Theo như thường lệ, quầy hàng của Thẩm Tiêu mở đến buổi sáng bán hết sẽ dọn hàng, nhưng từ sau khi cô bán canh, cứ có người đến hỏi buổi trưa còn bán canh không
Nhìn cách ăn mặc của họ, Thẩm Tiêu biết những người này có lẽ đều là người khuân vác ở bến đò gần đó
Có một con sông kéo dài đến thành phố Lâm Châu, và hai bên sông nội thành là những bến đò tư nhân
Những người khuân vác này chuyên giúp chuyển hàng hóa và kiếm sống bằng cách làm việc nặng nhọc
“Có bán.” Thẩm Tiêu nói
“Thế thì tốt quá rồi.” Những người đó cười
Đợi đến trưa, Thẩm Tiêu thấy họ kết bè kết đội đến rồi, một người chỉ gọi một chén canh, sau đó họ lấy bánh hoặc là màn thầu lạnh cứng từ trong người ra, ăn miếng bánh rồi húp miếng canh, ăn xong thì lại dẫn mọi người tiếp tục đi làm việc
Thẩm Tiêu thấy vậy cũng không nói gì, nhưng mà kể từ ngày hôm đó, mỗi ngày quầy hàng của cô đến mở đến trưa
Hơn nữa bởi vì thiếu người làm, cô nhờ mẹ Phạm Nguyệt đến giúp một tay
Lúc trước bán buổi sáng, sẽ chỉ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của những người cùng bán đồ ăn buổi sáng ở xung quanh đó, sẽ không ảnh hưởng quá nhiều
Nhưng bây giờ buổi trưa cô cũng bán, mặc dù vẫn chỉ là buôn bán sủi cảo với canh, nhưng vẻ ngoài đông đúc quầy hàng cô vẫn thu hút ánh nhìn của người khác
Một ngày hai ngày đã đành, liên tiếp mười ngày, nửa tháng, các quán ăn trên đường này nhìn quán đông khách hơn quán của mình, nhìn thế nào cũng thấy khó chịu
Ôn hòa một chút, chỉ là tay nghề người ta giỏi, không có cách nào khác
Nhưng người có một chút lai lịch, thì sẽ không nghĩ như vậy
Thái Bạch Cư chính là một quán trọ có lai lịch như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông chủ quán trọ họ Hà, không phải nhân vật gì, nhưng ông ta nịnh bợ cậu em vợ của tri phủ đại nhân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có tên tuổi của tri phủ đỡ đầu, ngày thường mấy vị quyền quý muốn đeo bám quan hệ cũng thích đến quán của ông ta tâng bốc, vì thế việc buôn bán cũng không tệ
Quầy hàng của Thẩm Tiêu không ảnh hướng lớn đến việc làm ăn của quán ông ta, vốn dĩ ông chủ đó cũng không để tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng có một lần bị quyền quý nào đó từ ngoài cửa bước vào, nói đùa rằng bên này toàn là ăn mày, suýt chút nữa anh ta tưởng mình đi nhầm, bảo ông chủ Hà để ý, cũng có ý nghĩ đuổi những người ngoài đó đi
Ông ta muốn đuổi người, phương pháp vô cùng đơn giản thô bạo, trực tiếp cho đám tay chân đi đập quầy hàng
Trong mắt ông ta, một đám dân thường không có lai lịch mà thôi, đập thì cứ đập
Vì thế hôm đó Thẩm Tiêu vừa dọn quầy hàng ra, thì bị một đám người đến đập nát bét, nồi chén bị vỡ, bếp lò bị đá đổ, sủi cảo nóng hổi cũng văng đầy dưới đất
Bọn họ đến quá đột ngột, Thẩm Tiêu muốn ngăn cản nhưng bị chúng đẩy ngã xuống đất: “Cút ra!”
“Không được đập!” Mẹ Phạm Nguyệt bên cạnh vươn ra ngăn cản, bị tên côn đồ phía trước đá đống lửa than bên cạnh bếp lò, áo bông cô ta vừa mới mua lập tức bị lửa đốt
Thẩm Tiêu định thần lại vội vàng đi dập lửa cho cô ta, nhưng cô nghe thấy những tên côn đồ đó đứng cười ha ha ở bên cạnh, tựa như đây là chuyện gì đó cực kì vui vậy
Thẩm Tiêu tức giận sôi gan, thanh kiếm cổ dưới vạt áo được cô nắm chặt trong tay
Cô có bùa xé không gian, giết người như thế nào đều có thể chạy thoát được, cùng lắm thì đổi một nơi khác bắt đầu lại từ đầu
Hơn nữa tích phân của cô cũng đủ từ lâu rồi, quả thực không được thì thoát khỏi thế giới này thôi
Nhưng mà những tên cặn bã này, cô không muốn bỏ qua
Lúc cô định ra tay thì có người lao đến: “Dừng lại!”
Là Thanh Thủy
Những tên côn đồ đó nhìn thấy có người đến là ngoại quốc thì vẻ mặt mang vài phần xem xét: “Người ngoại bang
Chuyện chúng tôi từ khi nào đến lượt người ngoại bang quản thế?”
Thanh Thủy đỡ Thẩm Tiêu đứng dậy, thấy cô không bị thương, cậu ta ném một miếng bạc từ trong hầu bao của mình cho một người mà cậu ta biết gần đó: “Làm phiền đến nha môn mời tổng bổ đầu Chu đến một chuyến.”
(Tổng bổ đầu (
总捕头
): đầu mục bắt người, là người cầm đầu nhóm chuyên đi tầm nã, bắt người.)
Người đó cầm tiền rồi vội vã đi, mấy tên côn đồ này nghe như đang nghe chuyện cười vậy, bọn họ bắt chước Thanh Thủy, nói một cách quái gở: “Mời tổng bổ đầu Chu đến một chuyến
Mày tưởng mày là ai, còn có thể mời được tổng bổ đầu Chu sao
Hôm nay tao đập thì đập đấy, tao muốn xem thử ai sẽ đến giúp các người.”
Mấy người này nói xong bèn cho người tiếp tục đập
Họ không chỉ đập quầy hàng của Thẩm Tiêu, mà ở bên chỉ cần vẫn còn mở quầy thì họ sẽ đập
Một vài người nhanh thì đã dọn đi rồi, nhưng những người chậm thì đều bị bọn chúng đập nát bét hết