Thế nhưng, tiếp theo chén thuốc này, đến nửa đêm, đột nhiên Lương Lão tìm đến Thẩm Tiêu, yêu cầu xem xác thuốc trong chén thuốc lúc trưa
Bởi vì chén thuốc cho Thanh Thủy uống lúc trước có hiệu quả, buổi tối, ông ta cũng kê phương thuốc giống y như vậy cho một bộ phận bệnh nhân khác, nhưng những người đó uống xong thì không có bất cứ biểu hiện thuyên giảm nào, và chén thuốc buổi tối của Thanh Thủy giống như hết hiệu quả vậy, đến bây giờ cậu ta vẫn còn ho
Mọi người đều cho rằng đó chỉ là mừng hụt, sự cải thiện của Thanh Thủy chỉ là ánh sáng lóe lên hoặc là một sự tình cờ
Nhưng Lương Lão hành nghề chữa bệnh nhiều năm, ông ta đặc biệt xem xét các triệu chứng của Thanh Thủy và cảm thấy chuyện không thể trùng hợp như vậy được, vì vậy ông ta muốn đến xem có phải thuốc có vấn đề hay không
“Xác thuốc đó chắc vẫn chưa vứt đi nhỉ.” Lương Lão nói
“Chưa.” Thẩm Tiêu vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết xác thuốc sẽ không vứt đi ngay, cho nên xác thuốc bình thường cô sẽ đổ trên bệ cửa sổ ngoài phòng: “Bây giờ tôi sẽ đi lấy cho ngài ngay.”
Rất nhanh, hai bộ xác thuốc của ngày hôm nay đã được Thẩm Tiêu đem đến
Lương Lão cầm đèn soi kỹ, cuối cùng phát hiện trong đống thuốc lúc trưa còn dư ra một đống xác thuốc
Ông ta hành y nhiều năm như vậy, xác thuốc của loại thuốc nào mà ông ta chưa thấy qua
Về cơ bản ông ta có thể xác định, thứ này tuyệt đối không phải là phương thuốc mà ông ta kê
Mà buổi trưa, Thanh Thủy uống chén thuốc có thêm thứ này mới có chuyển biến tốt..
Nhất thời Lương Lão thấy lòng xao động
Thẩm Tiêu thấy vẻ mặt ông ta thay đổi, cô bất giác hỏi: “Lương Lão, đây là?”
“Đây là vỏ cây quan âm.” Lương Lão cũng không giải thích nhiều, lập tức bảo đệ tử đi bốc một bộ thuốc đến, nấu cùng với vỏ cây quan âm: “Cụ thể có phải như tôi nghĩ hay không thì vẫn phải thử tiếp rồi nói.”
Ông ta nói như vậy, tim của tất cả mọi người trong phòng bếp đều đập thình thịch
Không lẽ sự việc cuối cùng cũng sắp có chuyển biến tốt rồi sao
Khoảng thời gian này, trong trường nấu nhiều ấm thuốc như thế, chưa có ấm thuốc nào khiến người ta vò đầu bứt tai như ngày hôm nay, chỉ hận thời gian trôi qua quá chậm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong khoảng thời gian này, đại phu ở Minh Luân Đường bị phân tâm, nhưng cũng không thể thoát thân được, chỉ có thể để một người thỉnh thoảng đến xem tình hình như thế nào, sau đó quay lại nói cho mọi người biết kết quả
“Thế nào rồi?”
“Vẫn chưa xong, tiếp tục đợi thôi.”
Trong Minh Luân Đường là như thế, ở bên ngoài, người thương nhân và những người khác đã nấu xong chăn ga gối, lúc này họ đã rất buồn ngủ, thường thì họ là những người hay tranh thủ thời gian để ngủ một giấc, nhưng lúc này cũng cố gượng cơn buồn ngủ, đợi động tĩnh sau bếp
“Lương Lão cũng bị kinh động rồi, hi vọng là chuyện tốt.” Bọn họ không hiểu bên trong đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiếm khi thấy các đại phu phân tâm như thế, họ vô thức cũng muốn xem thử kết quả thế nào
Ở sau bếp, sáu, bảy người vây quanh cái ấm thuốc ở giữa đang từ từ sôi ục ục
Sau bao lâu mong ngóng, cuối cùng thuốc cũng được nấu xong
Lương Lão đích thân nếm thử một ngụm rồi bảo đại đệ tử bưng đến sảnh phụ của Minh Luân Đường
Những người khác cũng muốn đi theo, nhưng lại bị ngăn cản
Thẩm Tiêu đi theo không vấn đề gì, nhưng Lương Lão vẫn bảo cô đợi ở phòng bếp
Ông ta biết quan hệ của cô với Thanh Thủy, nếu thuốc có tác dụng thì còn được, nhưng nếu không có tác dụng, đến lúc đó sẽ chỉ bị đả kích gấp đôi
“Được, tôi đợi ở đây.” Thẩm Tiêu cố kìm bước chân muốn đi theo lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời gian đợi chờ là khó khăn nhất, cô dứt khoát làm việc trong phòng bếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đun nước, nấu giặt chăn nệm, chuẩn bị thức ăn của sáng mai cho mọi người, không để cho mình rảnh rỗi một chút nào
Mặt trăng và các vì sao bị che khuất, và dải ngân hà đang chìm dần
Bầu trời từ từ sáng lên
Lại là một tiếng bước chân vội vã đi đến sau bếp, là đại phu đến truyền tin và thuận tiện mang ấm thuốc ở phòng bếp đi: “Thuốc tối qua có hiệu quả!” Trên khuôn mặt tiều tụy của đệ tử kia tràn đầy sự vui mừng: “Tối hôm qua, em trai của cô vốn dĩ đã có triệu chứng thổ huyết, nhưng vừa uống chén thuốc đó thì cầm máu lại rồi, cũng bớt ho hơn rất nhiều
Thầy dặn dò xuống, tất cả mọi người đều dùng theo phương thuốc này, xem thử dùng thêm nhiều lần nữa có chuyển biến tốt không.”
“Thật sao?” Thẩm Tiêu với mấy người khác liền thấy nhẹ lòng, có chuyển biến tốt là được: “Đủ thuốc không
Không đủ thì tôi bảo tổng bổ đầu Chu đi nói với Chử Đình.”