Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 274: Thế giới tu chân 41




Song xuất phát từ lo lắng an toàn, cô không liều đáp ứng bừa
Trước tiên cô âm thầm hỏi dò thái độ của Cầm Minh, lại nghe ý kiến của Phong Diên, từ chỗ Phong Diên biết được tiếng tăm của bộ tộc Thực Thiết Thú không tệ, mà Cầm Minh cũng tỏ vẻ không sợ tộc Thực Thiết Thú vây công, lúc này mới chính thức đáp ứng lời mời người đàn ông trung niên, đi tới Trúc Hải nơi tộc Thực Thiết Thú sinh sống cách ngoài xa ngàn dặm

Ở trung tâm Trúc Hải, nơi Thực Thiết Thú cư trú cũng có chỗ ở, chỉ là so với tộc người mà nói, nơi này chỉ có vài hang hốc sơn động linh các thứ
Mỗi một gia đình Thực Thiết Thú có nhà của riêng mình, Trúc Nhị ở trong tộc có uy vọng đáng kể, ông ta đứng đầu một ngọn núi riêng
Ba người Thẩm Tiêu đến rất khiêm tốn, khi vào Trúc Hải đoán chừng chỉ có mấy vị trưởng bối tu vi cao thâm biết, những Thực Thiết Thú khác không phát hiện ra
“Nơi đây là chỗ ở của ta.” Trúc Nhị chỉ vào đỉnh núi dưới chân nói: “Các vị chỉ cần an tâm ở lại, mọi cái khác có ta giải quyết, sẽ không có ai đến quấy rầy.”
“Được.”
Trúc Nhị nói xong, lại dẫn Thẩm Tiêu đến nhà bếp, còn giao cho cô một cái túi đựng đồ, bên trong toàn là bảo dược với thịt yêu thú: “Đây là nguyên liệu nấu ăn ta đã chuẩn bị sẵn, còn cần thêm gì, xin vui lòng phân phó bất cứ lúc nào cũng được.”
“Được, ta sẽ không khách khí.”
Trúc Nhị lại dẫn họ đến nhà trúc chuẩn bị riêng cho ba người xem, lúc này mới cáo từ rời đi: “Đã là kỳ ngộ vậy xin giao cho Thẩm cô nương
Cho dù việc này thành hay không thành, cô luôn là bằng hữu của tộc Thực Thiết Thú chúng ta.”
Lời hứa của ông ta khiến cho Thẩm Tiêu thoải mái hơn nhiều, hảo cảm với tộc Thực Thiết Thú tăng vọt lên
Sau khi Trúc Nhị đi, Cầm Minh nói: “Chúng ta có thể giao hảo với Thực Thiết Thú.”
Trong dãy núi Vạn thú có mối quan hệ tốt với yêu thú, thế tương đương với có một chỗ đứng
Hơn nữa, bên Đại Thành, trước sau gì anh ta phải về tính sổ, cũng cần người tay anh ta chăm sóc Thẩm Tiêu
“Ừm.” Thẩm Tiêu thì lại nghĩ tới Vô Cấu Đằng, thêm việc cô đặt quan hệ với tộc Thực Thiết Thú, sau này tộc Thực Thiết Thú bắt được Vô Cấu Đằng, tỉ lệ thành công cô đổi lấy có thể lớn hơn chút hay không
Bất luận như thế nào, đây cũng là một khoản đầu tư đúng đắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên này Trúc Nhị mới vừa xuống núi, đã bị tộc nhân ngăn cản đi xuống
“Nghe nói anh mời loài người tiến vào?” Vẻ mặt của tộc nhân đó có chút ngưng trọng: “Vì sao không thương lượng việc này với chúng tôi?”
Trúc Nhị ôn tồn đáp: “Việc này tôi đã thông báo với tộc trưởng…”
“Ai chẳng biết tộc trưởng là cha anh.” Người nọ giành nói: “Loài người tham lam, khẩu phật tâm xà, anh đưa bọn họ vào Trúc Hải, đây chẳng khác nào thả rắn độc vào
Chẳng lẽ anh đã quên lúc trước bộ tộc Thanh Tước bị diệt tộc thế nào rồi sao
Anh cũng muốn chúng ta theo gót bộ tộc Thanh Tước sao?”
Trúc Nhị đương nhiên biết tai họa lần ấy
Bộ tộc Thanh Tước là yêu thú giáp ranh dãy núi Vạn Thú, thực lực không tính là mạnh, vị trí tài nguyên chiếm được cũng rất cằn cỗi, tuy rằng thực lực không mạnh, nhưng coi như sống tự tại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó bởi vì có hậu bối thức tỉnh huyết mạch biến thành phượng hoàng, bị nhân tộc phát hiện, nhân tộc đó ngụy trang thành tu luyện giả gần chết, được hậu bối tộc Thanh Tước trẻ tuổi đó mang về trong tộc
Sau đó nhân tộc nọ và Thanh Tước cùng ăn cùng ở cùng tiến cùng lùi, dần dần đạt được ấn tượng tốt của các Thanh Tước, cũng khiến mọi người dần giảm bớt cảnh giác với gã ta
Kết quả nhân tộc nọ thấy thời cơ chín muồi, lén hạ thuốc cho bộ tộc Thanh Tước, tiếp theo lại gọi đến rất nhiều cường giả nhân tộc đánh lén
Trong một đêm, toàn bộ yêu thú trưởng thành cả tộc Thanh Tước gần như bị tàn sát hầu như không còn, thú non thì bị bắt đi, bị nhân tộc thuần hóa thành thú cưỡi
Sau khi việc này xảy ra, yêu thú trong dãy núi Vạn Thú gia tăng địch ý với nhân tộc rất nhiều, hầu như nhìn thấy sẽ đuổi đi thậm chí chém giết, người như Trúc Nhị có hành động dẫn sói vào nhà mời hạng này đến lãnh địa căn bản không có khả năng
“Tôi biết các anh đang lo lắng cái gì.” Trúc Nhị hiểu được, lý do ông ta có thể tìm được, chỉ sợ không chỉ có ý nguyện của một mình ông ta: “Lần này nhân tộc tới không giống vậy, cô ấy chỉ là một người thường.” Đây là kết quả sau ba ngày ông ta quan sát cho ra được: “Về phần một vị khác.” Trúc Nhị trầm ngâm một chút: “Có tộc trưởng và bốn vị trưởng lão nhìn chằm chằm, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.