Cô buộc phải nhanh chóng trở lại căn hầm
Mặc dù cô không biết căn hầm có thể chống cự được bom đạn này không, nhưng trước mắt có nơi ẩn nấp vẫn tốt hơn là không có
Đợt đánh bom thứ hai bắt đầu, Thẩm Tiêu nhận thấy có nhiều người chạy ra đường
Cô cũng lợi dụng lúc hỗn loạn chạy lại căn hầm rồi chui vào đó gần như với tốc độ hiếm thấy trong đời
Sau khi bước vào, cô thò đầu di chuyển chiếc bàn lên phía trên, và lại dùng một tấm gỗ che cửa hầm lại
Vừa làm xong những thứ này: “đùng” một tiếng, mặt đất rung lên, tiếng bom nổ cực lớn khiến bên tai Thẩm Tiêu ù ù một lúc, đầu cô thì bị bao phủ bởi lớp bùn đất từ trên cao rơi xuống
Đây có lẽ là bom rơi xuống khu vực gần đó
May mà căn hầm không bị sập
Thẩm Tiêu đưa hai tay chống đỡ căn hầm, trong lòng cầu nguyện rằng trận bom sẽ nhanh chóng qua đi
Có lẽ các tòa nhà ở đây bị bom nổ đến nỗi không còn gì để nổ nữa, máy bay chiến đấu bay lượn trên tòa nhà khoảng nửa giờ thì rút khỏi đây
Hơn mười phút sau, Thẩm Tiêu nghe thấy một loạt tiếng bước chân
Không, ngoài tiếng bước chân còn có tiếng xe lăn bánh trên đường
Những tiếng nói từ xa đến gần, từng chút một, chạy qua trái tim cô
Đây là đại bộ đội đến rồi
Thẩm Tiêu không chắc, cô cũng không dám thò đầu ra xem
Khoảng hơn nửa tiếng trôi qua, cuối cùng những âm thanh đó cũng đi xa từng chút một
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng Thẩm Tiêu vẫn chưa yên tâm, cô lại nghe thấy tiếng bước chân
Lần này tiếng bước chân càng ngày càng gần hơn, gần như là đang ở trên đỉnh đầu của cô
Có người đến
Trái tim Thẩm Tiêu co thắt lại, cô vội vàng nép mình xuống khe lõm đã đào trước đó, đồng thời lấy đất vụn che lấp người mình lại
“Ầm” một tiếng, tấm ván gỗ bị người ta giở ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Tiêu không dám nhúc nhích nữa
Người nhấc tấm ván đó nhảy từ bên trên xuống, lúc này nhịp tim của Thẩm Tiêu đập dữ dội
Cô không rõ người đến là dân tị nạn giống như cô hay là ác quỷ gặt hái mạng sống của họ, lúc này cô chỉ biết cầm cây lăn bột và sẵn sàng chiến đấu đến cùng với người này bất cứ lúc nào
Lúc tinh thần Thẩm Tiêu căng thẳng tột độ thì cô nghe thấy người trong bóng tối đó lên tiếng, người đó nói tiếng Trung: “Thẩm Tiêu?”
Thẩm Tiêu ngây người, tiếp theo là sự vui mừng khôn xiết bao vây lấy cô: “Chử Đình?”
Người trong bóng tối nhận được hồi đáp thì cũng thở phào một hơi: “Là tôi.”
Không ngờ Chử Đình cũng bị đưa đến đây
Nhưng nghĩ kĩ lại thì cũng đúng, sự trưởng thành của Cầm Minh không tránh khỏi có liên quan đến hai người họ
Chả trách ban đầu Cầm Minh nói Chử Đình đột nhiên biến mất, thì ra là bị kéo đến đây cùng cô
Thẩm Tiêu bò ra khỏi khe lõm, hai người lần mò trong bóng đêm, cuối cùng hai bàn tay nắm vào nhau
Bàn tay của người đàn ông không có bao nhiêu thịt, nắm rất có lực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bóng tối ngăn chặn tầm nhìn của con người, nhưng lại phóng đại các giác quan khác của con người
Cảm nhận được nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay anh, trong lòng Thẩm Tiêu cũng bình tĩnh lại một chút
“Sao anh biết tôi ở đây?” Cô khẽ tiếng hỏi
“Căn nhà lúc nãy, người vào sau đó là tôi.” Chử Đình nói
Lúc anh đột nhiên bị trung tâm mua sắm kéo đi, trong lòng đã đoán được chắc là Thẩm Tiêu ở tương lai xảy ra chuyện gì rồi
Nếu như anh bị nhận hình phạt như thế này, thì Thẩm Tiêu rất có khả năng cũng sẽ ở đây
Cho nên anh vẫn luôn để ý đến động tĩnh xung quanh, vào căn nhà đó cũng là do anh cảm thấy Thẩm Tiêu sẽ đến đây
Ban đầu anh biết ở phòng bếp có người, nhưng anh không biết người đó là Thẩm Tiêu, vẫn nhờ lúc sau Thẩm Tiêu bò ra khỏi cửa sổ và bỏ chạy điên cuồng thì anh mới nhận ra cô
“Không ngờ chúng ta đều chịu hình phạt như thế này.” Thẩm Tiêu nói: “Cầm Minh giết Trần Phàm rồi, cũng không biết cậu ta sẽ như thế nào.” Thậm chí cô còn chưa kịp chào tạm biệt với anh ta, thì đã bị kéo đi, hi vọng đứa trẻ đó đừng bị tâm ma kiểm soát nữa
“Cậu ta sẽ không sao đâu.” Chử Đình nói như vậy cũng không phải là an ủi, anh với Cầm Minh quen biết nhau cũng được năm năm, cũng xem như hiểu được tính tình của anh ta
Mười ba năm sau khi anh đi, anh ta không xảy ra chuyện gì, thế thì Thẩm Tiêu rời đi, anh ta nhất định cũng sẽ không có chuyện gì
Nhưng mà anh cũng không ngờ Cầm Minh vậy mà lại giết chết Trần Phàm rồi, không gian một vi diện sẽ vì một người mà thay đổi quá trình, nhưng sẽ không biến mất
Khi nhân vật chính Trần Phàm chết, tài nguyên sẽ được phân phối lại, đây không hẳn là một điều xấu đối với Cầm Minh