Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 257: Thế giới tu chân 24




Lý Vạn Thông biết, thời gian gần đây có rất nhiều người trẻ tuổi đến Vương Đô, đều là đến để tham gia đợt tuyển sinh của học viện đế quốc
Bây giờ thời gian tuyển sinh chỉ còn chưa đến một tháng, mỗi người đều bận rộn nâng cao bản thân, làm gì có thời gian để đợi lâu như vậy
Quả thực Trần Phàm cũng có suy nghĩ như vậy, cho nên mới đồng ý xem thử khi Lý Vạn Thông đưa ra đề nghị mua bán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như giá cả đạt đến mong đợi của cậu ta, không đấu giá cũng không phải là không được
Trần Phàm sờ sờ nhẫn trữ vật trên tay, nói: “Không biết Thẩm cô nương muốn ra giá bao nhiêu?”
Thẩm Tiêu do dự một lát, cô cũng không biết giá cả của cỏ viêm viêm này khoảng bao nhiêu, nhưng mà nếu như cô mua thì hai trăm nghìn linh thạch là hạn mức tối đa: “Chi bằng cậu Trần Phàm nói trước giá mà mình mong muốn?”
Trần Phàm khẽ cười một cái: “Nghe nói trong tay Thẩm cô nương có linh thạch cực phẩm, tôi cũng không lấy nhiều, hai mươi viên là được.”
Thẩm Tiêu cũng cười, nói: “Thế cậu Trần Phàm vẫn nên để tiền bối Lý bán giúp cậu đi, nói không chừng có thể bán được với giá này, tôi không làm phiền nữa, cáo từ.”
Lý Vạn Thông cũng không ngờ Trần Phàm lại ra giá cao như vậy, ông ta căng thẳng rồi, vội vàng ngăn Thẩm Tiêu lại và nói: “Cái này nhất định vẫn còn chỗ thương lượng, chi bằng tôi nói chuyện trước với cậu Trần Phàm.”
Lúc này Thẩm Tiêu mới dừng lại: “Thế được, tất cả nhờ vào tiền bối Lý rồi.”
..
Lý Vạn Thông dẫn Trần Phàm đến phòng kế bên, đầu tiên ông ta nói thẳng rằng mặc dù cỏ viêm viêm này quý giá, nhưng nếu như không gặp trúng người cần gấp thì giá cũng chỉ ở khoảng một trăm bảy mươi, một trăm tám mươi linh thạch
Tiếp theo ông ta lại dùng chiêu tình cảm, bày tỏ Thẩm Tiêu là vãn bối của cố hữu ông ta, là trưởng bối, ông ta nên chiếu cố, nếu như Thẩm Tiêu bên kia ra giá không đủ, ông ta sẵn lòng bù cho cậu ta một viên linh thạch cực phẩm, cuối cùng, ông ta lại giả vờ vô ý nói: “Linh thạch cực phẩm không bằng cỏ viêm viêm, trong Vương Đô chỉ cần có bán linh thạch cực phẩm thì sẽ bị giành sạch
Trước mắt người có thể một lần lấy ra được mười mấy viên thì chỉ có Thẩm Tiêu.”
Quả thực Trần Phàm cũng cần linh thạch cực phẩm này để nâng cao bản thân, linh căn của cậu ta không giống với người bên cạnh, người bên cạnh đều là đơn linh căn, nhưng cậu ta lại là năm linh căn, cần nhiều linh lực thuần túy để cọ rửa và mở rộng kinh mạch hơn người bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Vạn Thông có thành ý như vậy, hơn nữa còn hứa nếu như giá không đủ thì ông ta tự bù thêm vào, nên Trần Phàm cũng đồng ý thương lượng tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bàn bạc bên này xong, Lý Vạn Thông lại dẫn Thẩm Tiêu đi hỏi riêng cô có thể đưa ra giá bao nhiêu, trong tay còn bao nhiêu linh thạch, nói rằng Trần Phàm chỉ muốn trao đổi bằng linh thạch
Lúc nãy Thẩm Tiêu cố ý nói mình còn ít linh thạch, bây giờ thấy Lý Vạn Thông hỏi như vậy, cô dứt khoát nói theo ý ông ta: “Trong tay tôi chỉ còn mười hai viên linh thạch cực phẩm.”
“Cái này……” Lý Vạn Thông chau mày: “Mười hai viên linh thạch cực phẩm có lẽ cũng chỉ khoảng một trăm năm mươi linh thạch, muốn mua cỏ viêm viêm thì có thể vẫn chưa đủ
Đây là chúng ta đang nói riêng với nhau, tôi cũng tiết lộ cho cô biết, đại điện hạ trong cung chính là hỏa linh căn, nếu như ngài ấy biết có thứ đồ tốt như cỏ viêm viêm thì nhất định sẽ không màng mọi thứ mà đến tranh giành.”
Ông ta nói đến chuyện này, cố ý quan sát vẻ mặt của Thẩm Tiêu, Thẩm Tiêu cũng rất phối hợp, khẽ biến đổi sắc mặt
“Về phía cậu Trần Phàm bên kia, tôi đã nói rõ rồi, cậu ta chịu bán với giá mười lăm viên linh thạch cực phẩm, rẻ hơn thánh thú tiên tuyền một chút, thấp nữa thì tôi cũng không còn cách nào khác.” Lý Vạn Thông nói: “Nếu như linh thạch trong tay cô không đủ thì tôi có thể cho cô mượn trước.”
Ông ta nói những lời này vô cùng thành khẩn hòa nhã, Thẩm Tiêu cũng phối hợp, lộ ra vẻ mặt áy náy và cảm kích: “Sao có thể để tiền bối giúp tôi được chứ……”
“Cô là hậu bối của Chử huynh, vốn dĩ tôi chiếu cố cho cô cũng là điều nên làm
Trước kia tôi quá bận, không thoát thân được, có chút thờ ơ với cô, vẫn mong cô đừng để bụng.” Lý Vạn Thông nhân cơ hội nói
Sự cảm kích trong ánh mắt Thẩm Tiêu càng sâu sắc hơn: “Vãn bối cũng không phải người không biết ơn
Giao dịch lần này thành công, tôi nhất định sẽ báo cáo cho trưởng bối trong tộc về sự chiếu cố của tiền bối dành cho tôi, đến lúc đó nhất định sẽ có hậu tạ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.