Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 270: Thế giới tu chân 37




Thẩm Tiêu không nghĩ tới anh ta báo tin vui, cô tiến vào luân hồi, đây vẫn là lần đầu gặp được người chuẩn bị sống lại đủ tích phân: “Chúc mừng.” Cô chân thành cảm thấy vui vẻ thay anh ta: “Thật tốt, rất nhanh có thể nhìn thấy người nhà rồi.”
“Đúng vậy
Có chút khẩn trương.” Có lẽ là sắp sống lại, ông anh số một bảng nói chuyện cũng thay đổi nhiều hơn một chút: “Nghe nói sống lại chính là trở lại khoảnh khắc gặp chuyện không may, nhưng mấy chục năm tôi trải qua đều là tồn tại chân thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy chục năm ấy qua đi, thật ra tôi đã hơi quên bộ dáng của vợ tôi, nhưng tưởng tượng đến tôi sắp có thể gặp lại cô ấy, lòng chỉ còn hoảng hốt không ngớt
Tôi thật chờ mong gặp lại cô ấy, sau đó nói với cô ấy, chẳng qua là sợ bóng sợ gió một hồi.”
Nhìn đến câu cuối cùng, Thẩm Tiêu không hiểu sao có chút quen mắt
Người còn sống lại làm sau biết, sau lưng câu ‘sợ bóng sợ gió một hồi’ là bao nhiêu trận chiến sinh tử
“Đừng chậm trễ thời gian, mau trở về gặp cô ấy đi.” Thẩm Tiêu thúc giục nói
“Ừ, chuẩn bị đi rồi
Trước khi đi, lửa của tôi tặng cho cô đó.” Ông anh số một bảng nói: “Cũng chúc cô sớm ngày về nhà.”
Lần này không cần mua bán, Thẩm Tiêu nhận được một bưu kiện
Cô ấn mở ra nhìn, một ngọn lửa bay ra từ bên trong
Cô lại mở cột mỹ thực đó, người đứng hạng nhất đã thành người lúc trước đứng thứ hai
Thật sự đi rồi
Lúc này Thẩm Tiêu không có luyến tiếc, chỉ có chúc phúc và vui sướng
Cô chia sẻ chuyện làm cho cô cảm thấy vui vẻ cho Chử Đình, cũng nói: “Thứ này thế nhưng có thể gửi qua bưu điện?” Đây lại là điều cô không biết
“Bình thường thì không thể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng sau khi làm người sống lại, anh ta có thể lựa chọn tặng di sản của anh ta ra ngoài.” Chử Đình nói, một người chỉ có cơ hội gửi bưu điện một lần
“Thì ra là thế.” Thẩm Tiêu nói: “Vậy tương lai anh sống lại cũng nhớ chia một ít cho tôi nhé.”
“Ừ, tôi đã nghe được tung tích của Huyết Vân Linh Tham.” Chử Đình cũng nói một tin vui cho cô
Hiện tại trong tay hai người bọn họ đã có ba món bảo dược kỳ trân, đã biết tung tích của hai món, còn có hai thứ là Tam Bảo Ngọc Căn và Phong Ngọc Linh Hoa, là xuất thế vào hai năm sau, nói cách khác bọn họ chỉ còn lại món cuối cùng Mộng Yểm Tinh Hoa tạm thời không có tin tức
“Diệu Thanh Đan chỉ cần chế ra một viên, chúng ta ít nhất đều có thể chia 200 vạn tích phân mỗi người, nếu vận may tốt, một người 250 vạn cũng có thể.” Chử Đình nói: “Hiện tại giá trị món đồ của thời không này đều xa xỉ, buôn đi bán lại kiếm nhỏ mấy chục trăm vạn cũng có cơ hội
Như vậy chúng ta cũng coi như nửa chân bước vào dương gian.”
Thẩm Tiêu bị lời này của anh chọc nở nụ cười: “Cố lên.”
“Cố lên.”
Trò chuyện với Chử Đình xong, Thẩm Tiêu nhìn di sản mà ông anh số một bảng tặng cho cô
Lửa này tên Dã Hỏa, trung tâm mua sắm thu về với tích phân 3000
Thẩm Tiêu có hơi ngoài ý muốn, giá bán thứ này ở trung tâm mua sắm chính là mấy chục vạn, thu về chỉ có 3000
Chênh lệch giá ở giữa có phải khác biệt hơi thái quá hay không
Không thèm nghĩ chuyện giá cả nữa, Thẩm Tiêu quan sát ngọn lửa
Thực kỳ diệu, cô sờ nó chỉ cảm thấy ấm áp, không có một cảm giác nóng rực nào
Nhưng cô dùng nó châm cỏ khô bên cạnh, ngọn lửa lại nháy mắt cắn nuốt cỏ khô, thậm chí cây bên cạnh đều bị bén lửa hầu như không còn
Vật nhỏ trông dịu dàng vô hại này, thực tế cũng không đơn giản
Có lửa, Thẩm Tiêu vội vàng đem thịt yêu thú lúc trước chuẩn bị bán cho số một bảng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều kiện đơn sơ, Thẩm Tiêu dùng kiếm cắt thịt yêu thú thành khúc thịt, sử dụng kiếm xiên vào, sau đó đặt Dã Hỏa ở trên mặt đất, Dã Hỏa vừa rơi xuống đất, lập tức bành trướng thành một đống lửa trại, ngọn lửa tận tình liếm láp trên miếng thịt, rất nhanh, mùi thịt nhẹ nhàng phả ra
Thẩm Tiêu lấy tay chọc miếng thịt, theo lý mà nói, tầng ngoài hẳn là bị nướng khô mới đúng, nhưng ngón tay cô chạm vào lại là một mảnh mềm mại và co dãn
Cô dùng dao găm xẻ thịt, lấy được một nửa mới nhớ tới dao găm vô dụng, bèn bảo Cầm Minh làm giúp
Cầm Minh lấy ngón tay xẹt qua, chỗ vết cắt của miếng thịt thịt nước no đủ, dường như vừa vắt sẽ bị vắt hết ra
“Tôi nếm thử trước.” Thẩm Tiêu ướp ít muối lên miếng thịt nóng hầm hập, sau đó bỏ vào miệng
Nước thịt đẫy đà màu mỡ bùng nổ trong miệng, tảng thịt bò cao cấp nhất đều không đạt được vị khiến Thẩm Tiêu có hơi muốn khóc này
Hương vị thật ngon
Cô đi một vòng thế giới tu luyện này rồi, sau này nguyên liệu nấu ăn của thế giới khác chỉ sợ đều không vào được mắt của cô

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.