“Chín rồi, mọi người cũng nếm thử đi.” Thẩm Tiêu kêu gọi hai người khác nói
Cầm Minh và Phong Diên đều có linh lực
Người trước vươn tay xẹt qua một cái, ngón tay thon dài nhặt lên miếng thịt bỏ vào miệng, động tác cấm dục mà tao nhã
Người sau hẳn là chưa từng thấy loài người ăn chín, cái đầu dưa nhỏ nghiêng trái nghiêng phải, sau đó dùng cái miệng cứng rắn của mình tìm một miếng nuốt xuống
Nháy mắt, Thẩm Tiêu chỉ thấy lông Phong Diên xù lên
Từ cổ cho đến đuôi, lông chim nổ tung, thân thể còn run lên
Một hồi lâu, nó mới bình thường lại, sau đó miệng hé ra, ực, miếng thịt xiên trên thân kiếm đều bị nó hút vào miệng
Cũng không biết cái cổ mảnh khảnh đó của nó làm sao nuốt vào miếng thịt lớn như vậy
“Còn muốn còn muốn.” Con nít chính là ngây thơ, lúc này có đồ ăn ngon, thành kiến đối với Thẩm Tiêu cũng tạm thời bị vứt ra sau đầu
“Hết thịt rồi.” Thẩm Tiêu giang tay
Phong Diên nghe vậy lập tức bay ra ngoài
Qua một lúc lâu, nó với vóc dáng tiên hạc tha một con Hỏa Tinh Tinh Ngưu cao hai mét về
Khi thân con bò rơi xuống đất mặt đất còn chấn động
“Lần này có rồi.” Con mắt to như hạt đậu xanh của Phong Diên mang vẻ chờ mong nhìn Thẩm Tiêu: “Tôi muốn ăn thịt.”
“Được, ăn ăn ăn.” Chính Thẩm Tiêu cũng không ăn no, hơn nữa nghĩ đến mùi vị thịt bò còn ngon hơn thịt yêu thú vừa nãy cô ăn, trong nháy mắt tinh thần của cô lập tức tỉnh táo
Một con bò lớn như vậy, Thẩm Tiêu vốn muốn nấu một phần, còn lại chờ buổi tối tìm được nơi đặt chân lại làm món khác
Nhưng mà đừng nhìn vóc dáng Phong Diên không lớn, một mình nó ăn một nửa bò còn chưa hết thòm thèm
Nếu không phải Cầm Minh không muốn Thẩm Tiêu quá vất vả, ngăn cản lời cầu xin của nó, Thẩm Tiêu hoài nghi nó thật sự có thể ăn trọn con bò này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ăn uống no đủ, ba người tiếp tục đi, đi tới điểm ánh sáng xanh tiếp theo
Bọn họ vừa rời đi không bao lâu, có hai bóng dáng chạy tới từ ngọn núi phía sau bọn họ
Hai bóng dáng đó đảo quanh ở nơi nướng thịt lúc trước của Thẩm Tiêu một hồi lâu, lại đi theo phương hướng Thẩm Tiêu rời đi
Trong tay Thẩm Tiêu có lửa, hơn nữa tài nguyên của dãy núi Vạn Thú phong phú, tiếp theo hoàn toàn chính là cuộc hành trình mỹ thực của ba người bọn họ
Nếu nơi nghỉ ngơi là rừng trúc, đó chính là một bữa cơm lam thêm ống trúc chưng thịt, nếu gần sông, một chén canh thuỷ sản ắt không thể thiếu, cá nướng thịt nướng đều sửa soạn thêm mấy phần, đụng phải nấm linh, món nấm nướng đá có hương vị tuyệt nhất, lại dùng lá tía tô tươi mới cuốn thịt nướng đá nhét vào miệng, cảm giác thỏa mãn đó, khó có thể nói nên lời
Ngay từ đầu Phong Diên còn rượu chè ăn uống quá độ, một bữa luôn muốn ăn rất nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó nó phát hiện phía sau còn có món ngon khác, cũng học ngoan, không hề ăn quá nhiều trong một lần, thậm chí còn học Cầm Minh xé mỏng nuốt chậm, chậm rãi nhấm nháp
Khẩu vị của Phong Diên nhỏ đi, Thẩm Tiêu cũng có nguyên liệu nấu ăn thừa lại, ngược lại bỏ vào không gian cửa hàng bán
Thịt yêu thú là món hiếm thấy, mới vừa lên quầy cũng không lo bán
Một miếng thịt bò, hương vị chế biến sơ qua một chút, treo 100 tích phân cũng có người mua trong giây lát
Làm ít đồ ăn ngon, trung tâm mua sắm cho điểm ngoài 20, vậy 200 tích phân cũng có thể bán ra ngoài
Một con Hỏa Tinh Tinh Ngưu trừ đi khẩu phần của Cầm Minh và Phong Diên, Thẩm Tiêu tính toán một hồi, thế mà cũng có thể kiếm hơn vạn tích phân
Điều này làm cho Thẩm Tiêu rất phấn chấn
Có lẽ, cô thật sự có chuyến hành trình có thể sinh sống tới cuối cùng ở trong bản đồ này
Nói đến cũng kỳ quái, một đường bọn họ xuống dưới thế nhưng cũng thông thuận, hầu như không có yêu thú khó đối phó ra chặn đường
Thẩm Tiêu biết mình không có bản lĩnh này, cô chỉ có thể tính những công lao ấy lên trên đầu Cầm Minh
Cũng không biết tu vi hiện tại của Cầm Minh rốt cuộc là trình độ gì…
Một ngày lại một ngày trôi qua, ba ngày sau, khi một lần nữa kết thúc bữa tối, Thẩm Tiêu chuẩn bị nghỉ ngơi, vừa muốn nhắm mắt, lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết
âm thanh này khiến cô bừng tỉnh, cô vội mở to mắt nhìn, chỉ thấy Phong Diên đang đuổi theo hai bóng dáng chạy tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tình huống gì vậy
Thẩm Tiêu còn rất mơ hồ, chỉ thấy hai bóng dáng đó cách cô càng ngày càng gần… Chờ khi tới gần đống lửa trại, ngón tay Cầm Minh bắn ra, hai bóng người đó té ngã ở trước mặt Thẩm Tiêu, mặt đất cũng chấn động theo mấy cái
Thẩm Tiêu nhìn hai nắm gạo nếp đen trắng trước mắt, mí mắt nhịn không được nhảy dựng