Tạ Bệnh Miễn nhìn nam sinh chạy đến đẩy cửa liền hừ lạnh một tiếng, cũng mơ hồ đoán được chuyện gì xảy ra, nhẹ giọng nói: "Đừng đẩy nữa, bị khóa rồi
"Lớp trưởng, cậu tan học không chịu về còn lên đây làm gì
Tạo cơ hội cho người khác giờ trò à
Tạ Bệnh Miễn đã quét mắt đến chìa khóa bên cạnh cuốn sách của Hạ Thanh Từ, nó dùng để khóa cửa lớp
Xem ra cậu ta cũng biết ghi thù, định nhốt ai đó trong lớp ư
Hạ Thanh Từ chậm rãi thu tay về, rõ ràng cậu đã từng trải qua hết thảy những thứ này và đều là do Tạ Bệnh Miễn, nhưng dường như hắn chỉ đang xem trò vui, đứng bên cạnh mỉa mai và châm chọc
Khóe môi cậu mím thành một đường thẳng, đẩy hai cái
Cửa đúng là đã khóa
Đây là lầu sáu, chỉ có một cửa mà cậu lại không mang điện thoại, liền liếc Tạ Bệnh Miễn
"Gọi người mở cửa đi
"Tôi không mang điện thoại, để ở trong lớp rồi
Tạ Bệnh Miễn nhàn nhạt nói: "Cậu tự nghĩ cách đi
"Học thuộc thì đọc nhỏ lại, đừng làm phiền tôi ngủ
Nói xong hắn lại lùi mình về trong góc
Hạ Thanh Từ đứng tại chỗ nhìn quanh bốn phía, một mảnh vắng vẻ
Bên cạnh là tòa nhà lớp học, nếu muốn ra ngoài thì bọn họ phải trực tiếp nhảy xuống, hoặc mò đến lớp học bên cạnh
Cả hai cách đều không quá thực tế
Mặt trời thoạt nhìn sắp xuống núi, Hạ Thanh Từ trở lại vị trí ban đầu yên lặng ngồi đọc sách
Tạ Bệnh Miễn không vội, hắn khẳng định có cách
Cậu không nghe thấy động tĩnh, hơi dịch người một xíu, dời đến nơi có thể thấy Tạ Bệnh Miễn đang dựa vào tường
Chờ khi nào Tạ Bệnh Miễn rời đi thì liền đi theo vì cậu sợ hắn sẽ đi mất, để cậu lại một mình
Lúc ấy chỉ có thể qua đêm trên sân thượng
Tạ Bệnh Miễn nghe được động tĩnh, động tác của đối phương rất nhẹ, tựa hồ cách hắn ngày càng gần, trong không khí chỉ còn dư lại tiếng trang sách được lật nhẹ nhàng
Thật sự không hoảng còn ở đó đọc sách
Còn đang bận độc thoại, Hạ Thanh Từ đã buông xuống sách đứng lên, đến trước mặt Tạ Bệnh Miễn
Một lát sau, Hạ Thanh Từ mới mở miệng
"Cậu định ngủ tới khi nào
Tạ Bệnh Miễn nhấc mí mắt: "Muốn về thì cậu về trước đi
Về kiểu gì
Hạ Thanh Từ nhìn cửa ở đằng xa, bất cứ lúc nào gặp Tạ Bệnh Miễn thì đều rất xui xẻo
"Phía sau tòa nhà số 2 bên cạnh, chỗ đó có thể nhảy qua, cửa bên kia cũng không có khóa
Tòa của bọn họ là tòa số 1, theo lời Tạ Bệnh Miễn cậu vòng ra phía sau gặp bức tường cao khoảng 1m2
Bên đó là ban công cách phòng học khoảng 20cm
Xa cũng không xa lắm, Hạ Thanh Từ từ trên cao nhìn xuống, 6 lầu
Nếu không cẩn thận ngã xuống thì chỉ có tan xương nát thịt
Cậu chỉ mới trọng sinh một ngày
Hạ Thanh Từ đứng yên, cậu vẫn đang cân nhắc có nên nhảy qua hay trực tiếp ở lại sân thượng một đêm
Không chờ cậu nghĩ xong, phía sau đã có tiếng động nhỏ, một góc đồng phục xanh trắng liền lọt vào mắt cậu
Tạ Bệnh Miễn chống tay một cái, nhẹ nhàng nhảy qua tòa nhà đối diện
Bất quá chỉ trong mấy giây hai người đã ở hai tòa nhà khác nhau, Hạ Thanh Từ vẫn đứng đó trân trân nhìn vị thần Tạ Bệnh Miễn phía đối diện
"Cứ nhảy qua đi, khoảng này còn chưa dài bằng cậu, sợ cái gì
Đây là ngụy trang chế giễu cậu, đầu ngón tay Hạ Thanh Từ khẽ nhúc nhích, cậu rũ mắt đứng đó một hồi, đem cặp sách ném qua trước
Vừa quăng qua Tạ Bệnh Miễn đã giúp cậu nhặt lên, hắn đứng đó dõi mắt theo người thiếu niên ở phía đối diện, ánh mắt buông lỏng
"Cậu nhảy đi, tôi đỡ cho
Vốn tưởng nói như vậy nam sinh phía trước sẽ có thêm dũng khí, không ngờ tới đối phương theo bản năng mà lùi về sau một bước
Tạ Bệnh Miễn: "..
