Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 265: Thế giới tu chân 32




Khi anh ta tiến vào luyện khí kỳ, anh ta cũng học theo những người khác hạ một luồng hơi thở trên người đó
Như vậy sau này dù cho người kia đi đâu, anh ta đều có thể nhanh chóng tìm được anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ta tu luyện rất nhanh, nhanh đến mức một thành đô cũng bị một mình anh dọa nhảy dựng
Anh ta từng lén hỏi chủ quản thương hội, chủ quản nói cho anh ta thiên tài trẻ tuổi nhất trong Vương Đô, một năm cũng chỉ có thể đột phá ba tiểu cảnh giới, nhưng anh ta lại chỉ dùng thời gian nửa năm đã đột phá một đại cảnh giới, từ luyện khí kỳ tiến vào ngưng thần kỳ
Theo tu vi của anh ta tăng lên, anh ta cảm thấy trí nhớ mình mất đi càng nhiều
Anh ta biết trong này chắc chắn có kỳ lạ, không nên, vì thế đề xuất muốn rời khỏi Vương Đô tu luyện
Người kia nói vừa khéo muốn đi tìm một vị thuốc, bèn đồng ý, dẫn anh ta rời khỏi Vương Đô
Buổi tối ngày đó rời Vương Đô, anh ta lại mất trí nhớ, chờ khi thanh tỉnh, lại phát hiện mình ở trong một khách điếm, xung quanh tất cả đều là vết máu, tay anh ta cũng dính đầy máu
Anh ta theo bản năng đi tìm người kia, nhưng hơi thở anh ta từng hạ lại không cảm ứng được
“Tôi bắt đầu nghĩ sư phụ chán ghét tôi giết người, quá thất vọng với tôi, không muốn dẫn tôi theo nữa
Nhưng sau đó, có người nói cho tôi biết, nói anh ta chính mắt nhìn thấy tôi giết sư phụ, hút máu thịt của anh ấy
Tôi không tin lời anh ta nói, thế nhưng…” Nghĩ đến hình ảnh cả cuộc đời này cũng không thể tiêu tan, ánh mắt Cầm Minh mơ hồ lại có dấu hiệu ửng đỏ: “Tôi giết người kia, đoạt lấy trí nhớ của hắn
Tôi ở trong trí nhớ hắn, thấy được quá khứ
Tôi thấy mình biến thành ma, sư phụ vì ngăn cản tôi, bị tôi sống sờ sờ xé ra
Bọn họ nói rất đúng… Tôi là ma… Là quái vật… Vĩnh viễn cũng không làm con người được…”
Khi nói chuyện, quan thân Cầm Minh lại lượn lờ ma khí, ánh mắt bị huyết sắc bao trùm
Biến hóa của anh ta Phong Diên ở bên cạnh thấy ở trong mắt, Phong Diên suy nghĩ, nhưng cuối cùng không biết nghĩ đến cái gì, vẫn vô lực nhắm hai mắt lại
“Tôi không tin.” Thẩm Tiêu có khiên bảo hộ phòng thân, cô vẫn không tin Chử Đình sẽ chết uất ức như vậy
Vốn cô còn không muốn nói trắng ra chuyện của Cầm Minh với Chử Đình, nhưng việc này dính với lời an ủi của Chử Đình, cô đã bất chấp việc khác, lúc này thuật lại tất cả lời của Cầm Minh cho Chử Đình
Chử Đình ở bên kia không biết đang bận cái gì, sau một lúc lâu mới nhắn lại nói: “Giả đó
Trên người tôi mặc bảo giáp đỉnh cấp có giá trị một trăm vạn tích phân, mười ba năm trước cho dù cậu ta là thiên tài tu luyện đi nữa, vậy cũng vẫn là tay mơ
Một tay xé tôi hả
Trừ phi cậu ta là đại thánh.”
Nghĩ đến khiên bảo hộ của mình thậm chí còn có thể chịu đựng thứ đó mấy lần, thế giới trước Chử Đình chắc chắn không thể kiếm ít hơn cô, không lý nào còn đỗ nghèo khỉ hơn cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Tiêu biết lúc này giải thích Cầm Minh cũng chưa chắc sẽ tin, dù sao cũng là trí nhớ mình tận mắt thấy… tuy rằng cô không biết cái gọi là trí nhớ đoạn ngắn đó rốt cuộc là chuyện gì, nhưng với Cầm Minh mà nói, cô càng tin tưởng Chử Đình
Vì thế cô dứt khoát nói: “Sư phụ anh anh ấy còn sống.”
Câu nói đầu tiên ấy làm cho Cầm Minh mới vừa biến thân nhìn về phía cô
“Lúc này đây, tôi đang nói chuyện với anh ấy.” Thẩm Tiêu lại bỏ một quả bom nói
Tuy rằng hiện tại là đối thoại với Chử Đình mười tám năm trước, nhưng cô cũng đâu nói sai không phải sao
Nháy mắt, Cầm Minh lập tức thay đổi trở về
“Thật sự?” Anh ta không thể tin được
“Đương nhiên là thật.” Thẩm Tiêu nói: “Vốn tưởng anh theo anh ấy năm năm, hoặc nhiều hoặc ít hẳn là có chút hiểu biết với anh ấy
Hiện tại xem ra anh còn chưa quá hiểu anh ấy
Anh cảm thấy Chử Đình là loại người lập tức sẽ chết sao
Cho dù anh ấy là kẻ xấu bị người người trong thoại bản hô đánh, anh ấy cũng có thể chạy từ chương thứ nhất đến chương cuối cùng anh có tin không?”
Con mắt Cầm Minh chớp chớp, không nói chuyện
“Đây là bí pháp độc môn của chúng tôi, dù cho chúng tôi cách xa nhau, chúng tôi cũng có thể thần hồn câu thông.” Thẩm Tiêu nói xong
Cầm Minh vẫn không nói chuyện
Nhưng Thẩm Tiêu đã không thể lộ ra nhiều hơn
Ánh mắt hai người giằng co hồi lâu, cuối cùng Cầm Minh thỏa hiệp nói: “Sư phụ anh ấy không có gì muốn nói với tôi sao?”
Thẩm Tiêu thuật lại lời này cho Chử Đình, Chử Đình ở một bên khác nhìn cậu bé trước mặt chỉ cao tới bên hông anh, vươn tay vỗ đầu cậu ta, nói: “Về sau phải sống cho ra con người.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.