Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 112: Cầu Sinh Trong Rừng Mưa Nhiệt Đới 10




“Không lẽ mạt gỗ này không thể làm ngòi lấy lửa được?” Thẩm Tiêu đổ mạt gỗ lên tay, mạt gỗ hơi cháy có mùi ẩm, tựa như nếu thêm chút nhiệt độ thì có thể cháy vậy
Thẩm Tiêu không từ bỏ, cô thử lại lần nữa
Lần này lòng bàn tay của cô nóng đến mức bị cọ xát sắp nổi ra mụn nước, nhưng ngọn lửa vẫn không có dấu hiệu bùng cháy
Nhìn thấy lòng bàn tay cô đỏ bừng, hai nam sinh đang thu thập cành cây ở bên cạnh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được, hai người chủ động lại nói: “Hay là để tôi thử cho.”
Thẩm Tiêu chủ động nhường chỗ, nhưng......hai người họ cũng không chà ra được tia lửa nào
“Có phải do ẩm quá không?” Hai nam sinh lúng túng xoa xoa cái mũi
Thẩm Tiêu không đáp lại họ, lấy cành cây lại và tiếp tục cọ xát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lẽ là họ nói đúng, xung quanh nơi này quá ẩm ướt, nên sức nóng từ ma sát không đủ để đốt mạt gỗ
Thẩm Tiêu cố gắng thử một hồi lâu, mấy mụn nước trong lòng bàn tay bị cọ xát đến vỡ cả rồi, nhưng lửa vẫn không cháy lên
“Cô gái, hay là hôm nay thôi vậy.” Bà cụ Phạm xót cho cái tay của Thẩm Tiêu: “Ngày mai phơi khô đồ đạc lại, nói không chừng có thể được.”
Thẩm Tiêu nhìn vết thương trong lòng bàn tay mình, lý trí nói cho cô biết lúc này tốt nhất là nên dừng lại, nhưng về mặt tâm lý thì Thẩm Tiêu không muốn từ bỏ
Có thể là vì ở mấy thế giới lúc trước đều trải qua rất thuận lợi, bây giờ đến thế giới này, ngay cả nhóm lửa cũng nhóm không lên, cảm giác thất bại này khiến cô có chút khó chịu
“Để cháu thử thêm lần nữa.” Cô muốn lấy tay chà lần nữa, nhưng cơn đau do thanh gỗ không bằng phẳng chạy trên vết thương quá dữ dội, thử mấy lần cô cũng chỉ có thể từ bỏ và chọn cách khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vẫn nên để chúng tôi tiếp tục thử đi.” Người đàn ông vừa thất bại lúc nãy tiếp tục xin thử
Lần này Thẩm Tiêu lại nhìn chăm chú họ một hồi, lúc họ bị nhìn đến dựng lông hết cả người thì cô mới lên tiếng: “Đi tìm vật liệu có thể làm dây thừng giúp tôi, quay về mà nhóm lửa lên được thì miễn phí cho các anh.”
“Được được.” Hai nam sinh vội vàng đi
Chẳng bao lâu, họ tìm thấy rễ và thân của cây, vỏ cây tươi và dây leo
Có lẽ họ không biết Thẩm Tiêu muốn gì, vì vậy họ chỉ đơn giản là đem hết tất cả những gì họ nhìn thấy đến: “Cô xem những thứ này được không?”
Thẩm Tiêu lựa chọn trong số những thứ này, cuối cùng cô chọn vỏ cây tươi
Cô xé những cái cây gỗ này thành những sợi nhỏ và xoắn chúng thành từng dây một
Hơn một chục sợi dây được xoắn ra, và một sợi dây vỏ cứng cáp đã thành hình
Thẩm Tiêu dùng lực kéo mạnh, nhưng sợi dây không đứt, sau đó dùng một chân giẫm lên nó và một tay kéo, sợi dây cũng chịu được làn sóng lực đầu tiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lẽ chỉ cần sợi dây như thế này là đủ rồi, Thẩm Tiêu dùng dao găm đào một lỗ trên đầu cây gậy đã khoan gỗ trước đó, sau đó luồn dây vỏ cây vào, sợi dây bị đứt làm đôi quấn quanh cây gậy gỗ, quấn sợi dây xong, cô tiếp tục giẫm lên, cầm khúc gỗ bên dưới, cô dùng hai tay kéo sợi dây bị đứt, sợi dây quay nhanh trong tích tắc
Chỉ tiếc là, sợi dây hơi ngắn, lửa vẫn chưa cháy lên thì khúc gỗ đã dừng rồi
Thẩm Tiêu chỉ có thể lấy dây xuống, nối thêm một đoạn nữa thì bắt đầu thử lại
Lần này sợi dây đủ dài để quay khúc gỗ lâu hơn, và mùi khét ban đầu lại bắt đầu thoang thoảng
Thẩm Tiêu nhìn thấy có hi vọng, vội vàng nhân lúc nhiệt độ mạt gỗ bên trong vẫn chưa tiêu tán, khoan gỗ lần thứ hai
Lần này, khói xanh thoát ra khỏi rãnh
Thẩm Tiêu vội vàng đổ những mảnh vụn trong rãnh vào đống lá khô đã chuẩn bị sẵn bên cạnh rồi đun nhỏ lửa, sau khi khói đặc lại, cô nhẹ nhàng thổi vào vài tia lửa đó, không khí lưu thông mang đến ôxy và tia lửa sáng hơn một chút
Khi Thẩm Tiêu tràn đầy mong đợi nó sẽ đốt cháy lá khô, sau khi mạt gỗ được cháy lên thì lại mờ mịt dần dần, cuối cùng hóa thành một chút khói, và không có dấu vết gì
“Tắt rồi?” Trong chốc lát Thẩm Tiêu có chút suy sụp
Vất vả cực khổ lâu như vậy, trước mắt thấy lửa sắp cháy lên, thế mà lại tắt rồi
“Không sao, chỉ thiếu một chút nữa thôi.” Những người khác thấy sắc mặt cô trở nên khó coi, vội vàng đi lại an ủi: “Cô đã rất lợi hại rồi, thiếu chút nữa là thành công rồi.”
“Nhưng mà thiếu chút nữa là thành công không phải là thất bại sao?” Thẩm Tiêu cúi đầu, cô biết cảm xúc lúc này của mình không đúng
Muốn sinh tồn trong môi trường khó khăn thì nhất định phải có một tâm thái tốt
Cô hít sâu vài hơi, ép mình bình tĩnh lại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.