"Không cần
Hạ Thanh Từ tự chống tay lên tường mà nhảy qua, không dám nhìn xuống, vừa nhảy xuống bên cạnh liền có thêm một cánh tay
Giày thể thao cọ lên sàn, Hạ Thanh Từ đứng không vững hơi ngửa về sau một chút, sắc mặt tái nhợt, theo bản năng cậu nắm lấy người bên cạnh, đầu ngón tay túm lấy quần áo của Tạ Bệnh Miễn
Ban đầu Tạ Bệnh Miễn chỉ là tiện tay dìu một chút, không nghĩ tới cả người đều trực tiếp lao vào mình
Hắn chạm tới một đoạn eo nhỏ, chóp mũi liền xộc lên mùi chanh thơm nức trên người cậu nam sinh nọ
"Lớp trưởng, lần đầu à
Giọng đối phương tựa cười nhưng không, Hạ Thanh Từ ngẩng đầu đập vào mắt là con ngươi đen láy, tim đập thình thịch như muốn bay ra ngoài, cảm giác hồi hộp vẫn còn, cậu quay đầu liếc nhìn khe hở của hai tòa nhà
Hắn từ từ buông cậu ra
Hạ Thanh Từ dịch sang bên, sắc mặt tái nhợt cầm lấy cặp mình
Cửa bên này không khóa, cậu mở cửa trực tiếp rời đi
Cậu hiểu rõ ý tứ của Tạ Bệnh Miễn, hắn cho rằng chuyện trong nhà ăn là cậu cố ý, chuyện vừa rồi cũng là cố ý, cậu muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ để lại một câu nhẹ bâng
"Cậu muốn nghĩ gì thì tùy
Nói xong, đeo cặp từ ban công đi xuống
Bóng lưng thiếu niên trầm mặc mà nội liễm
Tạ Bệnh Miễn nghe được có chút hơi bất ngờ, đầu ngón tay xoa xoa một hồi, xúc cảm tựa hồ vẫn còn
Sờ so với thoạt nhìn còn gầy hơn
*
Hạ Thanh Từ từ tòa số 2 đi xuống liếc nhìn thời gian, đã gần 7 giờ 40, lúc này lớp học chắc hẳn là không còn ai
Cậu trở lại lớp học ở lầu 5, dọc theo đường đi bước chân rất nhẹ, nhìn thấy phòng học không bật đèn nhưng có động tĩnh
Đến cửa trước, cậu nghe được giọng nói trầm thấp bên trong
"Mày có chắc là không có ai đến không
Có người đến tụi mình liền xong đời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không đâu, hôm qua tao đến cũng không có ai
Lớp bọn họ đều là học bán trú, giờ này không ai đến đâu, yên tâm đi
"Quỷ xui xẻo kia bị nhốt trên sân thượng, trừ phi nhảy xuống bằng không chỉ có thể qua đêm trên đó
"Tụi mình làm vậy có phải là hơi quá đáng..
Giọng nữ sinh ngập ngừng
"Quá đáng cái gì, mày không biết nếu có được Tạ Bệnh Miễn giá trị thương trường của nhà mình được tăng ít nhất hai bậc sao
"Đến lúc đó nói không chừng còn chẳng cần đi học, nghe nói nhà họ Tạ và nhà họ Thẩm đều có quyền quyết định số suất đề cử trong trường..
Nghe tiếng là một nam một nữ, giọng không quen hẳn là lớp khác
Hạ Thanh Từ lấy chìa khóa từ túi đồng phục, tra nhanh chìa khóa vào ổ, âm thanh kim loại va chạm vang rất rõ ràng vào buổi tối
Khóa xong, cậu đứng bên ngoài một lát, nghe được tiếng đẩy cửa, nam nữ sinh bên trong đều rất lo lắng
"Đệt, đứa nào khóa cửa
"Mở cửa ngay cho ông, có biết tao là ai không..
