[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Căn nhà nơi Thẩm Tiêu ở không biết là có phải bởi vì bị nổ sụp một nửa không, may mắn là không lại trải qua lễ rửa tội lửa đạn, mà Thẩm Tiêu ẩn thân ở trong hầm cũng rất may mắn sống tạm qua giai đoạn ném bom này
Bên ngoài dần dần im lặng, Thẩm Tiêu tập trung suy nghĩ lắng nghe, ngoại trừ thỉnh thoảng nghe thấy một hai tiếng súng vang, thì không có âm thanh khác nữa
Không biết hiện tại bên ngoài tình huống thế nào, Thẩm Tiêu không dám ra ngoài, cô lo lắng đi ra khỏi nơi này sẽ bị phát hiện
Nhìn thấy hư không đen kịt trước mắt, Thẩm Tiêu có thể đoán sơ được nơi cô ở trước mắt là thế giới nào – bản đồ chiến tranh
Nhớ lại căn nhà gạch đỏ vừa rồi bị nổ tan tành vẫn là tháp đồng hồ phong cách Anh quốc, còn có người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, Thẩm Tiêu không quá xác định hiện tại cô có phải bị vây trong mảnh nhỏ lịch sử đại chiến của loài người hay không
Cô nhắm mắt lại thử kêu gọi trung tâm mua sắm, nhưng trung tâm mua sắm lại không có tiếng động gì
Cô lại thử tiến vào không gian cửa hàng, vẫn không hề có tiếng động
Cuối cùng cô sờ sờ kiếm văn trên kiếm cổ đã bị nứt, kiếm không có xuất hiện
Vẫn vô dụng…
Trung tâm mua sắm bị khóa, nó cũng có nghĩa cô không thể dùng trung tâm mua sắm và mượn vật tư trước kia cô tích góp từng chút một vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt
Mười lăm ngày kế tiếp, cô chỉ có thể dựa vào chính mình để sống
Trong hầm khoai tây không có ánh sáng, Thẩm Tiêu yên lặng nghe một lát, sau khi xác định gần đây không có ai, cô đi vào trong hầm khoai tây, lặng lẽ mở nắp đậy một chút, ánh sáng bên ngoài vô cùng mỏng manh, không có dấu hiệu chớp lên, điều này cũng đã nói lên bên ngoài vẫn là ban ngày
Lúc bình thường ban ngày sẽ có cảm giác an toàn hơn buổi tối, nhưng ở trong loại hoàn cảnh này, Thẩm Tiêu lại càng chờ mong đêm tối buông xuống
Ít nhất vào ban đêm, những người ngoài đó sẽ càng không dễ phát hiện ra cô
Ngay khi Thẩm Tiêu nhìn từng chút ánh sáng nhạt phía trên lẳng lặng chờ đợi ban đêm buông xuống, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân
Bước chân này không tính hỗn loạn, âm thanh gót giày giẫm nát trên mặt đất ở trong hoàn cảnh yên tĩnh này có vẻ vô cùng rõ ràng
Dân chạy nạn sẽ không phát ra âm thanh
Trong lòng Thẩm Tiêu trầm xuống, một lần nữa dán sát bên cạnh hầm khoai tây, thậm chí ngay cả một tí lỗ hổng trên đỉnh đầu cũng không dám che lại
Cô sợ phát ra tiếng động, ngược lại bị người ta phát hiện sự tồn tại của cô
Tiếng “rầm rập” truyền đến, bước chân bên ngoài càng ngày càng gần
Một tiếng “Xôn xao” vang lên, có thứ gì đó bị một chân đá văng
Thẩm Tiêu nghĩ tới, có lẽ là ở nơi cách hầm khoai tây năm bước, nơi đó đặt một khung gỗ úp ngược
Là cái khung gỗ bị đá đi sao
Bọn họ chỉ cách mình năm bước
Nhịp tim của Thẩm Tiêu đập như nổi trống, mạch máu hai bên thái dương liên tục đập thình thịch, cô ngừng thở, thân thể dán càng sát tường đất
Cố tình tiếng bước chân trên đỉnh đầu còn càng ngày càng gần, trong nháy mắt, cái nắp trên đỉnh đầu Thẩm Tiêu bị người ta đá bay…
Cái nắp trên đầu đột nhiên bị đá mở ra, Thẩm Tiêu giật thót tim, cô cắn chặt môi để không cho mình hét lên
Vào khoảnh khắc chết chóc đang bao phủ, Thẩm Tiêu đột nhiên phát hiện mình còn không có năng lực phản kháng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứng trong bóng tối, cô nhìn lên cửa hang động
Cô nhìn thấy đôi ủng của người ở phía trên, dường như có người còn muốn cúi người xuống nhìn, nhưng đã bị đồng bọn kéo lại
Sau đó người bạn đồng hành đó rút vũ khí của mình ra và bắn một viên đạn vào căn hầm
Viên đạn đó ở ngay bên chân Thẩm Tiêu, nhưng nếu hang động hẹp hơn một chút thì người trúng đạn chính là Thẩm Tiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi Thẩm Tiêu căng cứng cơ thể và chờ phát súng tiếp theo của họ, nhưng có lẽ tiếng đạn trong hang rất ngắn và nhanh, khiến những người phía trên biết rằng hang động này rất cạn
Vì thế hai người ở trên không bắn tiếp mà xỏ chân vào chiếc ủng da rồi bỏ đi
Nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, nhưng Thẩm Tiêu vẫn không dám nhúc nhích
Mãi cho đến khi không nghe thấy động tĩnh gì nữa, đôi chân cô mới mềm nhũn, ngột bệt xuống dưới đất
Hình như cô đã vượt qua được một ải rồi
Nhưng cô lại không vui lên được chút nào