Hoàn hồn lại từ cơn đau vì té ngã, Thẩm Tiêu vô thức nhìn Cầm Minh bên cạnh, nhưng lại thấy Cầm Minh đã ngất đi
Tuy nhiên, Cầm Minh ngất đi cũng không khôi phục được dáng vẻ cao quý, áo trắng không bám bụi trần như trước đây, thay vào đó, có một luồng ma khí đen đang bao vây anh ta
Thẩm Tiêu muốn chạm vào anh ta, nhưng vừa chạm đến ma khí đó thì trong đầu cô xuất hiện đủ loại ý nghĩ xấu xa
Những ý nghĩ xấu xa đó dường như đã được phóng đại lên không biết bao nhiêu lần, khiến cả người cô muốn hủy diệt cả thế giới
Nhanh chóng rút tay lại, Thẩm Tiêu nhìn rừng rậm xung quanh, cô không biết những người đó có còn đuổi theo đến không, nhưng lúc này cô chỉ có thể mua thuốc che giấu hơi thở bôi lên người của hai người, đợi qua sóng gió này rồi tính tiếp
Lúc cô vừa mới mua thuốc và bôi cho Cầm Minh với mình xong, thì một cái đầu chim khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong hốc cây bên cạnh cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Tiêu biết đầu chim này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là Phong Diên
Tiếp theo đó, một con, hai con rồi ba con……có khoảng mấy chục đầu chim xuất hiện từ trong bụi cây xung quanh và quan sát họ
Thẩm Tiêu sững người, trong lòng có một dự cảm không lành
Đây là họ……đã đến dãy núi Vạn Thú
Xung quanh rừng cây rậm rạp, dày đặc ánh sáng không xuyên qua nổi, đầu của mấy con diều hâu trông có vẻ hơi đáng sợ
Đặc biệt là ánh mắt của chúng còn là màu vàng cam, đôi mắt cỡ đèn lồng, chớp động liên tục, Thẩm Tiêu bị vây ở giữa rất có áp lực tâm lý
“Tộc người?” Trong đàn thú không biết ai dùng tiếng người sứt sẹo nói một câu như vậy, giọng điệu chế giễu
Tiếp theo không biết yêu thú nào nhoắng cái nhổ cây đại thụ bên cạnh Thẩm Tiêu ném ra xa, trong phút chốc ánh sáng rọi vào, bao phủ Thẩm Tiêu, đồng thời cũng cho Thẩm Tiêu trông thấy mình đang ở trong hoàn cảnh thế nào —— cô và Cầm Minh bị một vòng diều hâu khổng lồ như khủng long bao vây, dường như chúng có thể một cước dẫm chết cô
Thẩm Tiêu theo bản năng muốn dùng bùa xé không gian, nhưng đúng lúc này, nội tâm cô nảy sinh cảm giác nguy hiểm bị khoá chặt, để cho cô không dám hành động thiếu suy nghĩ
“Không chỉ có tộc người.” không biết lại có ai cất tiếng, người nói lần này phát âm tiếng người lưu loát hơn nhiều, hơn nữa giọng điệu càng uy nghiêm, xem ra là hàng thủ lĩnh trong tộc diều hâu
Những con yêu thú này rất mạnh
Thẩm Tiêu nghĩ
Cô vừa cảnh giác nhìn chúng nó, một bên trù tính những con bài chưa lật trong tay mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hộ thuẫn của cô còn hai cơ hội sử dụng, đồng thời cô còn có một cây sợi lông của đại thánh
Nếu những con yêu thú này muốn giết cô, cô chỉ có thể dùng sợi lông của đại thánh cuốn lấy chúng nó trước, mình nhân cơ hội đó trốn đi
Ngay khi trong đàn diều hâu có hai con tiến lại gần hai người, đột nhiên một bóng đen bao phủ Thẩm Tiêu, tiếp đó cả người cô bị trùng trùng điệp điệp lông vũ bao trùm trong tích tắc, đè nén dày đặc, cảm tưởng như ép cả nội tạng ra ngoài đến nơi
Bất ngờ không kịp đề phòng, cổ kiếm của Thẩm Tiêu đã ra khỏi vỏ, nhưng con diều hâu đè ép cô lại không có động tác tiếp theo
Bộ lông ấm áp cũng rất cứng, Thẩm Tiêu bị ép đến không thở nổi, cô dãy dụa bò ra từ đám lông, đã thấy Cầm Minh được che chở dưới cánh con diều hâu
“Chiêm chiếp…” Thẩm Tiêu nghe thấy tiếng chim non yếu ớt kêu, cô không dám bò quá xa ra ngoài, mặc dù bị ép dưới người con chim hơi khó chịu, nhưng ít ra có cảm giác an toàn
Nhưng căn cứ vào tiếng kêu, cô cảm thấy hẳn là con diều hâu đang che chắn cô phát ra
Là con diều hâu dạo trước đưa bọn cô đi Vương Đô sao
Những con yêu thú diều hâu bộ dáng giống nhau không phân biệt được, nhưng cô mơ hồ cảm giác mình đoán không sai
“Ngươi có biết ngươi đang che chở cái thứ gì không?” Vẫn là âm thanh khàn đặc trào phúng đó
Từ lời nó nói nghe ra con diều hâu đè nặng Thẩm Tiêu này đang che chở cho họ
“Chiêm chiếp chiêm chiếp…” Ngôn ngữ yêu thú Thẩm Tiêu nghe không hiểu, nhưng ý khẩn nài của con diều hâu nhỏ rất rõ ràng
Nó cầu xin cũng đưa tới tiếng kêu của những con diều hâu khác, Thẩm Tiêu nghe chúng nó nói chuyện với nhau không hiểu, chỉ đành kiên nhẫn đợi, đồng thời cầm sợi lông của đại thánh ra cầm sẵn trong tay để phòng bất chắc
Thẩm Tiêu không biết rằng, ngay trong giây phút khi cô cầm sợi lông của đại thánh ra tay, thủ lĩnh nọ trong tộc diều hâu như cảm nhận được cái gì đánh mắt nhìn cô bên này
“Được rồi.” Nghe tiếng thảo luận trong tộc ngớt đi, thủ lĩnh lần nữa lên tiếng, “Tai hoạ người ma cũng là tộc người, ta thả bọn họ đi, có thể, nhưng ngươi cũng bị trục xuất khỏi tộc diều hâu.”
Con diều hâu nhỏ run lên, nhưng cơ thể không rời hai người Thẩm Tiêu