Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 263: Thế giới tu chân 30




Nó lại chiêm chiếp kêu lên mấy tiếng, xung quanh không ai đáp lại nó
Sau một lúc lâu, nó kêu một tiếng uể oải mà rõ ràng, quanh thân toả ra một luồng linh lực màu xanh, tiếp theo Thẩm Tiêu nhìn thấy đôi cánh đang che chở Cầm Minh của nó đứt lìa rơi xuống đất, máu tươi sậm đỏ từ vết đứt tuôn ra, từng đường theo lông chim chảy xuống, nhỏ giọt trên đầu cô
Lúc này xung quanh một mảng yên ắng, thủ lĩnh dường như thở dài một tiếng, đôi cánh nó rung động, Thẩm Tiêu chỉ cảm thấy một trận gió thổi qua, giữa trời đất quay cuồng, cô bị gió thổi lên trời
Khi lần nữa trở lại mặt đất, hai người một chim rơi vào một hồ nước
Có nước nâng đỡ, họ không bị thương, nhưng tình trạng của Cầm Minh với con diều hâu cũng không mấy khả quan
Nhất là diều hâu, hai cánh nó đã biến mất, linh lực tiêu tan, thân thể vốn lớn như nửa cái máy bay bây giờ hoá thành cỡ hạc tiên, cả người nhuốm máu, mắt trống rỗng không có tinh thần
Đôi cánh đối với chim quan trọng biết bao nhiêu không cần phải nói, đứa nhỏ không phải không nghĩ đến kết quả này, nhưng nó vẫn lựa chọn cứu họ, Thẩm Tiêu rối rắm trong lòng
Cô đưa Cầm Minh đã tan biến ma khí lên bờ trước, sau đó lại bế Phong Diên không có ý thức muốn sống đi lên
Cô không biết quanh đây có yêu thú khác đi ngang qua hay không, để cho chắc chắn cô mua thuốc che giấu hơi thở cho hai người uống lần nữa, sau đó chọn một sơn động gần đấy chuyển hai người họ vào trong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong rừng đốt lửa rất tiện, nhóm lửa hong khô quần áo, Thẩm Tiêu xem lại số tích phân còn lại trong thương thành, vì rằng liên tiếp mua thuốc, hiện tại cô chỉ còn lại có một vạn ba tích phân, đấy là phù sư còn chưa thu của cô tiền bùa xé không gian
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hết tích phân, sẽ không có chỗ dựa, Thẩm Tiêu không khỏi có phần hoảng hốt
Cô nhìn Cầm Minh còn đang hôn mê bên cạnh, lại nhìn Phong Diên mắt nhắm nghiền, nhịn không được mở cuộc trò chuyện với Chử Đình
“Hình như tôi sắp đạn tận lương tuyệt rồi.” Cô nói
“Đã xảy ra cái gì?” Chử Đình trả lời rất nhanh
“Tôi đi lạc vào dãy núi Vạn Thú.” Thẩm Tiêu không đề cập đến chuyện xảy ra với Cầm Minh, “Lượng tích phân hiện còn cũng không đủ
Bùa xé không gian khoảng cách xa nhất được một ngàn dặm, nhưng người tu luyện của thế giới này mạnh quá, tôi ngẫu nhiên truyền tống đều sẽ bị tập chung vị trí
Có vẻ tôi hơi sơ suất.”
“Sinh mệnh chúng ta là đáng giá nhất.” Bên kia Chử Đình trả lời, “Nếu thật sự không được cô cứ thoát khỏi thế giới này
Nếu cô tin tôi, hai tấm thiên tài địa bảo cô nhận được tôi giúp cô thao tác.”
“Tôi biết.” Thẩm Tiêu vẫn phân rõ được nặng nhẹ, dồn đến mức bất đắc dĩ, chắc chắn cô sẽ chọn rời đi
Nhưng hiện giờ cô không thể đi, tình huống của Cầm Minh rốt cuộc là như thế nào, cô còn chưa biết
Phong Diên vì cứu họ mà thành ra như này, nếu cô đi rồi, Phong Diên sẽ chết mất
“Chử Đình.” Thẩm Tiêu ngẫm nghĩ, vẫn quyết nói ra: “Nếu một người bạn bên cạnh anh là người xấu tội ác tày trời, anh sẽ làm thế nào
Vì dân trừ hại
Quân pháp bất vị thân?”
“Anh ta hại cô sao?”
“Không.”
“Cô có thể kiềm chế anh ta không?”
“Không biết.”
“Cô đánh thắng được anh ta không?”
“Đánh không lại.”
“Thế cô trừ gian kiểu gì diệt hại thế nào?”
Nhất thời Thẩm Tiêu nghẹn họng, chợt cô bật cười, như trút được gánh nặng
Năng lực cô có hạn, là không có cách gì vì dân trừ hại, quân pháp bất vị thân…
“Cảm ơn anh.” Thẩm Tiêu không biết anh có đoán được người cô nói là Cầm Minh không, cô cũng không quan tâm
Đóng khung trò chuyện, cô lấy đồ ăn trong không gian cửa hàng ra
Phàm Hoả Thiêu không thể đốt cháy những thứ có linh khí, nhưng vẫn nấu nướng được thực phẩm bình thường
Những nguyên liệu nấu ăn khác đều cần chế biến, cuối cùng cô đành phải lấy mấy quả táo bị bỏ quên trong xó ra, mình gặm một quả, ba quả còn lại xiên vào que cho lên lửa nướng
Táo nướng khô cạn nước, nhăn nheo lại, nhìn không đẹp mắt cho lắm, cũng không có mùi gì, lớp vỏ bên ngoài còn cháy sém
Nhưng lúc này Thẩm Tiêu rất muốn ăn thứ gì đó nóng hổi, chỉ có đồ ăn ấm nóng mới cho cô lấy lại năng lượng
Cô gọt một miếng táo đã nướng xong bỏ vào miệng, thịt quả ngọt nước mà còn âm ấm
Khi dạ dày ấm lên, tâm tình cũng trấn tĩnh lại đôi phần
Đúng lúc này, Cầm Minh mở mắt
Ánh mắt vẫn nhuộm màu máu, anh ta cứ lạnh băng nhìn Thẩm Tiêu như thế
Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của anh ta, Thẩm Tiêu vô thức liếc nhìn anh ta một cái, khi cảm giác hung tàn trong lòng dâng lên, cô vội quay đầu đi
Hành động của cô khiến cho sắc đỏ trong mắt Cầm Minh càng sâu, nhưng ngay sau đó, đột nhiên anh ta lại bị Thẩm Tiêu túm lấy

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.