếp đãi tiền bối không tốt sao, nên mới phái ta tới, mà ta vừa nãy thấy, vị tiền bối kia cũng rất dễ nói chuyện, chắc là cấp trên nghĩ nhiều rồi, cứ nói phải hết sức chú ý cấp bậc lễ nghĩa, ta thấy nàng đâu có cứng nhắc như vậy
Hắn vỗ vai Trương Hạo, sau đó tự tin bước vào tiệm hoa, chắp tay hành lễ, nói: "Đệ tử núi Long Hổ Trương Du, bái kiến tiền bối
"Tiền bối có việc gì, đều có thể phân phó vãn bối
Thiên Nữ thần sắc bình thản, nói: "Làm phiền quan tâm
Bên cạnh là ghế mây, Trương Du vừa nãy thấy rõ ràng có người ngồi ở đó, hơn nữa còn là lão bản tiệm bên kia, nhưng mà tiền bối lại không nói một lời, nên hắn không tiện đặt mông ngồi xuống như vậy, chỉ có thể đứng ngẩn ngơ, có chút lúng túng
Nghe được mùi hương trà thoang thoảng, thấy ly trà trên bàn nhỏ, hắn vốn thích trà từ trước khi tu hành trong núi, không nhịn được bắt chuyện, nói: "Trà của Giác tiền bối thơm thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không biết vãn bối có thể mạn phép xin một ly trà không
Mở miệng dùng giọng vãn bối, cũng không xem là quá đáng
Nhưng không hề nghe thấy đáp lại
Cảm giác không khí như có hơi lạnh lẽo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngẩng đầu lên, hắn thấy trên mặt cô gái không có nụ cười ôn hòa như khi vừa giao tiếp với người ngoài, ngược lại có chút tức giận, đôi mày lá liễu hơi dựng lên, tức giận không vui nói: "Gọi thẳng tên ta, phủ Thiên Sư chưa từng dạy ngươi cấp bậc lễ nghĩa sao
Trương Du: "Hả?
Không phải chứ,
Sao khác với những gì vừa thấy vậy?
Trương Hạo và Thẩm Ký Phong mơ màng nhìn thấy cửa tiệm hoa bị mở ra, sau đó Trương Du như bị bàn tay vô hình nào đó đẩy ra ngoài, "bịch" một tiếng mông ngồi trên đất, hai người nhìn nhau, nhìn thấy trên mặt Trương Du hiện rõ một lớp sương mỏng, hình như ẩn ẩn có vẻ không hài lòng, sau đó nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của Trương Du, nghĩ ngợi một lát rồi quay đầu nhìn người chủ quán đang vui vẻ mở tiệm
Trương Hạo và Thẩm Ký Phong nhìn nhau, đều thấy được sự bất thường trong mắt đối phương
Chắc chắn có vấn đề!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.