Giải quyết tích phân xong, Thẩm Tiêu nghĩ đến chuyện thân phận không rõ đi tới thế giới đáy biển, lúc này tiêu 100 tích phân lấy cho mình thân phận hợp pháp của bản đồ kế tiếp, lại mua 100 khắc bạc trắng dự trữ, sau đó nhấn xuống nút đi xuống thế giới
Trước mắt lại là một làn ánh sáng trắng, khi Thẩm Tiêu mở to mắt, người đang nằm ở trên đống rơm rạ
Ánh sáng mênh mông chiếu vào, cô miễn cưỡng có thể thấy rõ hoàn cảnh vị trí của mình… đây là một căn phòng rất nát, bên trong có không ít rơm rạ và củi lửa, trông như là phòng củi
Cô lại nhìn cách ăn mặc của mình, vải bố màu xám, bên trên may không ít mảnh vá
Cúi đầu ngửi thấy, có một mùi hôi rất khó ngửi
Bên cạnh đầu tóc rũ xuống cũng đầy mỡ, tất cả phía trên đều là bụi
Thân phận mà trung tâm mua sắm ảo sắp xếp cho cô sẽ không phải là tên ăn mày chứ..
Thẩm Tiêu đứng lên mò mẫm ra khỏi phòng, đẩy cửa, cô phát hiện chỗ mình ở là một tứ hợp viện cũ nát
Lúc này trong viện có không ít người, hầu như đều là phụ nữ và trẻ con
Phụ nữ trẻ đều có, bộ dáng của trẻ con lớn nhất cũng chỉ bảy tám tuổi
Điểm giống nhau duy nhất của bọn họ chính là đều mặc rất nát rất cũ
Dù cho chỉnh lý chỉnh tề, hơi thở nghèo nàn vẫn phả ra từ giữa lông mày nếp nhăn của những người phụ nữ
Đây là nơi nào vậy
Thẩm Tiêu đi ra từ trong phòng, gió bên ngoài có hơi lạnh
Cô co rúm lại thân mình đi đến trong viện, hầu như không ai chú ý tới cô, cho dù có người thấy được, cũng không khó hiểu sao nơi này thêm một người
Đi thẳng đến cửa lớn viện, Thẩm Tiêu quay lại nhìn, mới nhìn thấy một tấm biển treo trên cánh cửa của viện tử này, ba chữ to bên trên dùng chữ viết bằng bút lông “Từ Tế Đường”
Từ Tế Đường
Tổ chức từ thiện của cổ đại
Thẩm Tiêu không biết mình đoán chính xác hay không, hiện tại cô bị gió thổi trúng có hơi lạnh, nhu cầu cấp bách nhất là có một bộ quần áo dày một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ra cửa lớn xuyên qua ngỏ tắt nhỏ phía trước, vừa ra con ngõ, con đường phía trước bỗng chốc rộng mở, trên đường người đến người đi, ngựa xe như nước
Náo nhiệt không dứt bên tai chui vào trong lỗ tai Thẩm Tiêu, khiến cô có một cảm giác trở về nhân gian
Ngửi mùi hương bay trong không khí, khóe miệng Thẩm Tiêu không khỏi lộ ra một ý cười
Cô đi đến cửa hàng bên đường mua quần áo, đi chưa được mấy bước, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa, tiếp theo bên cạnh có một trận gà bay chó sủa, Thẩm Tiêu không tránh kịp, bị người đẩy trúng quán trà bên cạnh
“Nguy hiểm thật!” Bởi vì Thẩm Tiêu đúng lúc nắm được mép viền bàn trà bên cạnh nên không có ngã xuống, nhưng cái bàn bởi vì cô đụng phải, chén trà trên mặt bàn đổ ngã
“Xin lỗi xin lỗi.”, cô vừa giải thích vừa ngẩng đầu, lại phát hiện khách trà đối diện chính là người quen
Còn không đợi cô kêu ra tên đối phương, phía sau không biết là ai lại đẩy mạnh cô một cái, Thẩm Tiêu mất trọng lực, ngay cả ấm trà mà người ta mang lên trên bàn cũng cùng lúc bay tới trong lòng người đối diện
Mắt thấy cô sắp đụng tới anh, người đối diện cũng nhanh chóng trốn đi, tùy ý Thẩm Tiêu ngã ở trên mặt đất
“Nguy hiểm thật.” Tiếng may mắn này của anh không hề có thành ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xương sườn Thẩm Tiêu bị cái bàn đụng đến phát đau một lúc lâu mới đứng lên nhìn về phía người nọ nói: “Anh thật đúng là trước sau như một một chút phiền phức cũng không muốn dính tới, Chử Đình.”
Chử Đình đối diện khép lại áo choàng lông cáo tuyết trắng, khuôn mặt đẹp trai tinh xảo không có một chút xấu hổ: “Biết mình là phiền phức thì tốt rồi
Tôi nói sao hôm nay từ lúc vào thành mí mắt bắt đầu giật không ngừng, xem ra tất cả việc này đều có báo trước.” Tiếp theo anh lại liếc mắt nhìn Thẩm Tiêu một cái: “Tôi cũng không nghĩ tới thế mà sẽ có người cùng một bản đồ tiến vào hai lần.”
“Tiến vào hai lần?” Thẩm Tiêu còn đang nghi hoặc, bên cạnh truyền đến tiếng kêu kinh ngạc vui mừng có hơi không xác định: “Chị Thẩm?”
Thẩm Tiêu theo tiếng nhìn lại thì thấy một thiếu niên con lai đang mang vẻ mặt kinh ngạc vui sướng nhìn mình
Nhìn thấy gương mặt của thiếu niên, không hiểu sao cô lại cảm thấy có chút quen mắt: “Em...”
“Em là Thanh Thủy đây!” Hốc mắt thiếu niên thâm thúy, ngũ quan lập thể, cười rộ lên dung nhan sáng lạn, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ: “Chị nói chị là người Giang Nam, khi em vào đến Châu Thành đã nghĩ, lẽ nào lại gặp được chị ở đây chăng, không nghĩ tới thật sự gặp được!” Tiếp theo cậu ta lại đánh giá Thẩm Tiêu một cái, cậu ta dường như có chút kinh ngạc vì sao Thẩm Tiêu sẽ mặc thành như vậy, nhưng cậu ta cũng không hỏi thêm gì cả, chỉ cởi áo khoác của mình xuống phủ thêm cho Thẩm Tiêu, cười tủm tỉm nói: “Có thể gặp lại chị thật tốt, Trung Nguyên quả nhiên là nơi khiến người ta cảm thấy hạnh phúc.”