[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Có phải cái này không?” Lương Lão rút một miếng vỏ cây quan âm tươi ở bên cạnh xuống và nói
Mẹ Phạm Nguyệt gật đầu nói: “Hình như là nó.”
Trên bếp lò có thêm vài mảnh vỏ cây, mẹ Phạm Nguyệt cứ như thế bỏ nhầm vào
Thế ai lại là người để vỏ cây đó trên bếp lò
Người trong phòng bếp nhìn qua nhìn lại, đột nhiên Thẩm Tiêu nói: “Có lẽ tôi biết là ai rồi.”
“Ai?”
Thẩm Tiêu nhìn xung quanh một vòng rồi nói: “Bình thường người lớn sẽ không để đồ lung tung, nhưng sau bếp chúng tôi vẫn còn một đứa nhỏ.”
Cô dẫn mọi người đi ra phòng bếp, chỉ thấy trong sân ngoài phòng bếp, A Bảo đang nằm trên đống củi, trong tay cầm hai vỏ cây đang chơi rất vui vẻ
Và vỏ cây đó chính là vỏ cây quan âm
Thấy vậy, Lương Lão vuốt râu nói: “Trong “Mậu Huyện Chí” từng có một bài thuốc dân gian, lúc đó người trong huyện nhiễm bệnh dịch hạch, dùng vỏ cây quan âm để nấu uống, “dù nguy cấp những cũng sẽ chữa khỏi”, không ngờ phương thuốc này cũng dùng được trong lần dịch bệnh ở Lâm Châu này
Điều tôi càng không ngờ đến hơn là thuốc này lại được phát hiện bằng cách thức như thế này
Đúng là thời tới, mạng tốt.”
Ngay lúc này đây, người trong lòng chấn động nhất không ai khác chính là Thẩm Tiêu: “Phải đấy, tôi cũng không ngờ đến.”
Lúc đầu nhất thời nhân từ, không ngờ sẽ trở thành nhân quả này
…
Giờ nghỉ trưa cũng sớm kết thúc, bởi vì có phương thuốc tốt, quả thực bệnh của Thanh Thủy đang phát triển theo chiều hướng tốt hơn
Đầu tiên là cậu ta cầm được máu, sau đó cơn ho dịu dần, máu trên mặt cũng tản ra, nước da cũng từ từ trở lại bình thường
“Bây giờ chỉ hy vọng trong thành đừng loạn là được.” Thẩm Tiêu nói riêng với tổng bổ đầu Chu
Ai ngờ tổng bổ đầu Chu lại ồm ồm nói: “Loạn không nổi, bây giờ trong thành đã không thiếu lương thực nữa?”
“Không thiếu?”
“Ừm
Bây giờ mỗi ngày đều có lương thực được đưa vào thành, không còn thiếu lương thực nữa, ít nhất không đến cảnh toàn thành bị nhốt đến chết
Còn về việc lương thực từ đâu ra, Chử đại nhân bảo chúng tôi không nên hỏi nhiều thì tốt hơn.”
Thẩm Tiêu biết, Chử Đình sẽ nói như vậy, mười phần hết tám phần là nguồn gốc của số lương thực này sẽ không được quang minh chính đại bao nhiêu
Nhưng mà trước mắt quả thực cũng không có cách nào so đo được nhiều như vậy, đuổi kịp vụ xuân, ai có tiền cho Lâm Châu mượn lương thực, chuyện này chỉ có thể là xử lý mơ hồ
…
Thời gian trôi qua từng ngày, trạng thái của Thanh Thủy càng ngày càng tốt
Sáu ngày sau, cậu ta đã có thể xuống giường đi lại, mặc dù thỉnh thoảng vẫn còn ho, nhưng triệu chứng đều khá nhẹ
Ngoài cậu ta ra thì những bệnh nhân khác cũng có chuyển biến tốt
Về cơ bản chỉ cần không chảy máu trong thì đều có thể cứu được
Còn về những bệnh nhân đã đến mức chảy máu mũi thì có thuốc cũng như vậy, có thể sống được không thì chỉ có thể xem vận may của người đó
Tóm lại, trận dịch bệnh này đã dần được kiểm soát
Vào cái ngày những triệu chứng của Thanh Thủy đã biến mất hoàn toàn, tất cả đại phu trong trường học đều tập trung ở bên cạnh cậu ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đi hai bước xem thử.” Đại phu Tôn nói
“Nhảy cái thử.” “Hô hấp có vấn đề gì không?” “Để tôi chẩn mạch cho cậu ấy.” “Ăn đồ ăn thử, xem có gì không hợp không.”
Thanh Thủy làm theo những yêu cầu của các đại phu, cuối cùng các đại phu rút ra cùng một kết quả: “Cuối cùng cũng khỏi bệnh rồi đấy.”
Đại phu nào cũng nhìn đồng nghiệp ở bên cạnh mình, cảm xúc vừa lộ ra một chút thì đã rơi nước mắt rồi
Những người sâu lắng hơn một chút thì lúc này cũng phải ra sức vịn vào tay người khác, hồi lâu sau cũng không nói nên lời
Đệ tử của Lương Lão nhìn một vòng, muốn nói tin vui này cho thầy, nhưng vừa quay người qua thì phát hiện thầy của mình ở một bên, đang dựa vào ghế, khóe môi hé nụ cười, hai mắt nhắm chặt
Nghĩ đến các vị tiền bối trước vì quá vất vả mà qua đời, người đệ tử kia liền mềm nhũn chân, quỳ xuống mặt đất
Thầy ơi..
Cậu ta che miệng lại, cố gắng giữ mình không phát ra tiếng động, nhưng khi nghĩ đến đủ thứ chuyện của ân sư trước đây, khóe mắt anh ta không khỏi ươn ướt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhanh, người bên cạnh cũng phát hiện ra sự khác thường của anh ta, lại nhìn sang ân sư, đám người đều ngây người, niềm vui vừa nãy cũng dần tan biến
“Thầy ơi...” Đại phu Phương nhỏ tuổi nhất vẫn chưa hiểu chuyện, mở miệng ra đã khàn cổ họng
Nhưng mà cậu ta vẫn chưa khóc thành tiếng, thì bị Chử Đình ở bên cạnh bụm miệng lại: “Đừng ồn.”
“...”
“Lương Lão chỉ là đang ngủ thôi.”
“...”
Đại đệ tử của Lương Lão quỳ xuống trước mặt ân sư, cẩn thận quan sát một hồi, sau đó đứng dậy, vỗ vỗ đùi và nói như không có chuyện gì: “Mọi người phải làm gì thì đi làm cái nấy đi.”