Đừng để mai tao tra được mày ở lớp nào
"Mở cửa—— "
Tiếng ghế đập vào cửa vang lên ầm ầm, Hạ Thanh Từ đứng nghe một hồi cũng rời đi bằng thang bộ thông với tòa nhà bên cạnh
Lúc xuống cậu còn cố ý tránh camera, ra cổng trường cũng là đi đường vòng, đường về nhà liền xa gấp đôi
Về đến nhà đã sắp chín giờ, Hạ Thanh Từ vào cửa phát hiện trên bàn cơm canh đã đủ
"Hôm nay có chuyện gì à, sao không nói ba một tiếng
Hạ Quốc An đứng lên, đem đồ ăn về bếp hâm nóng: "Sau này con cứ mang theo điện thoại đi, để chế độ im lặng là được, không về thì nhắn ba biết
"Trường con không cho mang điện thoại
"Con là khúc gỗ à, con không nói thì ai mà biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Quốc An bật lò vi sóng, vừa nói vừa quay đầu lại phát hiện con trai mình đã bật TV trong phòng khách
Trên TV là bản tin thời sự liền chỉnh lại là phim truyền hình, một lúc lại là gameshow, cuối cùng dừng ở phim hoạt hình
"Ngươi có tin vào ánh sáng không
"Tiếp chiêu, để ta cho ngươi thấy sức mạnh của công lý
"Chỉ cần sống qua ngày hôm nay, đợi đến lúc chúng ta đủ mạnh, nhất định có thể đánh bại cái ác
Hạ Quốc An nghe mà mí mắt giật giật, hâm xong đồ ăn liền gọi đứa con trai ấu trĩ của mình lại bưng
"Tuế Tuế —— "
Vừa dứt lời đã nghe tiếng điều khiển bị đặt xuống, con trai ông vào bếp bưng đồ ăn ra ngoài
"Lúc con chưa về Trần Tinh có đến đây, không có con nên đi liền
Hạ Thanh Từ đang cầm đũa hơi dừng một chút: "Sau này cậu ta có tới thì đừng giữ lại
"Làm sao vậy, hai đứa cãi nhau à
Hạ Thanh Từ lắc đầu: "Không hợp, không chơi với nhau nữa
"Là con mở lời sao
Hạ Quốc An có chút bất ngờ: "Tuế Tuế thực sự lớn rồi..
Cũng không sao, con tự quyết định là được
Bất quá sau này con trai sẽ có ít bạn bè hơn
Mấy ngày kế tiếp sóng yên biển lặng, bị Hạ Thanh Từ khóa ở phòng học chính là học sinh lớp 2, hôm sau hai người này liền bị gọi lên văn phòng
Bọn họ bị nhốt trong phòng một đêm, nguyên nhân cũng rõ ràng, bọn họ đang giở trò
Cuốn sách bị phá nát trong ngăn bàn của Hạ Thanh Từ là bằng chứng
Bởi vì nam sinh kia là bà con với Chủ nhiệm nên cũng không bị gì, nhà trường chỉ cho bọn họ viết bản kiểm điểm
Không tra được là ai đã nhốt, camera giám sát không có, càng không có ai nghĩ đến việc kiểm tra camera tòa nhà bên cạnh
Chuyện như vậy cứ thế trở thành chủ đề kỳ bí trong trường, phải mất một quãng thời gian dài mới lắng xuống được
Có người nói đó là hiện tượng siêu nhiên, có người lại nói nam sinh kia có thể đã đắc tội người nào đó nên mới bị vậy, sự chú ý trên người Hạ Thanh Từ đã giảm đi, vì thế cậu được thanh tịnh mấy ngày
"Tôi rõ ràng cái gì cũng chưa kịp làm
Nếu chuyện này tôi viết thành sách thì tác giả rõ là một thằng ngu
Một nam sinh lớp 2, đàn em của cậu ta hùng hùng hổ hổ: "Đây là ai làm
Anh làm
Hay có người làm
"Hôm trước thì tao có làm, nhưng hôm qua thì không
Nam sinh cười lạnh: "Đừng để tao biết là ai, nói không chừng lại một đám ngu nào rồi
Bọn họ đều không hoài nghi Hạ Thanh Từ vì đã tìm người nhốt cậu lại
Hôm sau cũng không chạy lên kiểm tra, ai lại cố ý chạy lên nộp mạng
Hôm sau thấy học bá bước vào lớp nhìn chằm chằm bàn mình, trông thật đáng thường, nhất định là bị nhốt một ngày, phỏng chừng đang uất ức lắm
Hầu hết mọi người đều nghĩ vậy, Tạ Bệnh Miễn đến vừa vặn nghe được vài câu
Cũng không cần hắn giúp, ngươi ta tự có thể giải quyết
"Nhị ca, chào buổi sáng —— "
Tạ Bệnh Miễn liếc mắt, qua loa đáp một tiếng, ngước mắt lên tầng 5 xuyên qua cửa sổ nhìn về phía lớp học
Đáng thương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Uất ức
Vô tội
Cậu nam sinh đang ngồi đoan chính đọc sách ở hàng thứ ba, bên cạnh còn có bạn cùng bàn kích động nói gì đó như thể muốn phun mưa vào mặt cậu
Khóe môi cậu hơi nhếch lên, sờ sờ mặt mình, không chút lưu tình hướng bên cạnh dịch ra một chút
Ngoại hình lạnh lùng, khuôn mặt thanh tú, khi cụp mắt thoạt nhìn rất..
Có thể khơi dậy thiện cảm của mọi người
Đối với người ta là tiếc thương, còn Tạ Bệnh Miễn thì lại khác
Ánh mắt hắn đen kịt, vuốt nhẹ đầu ngón tay dường như vẫn còn phảng phất một chút xúc của ngày hôm qua
—— muốn bắt nạt cậu.