Lúc này đầu hai bánh trôi nâng lên từ trong hố, ừ, đầu trắng mập, lỗ tai màu đen, con mắt giống như bị người ta đánh một quyền… Không phải quốc bảo thì là ai đây…
Lúc này Phong Diên đã đuổi tới, thằng nhóc này giỏi thật, miệng nó còn tha một nhúm lông to của Quốc Bảo, điệu bộ còn muốn tiếp tục
“Dừng dừng dừng.” Thẩm Tiêu vội ngăn nó: “Sao lại thế này?”
“Hai tên này cả một đường bám theo chúng ta.” Phong Diên đúng lý hợp tình cáo trạng: “Vừa rồi còn muốn cướp đồ ăn
Nếu không phải tôi sớm phát hiện ra, bữa khuya của tôi đã mất rồi.”
“Chi chi…” Hai con Quốc Bảo nhìn Thẩm Tiêu bằng ánh mắt đen láy, vẻ mặt oan ức
Anh em chúng nó mỗi đứa bị con chim chết tiệt kia mổ một hơi, mông sắp trụi hết lông rồi
“Chúng nó theo chúng ta suốt dọc đường?” Hai đứa nó nhìn Thẩm Tiêu làm cô cứ muốn sờ tai chúng nó
Nhưng tay duỗi ra giữa chừng, đột nhiên nhớ ra hai con hàng này là yêu thú, chỉ sợ chúng nó không đồng ý
Kết quả trái lại hai con Quốc Bảo lại chủ động đưa đầu ra, cọ cọ lòng bàn tay cô
Bộ lông tơ mềm mại cùng đôi tai đàn hồi siêu tốt, Thẩm Tiêu khóc mất
Thích quá đi à
Cầm Minh trông thấy hành động của cô, không khỏi buồn cười: “Ừ.” Anh ta đã phát hiện chúng nó từ lâu, chỉ là thấy chúng nó không có ác ý, mới vẫn luôn làm như không thấy
Bây giờ hai con Thực Thiết Thú còn biết lấy lòng cô, coi như là thông minh
Còn Phong Diên ở một bên đã tức tối thở phì phì
Ai mà không biết lông của Thực Thiết Thú cứng đến nỗi có thể đâm chết người, hai tên này vì lấy lòng Thẩm Tiêu, thế nhưng lại dỡ bỏ một thân linh lực ở chỗ này giả bộ đáng yêu
Nghĩ vậy, nó nhịn không được lại nhắm mông hai anh em nhà kia mổ một lượt, mổ đến hai con thú gào khóc kêu la
“Được rồi đủ rồi.” Thẩm Tiêu vội đứng ra giảng hòa, tay cô lưu luyến thu về từ đầu hai con Quốc Bảo, sau đó nghiêm mặt nói: “Rốt cuộc là thế nào đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tại sao lại đi theo chúng ta?”
Câu hỏi lần này đương nhiên là dành cho hai con Cục bột nếp
Cục bột nếp thấy giả bộ ngây ngốc không hiệu quả, con đầu mập hơn mở miệng: “Đói đói.”
“Đói?”
Vì thế ấy hả
“Đói.” Con còn lại lúc này cũng nói
“Các ngươi đói cái đấm.” Phong Diên xông lên cho hai anh em này mỗi con một đá: “Cách tám trăm dặm là rừng trúc của Thực Thiết Thú các ngươi, bao nhiêu trúc như thế các ngươi không đi gặm, ở đây làm bộ đáng thương.” Muốn cướp đồ ăn của nó
Không có cửa đâu
Nhưng mà hai anh em chúng nó đã biết người có tiếng nói là ai, mỗi con ôm một chân Thẩm Tiêu không buông, miệng la: “Đói đói.”
Thẩm Tiêu bị ôm chặt cứng, cô dở khóc dở cười, cuối cùng bất đắc dĩ: “Được rồi được rồi.”
Ai có thể khước từ yêu cầu của Quốc Bảo chứ
Vì thế Thẩm Tiêu nửa đêm dậy tăng ca, làm bữa ăn khuya cho mọi người
Hỏa Tinh Tinh Ngưu lúc nãy còn dư lại, Thẩm Tiêu cho họ thưởng thức thịt trâu cuộn nướng béo giòn
Bên này đống lửa, Thẩm Tiêu nướng thịt, bên kia đống lửa, ba con yêu thú ngồi xếp hàng, đợi Thẩm Tiêu phát đồ ăn cho chúng nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh lửa màu cam phủ lên làm cho nét lạnh lùng trên người Cầm Minh như cũng bao bọc một tầng sáng ấm, làm cho đêm nay anh ta phá lệ nhu hòa hơn
Cục bột nếp được ăn thịt trâu nướng cuộn vui lắm, ăn đến gật gù thích chí, sau đó dùng đôi mắt đen tràn ngập chờ mong nhìn Thẩm Tiêu, thỉnh cầu thêm một phần nữa
Bất thình lình Phong Diên toát ra địch ý ngùn ngụt với hai tên bên này, nhưng nó lại nghĩ không ra vì sao tộc nhân này lại đối tốt với hai con Thực Thiết Thú như vậy
Không không, thái độ đó đã không thể dùng từ đối tốt để hình dung, ánh mắt kia đã sắp thành bà nội nhìn cháu trai rồi, chẳng lẽ cô không sợ hai con Thực Thiết Thú này mang lòng gây rối
Hỏa tinh Tinh Ngưu nướng hết, không chờ Cầm Minh mở miệng, Phong Diên tiên phong đuổi khách nói: “Thẩm Tiêu mệt rồi, phải nghỉ ngơi
Các ngươi cũng ăn no rồi, về lãnh địa của các ngươi đi.”
Nhưng mà đám cục bột nếp không để ý đến nó, con nọ theo con kia tựa vào bên cạnh Thẩm Tiêu, cứ như vậy ôm ngủ
Thẩm Tiêu có chút vi diệu đánh mắt nhìn Cầm Minh, cô rất thích Quốc Bảo không sai, nhưng vẫn có phần kiêng dè
Nhưng thấy Cầm Minh gật đầu, cô vui sướng tức thì trái ôm phải ấp cục bột nếp ngủ trên giường trúc
Nhìn một màn này Phong Diêu trợn mắt há mồm
Dựa vào cái gì chứ…
…