Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 284: 15 ngày cầu sinh 1




Trong đầu còn chưa rõ sao lại thế này, Thẩm Tiêu đã trực tiếp bị đưa đến bản đồ tiếp theo
Vương Đô Đại Thịnh
Cầm Minh nhìn thấy Thẩm Tiêu đột nhiên biến mất, anh ta vội cảm nhận hơi thở trên người cô
Nhưng từ đầu đến cuối thần thức của anh ta bao trùm cả Vương Đô lại không tìm được tăm tích của Thẩm Tiêu
Tộc trưởng Thực Thiết Thú ở một bên cũng kinh hãi
Tu vi của ông ta chỉ cao không thấp hơn Cầm Minh, ông ta tìm một vòng quanh Vương Đô, cũng không tìm được Thẩm Tiêu: “Sao lại thế này?”
Ông ta nhìn về phía Cầm Minh, Cầm Minh cũng nhìn về phía sao trời mênh mông: “Cô ấy cũng đi rồi.” Cũng giống như sư phụ
Vẻ mặt tộc trưởng Thực Thiết Thú khó hiểu, nhưng mà Cầm Minh lại trở tay gảy dây đàn, không giống với sóng âm màu xanh lúc trước, lần này một sóng âm màu vàng trầm bao trùm hoàng cung phía dưới
Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến, anh ta vác đàn, bước vào trong bóng tối…
Cảm giác choáng váng quen thuộc truyền đến, chờ khi Thẩm Tiêu có thể thấy đồ, phát hiện lúc này mình đang đứng ở một đầu đường, xung quanh là một đám người mặt lộ vẻ hoảng sợ đang điên cuồng chạy trốn xung quanh
Những người này tóc vàng mắt xanh, mặt lộ vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng, tiếng thét chói tai sợ hãi đúng là phát ra từ miệng bọn họ
“Chạy mau!”
“Ác ma ấy đến rồi, bọn họ sắp đóng thành!”
“Chạy mau!”
Trong tiếng gầm ồn ào, Thẩm Tiêu dựa vào tiếng Anh trước kia học được nhận được vài câu tin tức
Cô mờ mịt theo sát đám người rời đi, lại nghe thấy tiếng gầm rú của máy bay ở trên đỉnh đầu truyền đến, cô ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đám máy bay từ trên phố xẹt qua trên không, có thứ gì bị ném xuống dưới, đang bay nhanh ném về phía bọn họ
Thẩm Tiêu theo bản năng bỏ chạy, cô mới vừa rời xa con đường vừa mới đứng, phía sau lập tức truyền đến tiếng nổ mạnh “Ầm”, sau lưng có làn sóng nhiệt đánh tới cuộn cô trên mặt đất, kiến trúc xung quanh theo tiếng đổ xuống, một miếng gạch vỡ từ trên trời giáng xuống, nện ở trên lưng Thẩm Tiêu
Đau quá
Đau đớn đó gây gắt mà kịch liệt, nhưng lúc này Thẩm Tiêu căn bản không quay đầu lại nhìn miệng vết thương trên lưng được, bởi vì tiếng gầm rú của máy bay vừa mới đi xa lại trở nên rõ ràng
Máy bay đó lại tới nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay sau đó, lại một tiếng “Ầm”, Thẩm Tiêu nhìn tháp đồng hồ rất cao ở bên trái phía trước tan nát dưới lửa đạn
Cô phải rời xa nơi này
Thẩm Tiêu cố gắng để mình bình tĩnh lại, cô phân biệt phương hướng âm thanh truyền đến từ đỉnh đầu, cố gắng rời xa nơi này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà cô còn chưa chạy ra con đường bị nổ tanh bành, lại đột nhiên nghe thấy tiếng “Bằng” “Bằng”
âm thanh đó không lớn, thậm chí thiếu chút nữa bị tiếng hét chói tai khóc la sợ hãi của đám người bao phủ, nhưng lòng Thẩm Tiêu lại kinh hoàng ..
Trước kia cô từng nghe thấy âm thanh đó, ở bản đồ sa mạc Chử Đình đã nổ súng giết người, tiếng súng đó chính là như vậy
Có người ở phương xa nổ súng…
Vội dừng lại bước chân, Thẩm Tiêu quyết định thật nhanh chạy về hướng ngược lại
Cô cố gắng tránh đi đám người, sợ bị giẫm đạp khiến chạy cũng không chạy nổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng lửa đạn vẫn nổ không ngừng, Thẩm Tiêu không có kinh nghiệm tránh né mặt này, chỉ có thể theo bản năng tìm kiếm nhà cửa gần đấy, đi vào bên trong nhìn xem có hầm gì đó hay không
Cũng may vận khí của cô không tệ, cô tiến vào một căn nhà nửa sụp đổ thứ ba thì tìm được một cái hầm
Thẩm Tiêu vội chuyển cái bàn che ở phía trên hầm, phòng ngừa có gì đập xuống ngăn chặn cửa vào hầm, sau đó lại dùng tấm ván gỗ che dấu cửa hầm, bản thân thì chui vào hầm
Tiến vào hầm Thẩm Tiêu mới phát hiện đây không phải loại hầm rất lớn, bên trong có hơi giống bình hoa bụng to, lỗ phía trên chỉ có thể chứa một người vào, không gian bên trong được đào hơi phình to một chút
Về phần độ cao, vừa đủ một người, người Thẩm Tiêu dán dính lên sát hầm khoai tây, vừa khéo có thể giấu mình ở trong bóng tối
Thẩm Tiêu mới vừa trốn xong, bên ngoài lại là một trận nổ mạnh
Trong nháy mắt bom trên mặt đất nổ tung, mặt đất đều chấn động theo, miếng đất rơi xuống lã chã
Thẩm Tiêu nhắm mắt lại, phòng ngừa tro bụi bắn tung tóe vào trong mắt
Không biết qua bao lâu, tiếng nổ rốt cuộc qua đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.