Trong phòng bếp củi lửa thì có nhưng chi tiết lại không đầy đủ, như là không có cái đánh lửa với mồi để nhóm, chỉ có củi khô chẻ sẵn
Thẩm Tiêu có dụng cụ nhóm lửa, nhưng còn rơm rạ các thứ, vẫn phải ra ngoài tìm
Nhìn người chơi bên ngoài, Thẩm Tiêu bất chấp mở cửa ra
Bên cô vừa có động tĩnh, lập tức hấp dẫn sự chú ý của người chơi
Bọn họ xông tới ngay tức khắc, bảy miệng tám lời nói: “Cô nương có gì phân công?”
“Cô cần hỗ trợ không?”
“Can I help you?”
“Người anh em nói tiếng anh, cậu lố quá đó.”
“Anh thì biết cái gì, đây gọi là hành xử khác người, cho người ta cảm giác mới lạ.”
“Nhưng đang trong bối cảnh cổ đại thần ma, người ta trông có vẻ như không hiểu ngoại ngữ.”
“....
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Arggg”
Cố nhịn cười, Thẩm Tiêu muốn đi ra từ trong đám người, nhưng cô quay xung quanh 360 độ đâu cũng là người chơi, cô bị vây ở giữa, muốn làm cái gì cũng rất bất tiện
Cân nhắc một lát, Thẩm Tiêu nói: “Tôi cần một bó rơm.”
“Rơm
Cô cần rơm?” Có người chơi tinh thần phấn chấn, nhấn bàn phím chạy vụt đi
“Mẹ kiếp, nhiệm vụ NPC thông minh phân phát cứ như thế bị người ta tiếp nhận rồi?” Người chơi phía sau nghe được chạy tới đấm ngực dậm chân
“Cô ấy chỉ cần một bó, nhất định ai hoàn thành nhiệm vụ này trước là của người đó, chúng ta vẫn còn thời gian!”
“Cũng đúng
NPC vẫn đang chờ đó mà.”
Lời này như một hòn đá khơi dậy ngàn tầng sóng, đám người chạy vọt ra cánh đồng ngoài thôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cuối cùng không bị vây chặt nữa, Thẩm Tiêu nhẹ nhàng thở ra
Làm NPC, nếu cô đã phân phát nhiệm vụ, chung quy cần thưởng gì đó, cô không có tiền trên người, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ đành lát nữa làm xong đồ ăn cho người chơi đầu tiên hoàn thành một phần, hy vọng anh ta không ngại
Đang nghĩ ngợi, người chơi đầu tiên đã ôm bó rơm về, đầu nhễ nhại mồ hôi nhào tới trước mặt Thẩm Tiêu, “Phải cái này không?”
Thẩm Tiêu nhận lấy bó rơm, “Đúng.”
Người chơi nọ thở phào, mong đợi nói: “Có phải tôi đã hoàn thành nhiệm vụ này?”
“Đúng vậy, nửa tiếng sau anh lại đến gọi cửa.” Thẩm Tiêu nhìn người chơi có ID là ‘Thu Nhĩ Cẩu Mao’ này, nhớ kỹ ID của anh ta
Thu Nhĩ Cẩu Mao vừa nghe, lia lịa đồng ý, “Được được.”
Trò chơi trực tuyến võng du này giống thật quá, không có quyển trục liệt kê nhiệm vụ, cần người chơi phải tự chủ động đi hỏi, mới nhận được nhiệm vụ từ NPC nơi đó
Thêm cái vừa rồi, đã là nhiệm vụ thứ năm anh ta nhận được, chỉ tiếc là, những nhiệm vụ này điểm kinh nghiệm ít đến đáng thương, bây giờ anh ta vẫn còn đang ở cấp 0, cột kinh nghiệm gần như chưa nhúc nhích là bao
Anh ta ước tính, từ cấp 0 lên cấp 1 phải mất mấy ngày nữa
Đang nghĩ ngợi, những người chơi khác ôm bó rơm lục tục chạy về
Bọn họ nhìn cánh cửa đã đóng lại phía trước, lại nhìn Thu Nhĩ Cẩu Mao đang đứng thở hổn hển, nói: “NPC đâu?”
“Vào nhà rồi.”
“Cho nên đây là nhiệm vụ duy nhất?”
Thu Nhĩ Cẩu Mao ngây ngẩn, “Hình như là thế.”
“Người anh em may mắn.” Ai ai cũng biết, nhiệm vụ chung là nhiệm vụ cơ bản mà mọi người chơi đều có thể nhận được
Nhưng nhiệm vụ phát sinh lại chỉ có người chơi đầu tiên hoàn thành là hết, sau đó rất có khả năng sẽ không có nhiệm vụ như thế lặp lại, “Thông thường kiểu nhiệm vụ phát sinh như này đều sẽ có phần theo dõi, người anh em lúc cậu làm xong, ghim quy trình kỹ thuật lên bảng thông báo nhé cho chúng tôi xem có phần thưởng gì.”
“Đúng thế đúng thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tổng cộng một vạn tuyến đường bộ thôn tân thủ, tôi chưa từng nghe ở thôn khác có nhiệm vụ phát sinh đâu, thế mà thôn chúng ta đã có, đến khi ấy cậu phát ra đi cho những người đó thèm chết luôn.”
Được mọi người tâng bốc, Thu Nhĩ Cẩu Mao nâng nâng vui sướng
Nhiệm vụ phát sinh lợi hại đến vậy
“Đúng rồi.” Người chơi mở miệng đầu tiên đó đột nhiên sáp lại gần Thu Nhĩ Cẩu Mao nhỏ giọng nói: “Người anh em chúng ta thêm bạn bè đi, nếu nhiệm vụ này cho trang bị có phẩm chất tương đối tốt, lúc nào cậu cần thì liên hệ tôi
Trong giai đoạn đầu của trò chơi, những đồ này toàn là tiền, tôi nhất định sẽ cho cậu một mức giá hợp lí.”
Thu Nhĩ Cẩu Mao là sinh viên đại học, nghe anh ta nói vậy ngay lập tức nói: “Không thành vấn đề.”
Lúc này người đến ngày càng đông, người nọ vỗ vỗ vai anh ta, đi luyện cấp tiếp
Thu Nhĩ Cẩu Mao định đi làm nhiệm vụ khác, nhưng lại sợ sẽ để lỡ thời gian, vuột mất phần thưởng, vì thế dứt khoát ngồi xổm xuống trước nhà gỗ, chờ đợi thời gian đến
Trong lúc đó ở phòng bếp, Thẩm Tiêu lấy một phần nguyên liệu nấu ăn trong không gian cửa hàng nhỏ ra
Cô phát hiện ra một chuyện rất thú vị, ví dụ như những thứ trước đó mua vừa mang vào thế giới này, toàn bộ đều được định lượng, cái gì mà gọi kiểu ‘một túi bột mì’ ‘một bát gạo’ ‘một miếng thịt’ các thứ, khiến cô cảm thấy rất mới lạ